Báo lỗi

Trùng Sinh Chi Độc Phi

Chương 74: Chương 66

An Thái Sư gặp Tử Uyên trước, tiểu nha đầu tuy đã rửa mặt rồi nhưng trên mặt nước mắt vẫn còn rất rõ, vẻ mặt nghiêm túc nói với hắn, An Cẩm Tú đang chờ hắn ở hoa viên, kêu An Thái Sư cùng nàng qua đó.

Am ni cô này có một hoa viên, chiếm một khoảng đất lớn, vì lão thái quân thích cây trúc, cho nên hai mươi mấy năm trước, An Thái Sư liền sai người trồng một rừng trúc gần ba mẫu trong hoa viên. Lúc An Thái Sư đi theo Tử Uyên vào rừng trúc, trong rừng tiếng gió rì rào, khiến người ta không có chút cảm giác rằng ở bên ngoài rừng tiết trời đã bắt đầu vào hạ.

Tử Uyên đưa An Thái Sư vào rừng dien.dan. được đoạn, liền chỉ vào một góc thạch đình cách đó không xa, nói với An Thái Sư: “Thái sư, tiểu thư đang ở đó chờ ngài!”

An Thái Sư một mình đi tới trước thạch đình, sau khi thấy An Cẩm Tú ngồi trong đình, liền có chút căng thẳng, giờ này khắc này, người làm cha như hắn, không biết nên đối mặt với nữ nhi của mình như thế nào đây.

An Cẩm Tú nghe được tiếng bước chân, xoay người lại thì thấy An Thái Sư đã tới, liền đứng dậy cười với An Thái Sư: “Phụ thân đến rồi?”

Nụ cười trên mặt An Cẩm Tú bình bình đạm đạm, giống như ngày thường, khiến An Thái Sư đứng ngây người tại chỗ. Lúc này mà An Cẩm Tú còn có thể cười được ư?

An Cẩm Tú hỏi: “Sao phụ thân lại nhìn ta như vậy?”

“Cẩm tú,” An Thái Sư hỏi: “Ngươi có ổn không?”

An Cẩm Tú đứng yên trong thạch đình, đây là nơi cao nhất trong DieexnddafnLeQuyDon rừng trúc, nàng đứng ở đây, có thể đem cả rừng trúc thu vào mắt. Dù cho Cát Lợi muốn sắp xếp người nghe lén cha con nàng nói chuyện thì cũng không có cơ hội.

An Thái Sư thấy An Cẩm Tú không trả lời câu hỏi của hắn, chỉ có thể bước vào trong thạch đình, tiếp tục hỏi: “Có phải thánh thượng đã nói gì với ngươi không?”

An Cẩm Tú vẫn không nhìn An Thái Sư, quay lưng về phía hắn mà nói: “Ta nghe vị công công đến truyền phụ thân nói là hắn tìm được người ở Đại Lý Tự.”

An Thái Sư nói: “Không sai, vi phụ đi Đại Lý Tự có việc.”

“Trong nhà có tang sự, phụ thân đi Đại Lý Tự làm gì? Chẳng lẽ hiện tại Đại Lý Tự còn quản thêm việc mai táng trong nhà của quan viên nữa sao?”

Lời nói của An Cẩm Tú mang giọng điệu trào phúng quá nặng, khiến cho nét mặt An Thái Sư không nhịn được: “Ngươi đây làm muốn nói gì với vi phụ?”

“Là vì Thái tử phi nương nương ư?” An Cẩm Tú nói: “Là nàng ta nói phụ thân đi Đại Lý Tự tìm hung thủ giết cả nhà ta?”

“Cẩm Tú?” An Thái Sư lui về sau một bước, An Cẩm Tú sao lại biết việc này?

An Cẩm Tú xoay người, nụ cười trên mặt không còn nữa, nét mặt khuynh thành trong mắt Thế Tông, nét mặt lạnh lẽo, “Chẳng qua chỉ là khác biệt mẫu thân, ta cũng là nữ nhi của ngươi! An Cẩm Nhan muốn dien~dan~le~quy~don mẫu nghi thiên hạ, muốn một đời vinh hoa phú quý, ta với ngươi cũng muốn điều đó?”

An Thái Sư ngã ngồi trên thành đình, ngạc nhiên hỏi: “Ngươi là ai?”

“Ta là An Cẩm Tú, còn có thể là ai?” An Cẩm Tú đột nhiên lại nở nụ cười, “Bất quá nói với mọi người nữ nhi thứ xuất của An Thái Sư đã chết là được.”

“Cẩm Tú không phải như thế này!” An Thái Sư lắc đầu không tin: “Nàng ta sẽ không nói những lời như vậy với ta!”

“Phụ thân!” An Cẩm Tú cười lạnh: “Người đâu phải nữ tử, sao làm ra bộ dạng này? Người tìm người của Đại Lý Tự, thương lượng xem muốn đem ai ra để định tội thành hung thủ giết cả nhà Thượng quan sao?”

An Thái Sư đột nhiên xấu hổ đến tức giận đứng lên, hắn đúng là có lỗi với An Cẩm Tú, nhưng hắn không thể chịu đựng được những lời này, trên cao nhìn xuống, thật giống như nữ nhi này là quân, còn phụ thân như hắn là thần. “Ta là phụ thân của ngươi!” An Thái Sư nói với An Cẩm Tú: “Ngươi là đang nói chuyện với ai vậy hả?”

“Phụ thân?” An Cẩm Tú nhếch khóe miệng, “An Cẩm Tú ta còn có phụ thân sao? Ngươi nhận ta là nữ nhi, thì vị Đông Cung kia phải làm sao bây giờ?”

“Ngươi!”

“An Cẩm Nhan muốn ta chết, còn phụ thân ngươi thì sao? Có phải cũng cảm thấy ta đang chết?” An Cẩm Tú hỏi Thái sư.

An Thái Sư không biết mình dien~dan~le~quy~don phải trả lời An Cẩm Tú như thế nào, thật lòng mà nói, hắn cảm thấy An Cẩm Tú không nên sống nữa, nếu nữ nhi này sống tiếp, đối với An Tầm Dương hắn mà nói, là một sự sỉ nhục.

An Cẩm Tú ngồi trên ghế đá ở thượng đình, nhìn An Thái Sư cười: “An Cẩm Nhan…”

“Nàng ta là Thái tử phi nương nương, ngươi không được phép gọi thẳng tên họ!” An Thái Sư cắt ngang lời của An Cẩm Tú.

“Thái tử phi?” An Cẩm Tú nói: “Nàng ta chẳng qua chỉ là một tiện nhân.”

“Nha đầu ngươi!” An Thái Sư vụt



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT