Báo lỗi

Trùng Sinh Chi Độc Phi

Chương 78: Chương 70

“Ta phải làm gì với sổ con của Chu đại tướng quân kia bây giờ?” Thượng Quan Dũng hỏi An Thái Sư.

An Thái Sư nói: “Tấu chương ta có thể thay ngươi trình tấu. Vệ Triều, hay là ngươi mau chóng về kinh thành để dựng lại nhà mới đi?”

An Nguyên Chí lạnh nhạt nói: “Dựng lại nhà mới? Phụ thân là muốn thay tỷ phu định một mối hôn sự mới đó sao?”

“Ngươi câm miệng!” An Thái Sư không còn sức để mà khiển trách An Nguyên Chí nữa, Thượng Quan Dũng đến, rõ ràng là muốn bảo hộ nghịch tử này, hắn có thể mặc sức đánh chửi An Nguyên Chí, nhưng vị con rể này, hắn có thể đánh hay có thể mắng sao? An Cẩm Nhan đã nói, có thể đem An Cẩm Khúc gả cho Thượng Quan Dũng, nhưng An Thái Sư không làm như vậy được.

Lúc này, Khánh Nam tiến lên phía trước, nói: “Thái sư đại nhân, đại ca ta không thể tiến cung diện thánh, mạt tướng thân không chịu tang, không biết có thể vào cung diện thánh hay không?”

Thái sư cũng không hỏi Khánh Nam là ai, chỉ nói: “Chu đại tướng quân có chuyện bảo các ngươi giáp mặt bẩm báo thánh thượng?”

Mọi người đều nhìn về phía Thượng Quan Dũng, bọn họ phải trả lời như thế nào đây? Kéo luôn Chu Nghi xuống nước?

Thượng Quan Dũng cử động đầu một chút, nói: “Chỉ là vài chuyện quân doanh, đại tướng quân muốn biết cấp dưới của hắn trở về Bạch Ngọc Quan đóng quân hay là hồi kinh.”

“Cái này lão phu có thể thay hắn hỏi”, An Thái Sư nói: “Mọi chuyện cứ giao cho lão phu. Ta cho hạ nhân đi chuẩn bị, các ngươi ở phủ ăn cơm, sau đó liền nghỉ tạm đi.”

An Nguyên Chí lạnh lùng hừ một tiếng, rồi nhấc chân đi ra ngoài.

“Nhạc phụ, ta đuổi theo An Nguyên Chí”, Thượng Quan Dũng nói với An Thái Sư một tiếng rồi cất bước đi theo An Nguyên Chí.

Khánh Nam và những người còn lại thấy hai vị này đều đi, cũng vội cáo từ An Thái Sư.

Linh đường lập tức cũng chỉ còn lại một mình An Thái Sư, Thượng Quan Dũng nói muốn thượng trình tấu chương, nhưng lại không đưa tấu chương mà lại chạy đi. An Thái Sư muốn gọi hắn lại, nhưng Thượng Quan Dũng đã sớm không còn thấy bóng dáng.

Nhìn linh đường trống rỗng, An Thái Sư ngồi trên chiếc ghế bên cạnh linh án. Tờ tiền giấy yên tĩnh nằm dưới chân An Thái Sư, Thái sư liền đá nó đi, nhưng gió lại thổi tờ tiền giấy này về lại dưới chân hắn. Hai ngày nay thật quá hoang đường, quá nhục nhã, giờ này Thái sư đã tâm lực tiều tụy. Nhìn tờ tiền giấy màu trắng dưới chân, bên tai văng vẳng tiếng gió thổi vào linh đường, Thái sư bỗng cảm thấy đây không phải là làm tang sự cho Tú di nương, mà là làm tang sự cho toàn bộ Tầm Dương An thị.

Không ai biết, ngay cả An Thái Sư cũng không biết vì sao, buổi sáng tháng sáu này, hắn đã có linh tính sớm hơn tất thảy mọi người, Tầm Dương An thị bọn họ sẽ bị chao đảo.

Thượng Quan Dũng một mạch đuổi theo An Nguyên Chí ra khỏi An phủ.

An Nguyên Chí vừa ra khỏi An phủ liền lên ngựa, hướng về ngõ hẻm thành Nam mà chạy, không thèm để ý tiếng gọi của Thượng Quan Dũng phía sau lưng.

“Các ngươi về khách điếm trước đi!” Thượng Quan Dũng nói với Khánh Nam và những người phía sau, rồi cũng hướng về ngõ hẻm thành Nam mà chạy. An Nguyên Chí đi về hướng đó, nhất định là đi nhìn qua nhà của Thượng Quan gia đã không còn, chỉ cần biết nơi hắn đi thì Thượng Quan Dũng không lo sẽ không tìm thấy hắn.

Khánh Nam muốn đuổi theo Thượng Quan Dũng để nói, bọn họ không phải đã bàn bạc, sau khi đến linh đường của An phủ, thì liền ra ngoài thành đợi đám sát thủ kia sao? Sao lúc này lại muốn bọn họ quay về khách điếm? Nhưng không đợi Khánh Nam mở miệng, Thượng Quan Dũng đã chạy mất.

“Chúng ta về khách điếm thôi!” Khánh Nam ngẫm lại, không cùng các huynh đệ đi ngõ hẻm thành Nam nữa, lúc này bọn họ vẫn là không nên quấy rầy sự thương tâm của hai người kia.

Viên Nghĩa cùng Viên Uy thấy Khánh Nam cùng những người khác đi rồi, nhìn nhau một, rồi cũng hướng ngõ hẻm thành Nam mà đi.

An Nguyên Chí tới ngõ hẻm thành Nam, nhìn khung cảnh đổ nát thê lương mà đứng đờ ra, Thượng Quan gia ở chỗ nào, hắn tìm không thấy.

Nơi này có rất nhiều nhà đang làm tang sự. Người chết sẽ ở đây đợi người nhà tới làm lễ cầu siêu, đây là nghi thức mà lão bách tính dưới triều Kỳ Thuận tin vào. Ngoài ngõ hẻm, dân tình vẫn sinh hoạt bình thường, trên đường ngựa xe như nước, hai bên đường tiếng rao của tiểu thương và người bán hàng rong vang lên liên tục. So với trong ngõ hẻm, là hai thế giới khác biệt, làm An Nguyên Chí lần đầu tiên trong đời cảm nhận được mùi vị “thân nhân còn bi, kẻ khác đã ca”, trong lúc nhất thời, muôn vàn cảm xúc ập vào trong lòng, cảm giác tủi thân, nhưng cũng hiểu rõ không lý do gì bắt những người không liên quan cùng thương tâm khổ sở với mình.

“Nguyên Chí!” Thượng Quan Dũng đuổi kịp An Nguyên Chí,



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT