Báo lỗi

Trùng Sinh Chi Độc Phi

Chương 79: Chương 71

Ba người An Nguyên Chí đi rồi, Thượng Quan Dũng ngồi lại thêm một lát rồi mới lấy tiền đặt lên bàn xong rời đi. Chủ quán ra tiễn khách, cầm lấy tiền trên bàn, không quên với theo bóng dáng Thượng Quan Dũng nói: “Khách quan đi bình an, lần sau lại đến nha!”

Thượng Quan Dũng đi từng bước hướng về phía người mà Viên Nghĩa nhắc đến, nhưng không nhìn thẳng vào tên đó, mà chỉ làm bộ giống như từ nơi này rời đi.

Nam tử mặc áo tang này thấy Thượng Quan Dũng đi về phía mình, liền muốn chạy nhưng không kịp, sau đó thấy bộ dáng Thượng Quan Dũng có vẻ là không chú ý tới hắn, nếu hắn quay đầu chạy, chẳng khác gì nói cho Thượng Quan Dũng biết là hắn có vấn đề. Tên này đứng bên mép đường, không làm gì, giả vờ như đang đợi ai đó.

Thượng Quan Dũng đi qua mặt hắn, rất nhanh liền quẹo vào một ngõ nhỏ khác.

Tên này tiếp tục theo dõi, sau khi đợi một lát, cũng bước theo vào ngõ nhỏ đó, lại không nghĩ rằng mới bước vào được vài bước, đang tìm hướng đi của Thượng Quan Dũng, liền cảm giác được sau lưng có người đặt chủy thủ lên phần eo của hắn.

“Không muốn chết thì đừng động đậy!” Thượng Quan Dũng nói bên tai tên này: “Nói! Ai sai ngươi tới?”

“Ngươi, ngươi là ai?” Tên này tựa hồ bị Thượng Quan Dũng làm cho sợ tới mức suýt ngất đi, run rẩy nói: “Nhận, nhận nhầm người hả?”

“Còn giả bộ, ngươi muốn chết!” Chủy thủ trong tay Thượng Quan Dũng tăng thêm vài phần lực đạo.

Tên này chỉ cảm thấy phần eo đau nhói, dự đoán là chủy thủ trong tay Thượng Quan Dũng đã đâm vào thịt, “Dưới chân thiên tử, ngươi dám giết ta sao?”

“Nhà cũng đã không còn, ta còn cái gì không dám làm?” Thượng Quan Dũng nói với tên này: “Nói ra một tên, ta liền cho ngươi một con đường sống.”

“Ngươi đúng là một vị tướng quân,” tên này đột nhiên nở nụ cười, nói với Thượng Quan Dũng: “Nhưng so với chủ nhân của ta, ngươi bất quá cũng chỉ là một thảo dân!”

“Chủ nhân của ngươi là ai?” Thượng Quan Dũng vội vàng hỏi.

Viên Nghĩa từ trên bức tường phía bên phải hai người nhảy xuống, dùng tay bóp dưới cằm tên này, nói với Thượng Quan Dũng: “Trong miệng hắn có cất giấu độc, tướng quân hỏi hắn như vậy, ngoài việc nhìn hắn chết thì chuyện gì cũng không tra được!”

Tên này bị Viên Nghĩa bóp cằm, lúc này dường như mới hoảng hốt, chợt vùng vẫy, đưa thân mình hướng về phía chủy thủ trong tay Thượng Quan Dũng mà nhấn tới.

Thượng Quan Dũng thu chủy thủ trở về, vết đâm lúc nãy không sâu lắm, nhưng phần eo của tên này cũng lập tức chảy máu.

“Giết người…” Tên này bị Viên Nghĩa giữ chặt cằm mà còn cố kêu lên.

Viên Nghĩa nói với những người đi qua đang vây quanh họ: “Bọn ta đòi nợ, việc này không liên can tới các vị!”

Cuối cùng những người muốn lại xem đều tránh ra, thiếu nợ trả tiền là việc thiên kinh địa nghĩa, người cho mượn nợ và người thiếu nợ trời sinh ra đã là oan gia, sự tình như vậy bọn họ không quản được.

“Vẫn là tìm một nơi thẩm tra lại hắn đi!” Viên Nghĩa nói với Thượng Quan Dũng.

Thượng Quan Dũng gật đầu, giơ chân đạp mạnh một phát vào khủy chân của tên này, trực tiếp làm gãy hai chân của hắn.

Tên này một tiếng rên cũng không kịp kêu, lập tức bất tỉnh.

Viên Nghĩa đối với một cước tàn nhẫn này của Thượng Quan Dũng cũng là để vào mắt, tử sĩ bọn họ giết người không thương tiếc, nhưng cũng chưa từng dùng một cước đá gãy hai chân của người khác.

Thành kinh đô có rất nhiều ngõ tắt nhỏ, Viên Nghĩa khiêng tên này, đi theo Thượng Quan Dũng cùng tìm một hẻm sâu, vào một nhà mà chủ đang đi vắng.

Viên Nghĩa quăng tên này xuống đất. Thượng Quan Dũng lại lấy chân đạp lên cái chân gãy của tên này.

“A!” Tên này kêu thảm thiết một tiếng rồi đau đớn tỉnh lại.

“Chủ nhân của ngươi là ai?” Thượng Quan Dũng hỏi.

Tên này đau đến mức cắn nát cả môi, mà vẫn không rên một tiếng.

Viên Nghĩa lấy từ trong túi áo ra một bình nhỏ, mở nắp bình ra, đem một ít bột phấn màu nâu rắc lên vết thương trên chân tên này.

Tiếng kêu thảm thiết của tên này từ trong cổ họng bắt đầu phát ra, chỗ xương bị gãy giống như có lửa đốt, xương cốt như là hòa tan vào nhau, loại đau đớn này phàm là người sống khó



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT