Báo lỗi

Trùng Sinh Chi Độc Phi

Chương 80: Chương 72

Thượng Quan Dũng nghe xong lời Khánh Nam nói thì gượng cười. Bọn họ muốn giết Hạng Tích, chẳng phải Hạng Tích cũng đang muốn giết bọ họ sao?

“Lão tử là đang chờ tên khốn này”, Khánh Nam càng nhắc tới Nhạc an hầu Hạng Tích kia thì sắc mặc càng khó coi, đang ngồi bỗng nhảy dựng lên, cây đao vẫn còn trong tay, hận không thể ngay lập tức cầm đao quay lại Hương An thành, một nhát chém Hạng Tích thành hai đoạn mới thỏa.

“Chuyện của hắn sau này hãy nói”, Thượng Quan Dũng duỗi chân ra, chặn đường đi của Khánh Nam, nói: “Ngươi rời khỏi nơi đây, tới ngoài thành đợi ta.”

“Còn bọn người Nguyên Chí?” Khánh Nam chỉ vào Viên Nghĩa và hỏi Thượng Quan Dũng.

“Nguyên Chí ở lại trong thành, tạm thời sẽ không ai động đến hắn”, Thượng Quan Dũng nói: “Ngươi ra khỏi thành đi, ngày mai ta sẽ ra ngoài thành tìm các ngươi.”

Khánh Nam hỏi: “Vậy hôm nay ngươi còn ở lại trong thành làm cái gì?”

Ở lại trong thành dĩ nhiên là muốn đi gặp An Cẩm Tú, Thượng Quan Dũng đứng dậy nói với Khánh Nam: “Ta ở lại trong thành còn có việc, ngươi không cần phải xen vào.”

“Không phải là ngươi muốn một mình đi báo thù đó chứ?” Khánh Nam nói: “Một mình ngươi ở lại đánh với một đám người? Việc ngu ngốc như vậy mà đại ca ngươi cũng làm?”

“Dưới chân thiên tử, ta làm sao có thể tùy tiện giết người? Lúc ngươi một mình rời thành, tuyệt đối phải cẩn thận”, Thượng Quan Dũng dặn dò Khánh Nam một câu, sau đó đi ra khỏi phòng.

Khánh Nam đá vào chân bàn gỗ một, trong phòng này không có cái gì khác để hắn trút giận cả.

Viên Nghĩa đi theo Thượng Quan Dũng ra khỏi khách điếm, Thượng Quan Dũng quay đầu lại nói với Viên Nghĩa: “Ngươi về chỗ Nguyên Chí đi.”

“Vậy ngươi đi đâu?” Viên Nghĩa hỏi.

“Ta muốn tới linh đường An phủ một lát”, Thượng Quan Dũng trả lời: “Ta không có cách nào chôn cất các nàng, nên muốn đi canh giữ linh đường một chút.”

“Bảo trọng”, Viên Nghĩa nói.

Thượng Quan Dũng gật đầu với Viên Nghĩa rồi đi về phía An phủ.

Viên Nghĩa đứng ở cửa khách điếm, quan sát xung quanh, thấy không có người nào khả nghi thì mới yên tâm rời đi.

Về việc Thượng Quan Dũng trở lại túc trực bên linh cữu, người của An phủ cũng không nói gì. Chỉ là ở nội đường lão thái quân ra lệnh cho hạ nhân đem quan tài cùng linh vị của Tú di nương dời đi, để một mình Thượng Quan Dũng trông coi linh đường.

Không có người tới quấy rầy, linh đường thực sự yên tĩnh, Thượng Quan Dũng một mình canh giữ ở linh đường này từ ban ngày cho tới lúc chiều tối. Ở nhà Thượng Quan Dũng có đệ muội, trong quân doanh có huynh đệ, cho nên gần như chàng ít khi ở một mình, chàng từng nghe nói, nhiều người tụ tập với nhau, nếu người nán lại mà đầu óc mông lung, thì có thể sẽ bị cô hồn dã quỷ tới trêu chọc. Nhưng hiện tại chàng ở đây lâu như vậy, đầu óc rỗng tuếch, cái gì cũng không nghĩ, mà sao không thấy cô hồn dã quỷ tới tìm chàng.

Ba cỗ quan tài đặt dàn hàng ở sau linh án, Thượng Quan Dũng lại không cảm giác được người nằm trong đó là người nhà của chàng. Thượng Quan Dũng không hiểu, canh giữ trước linh cữu người thân, chẳng phải là rất bi thương sao? Thế nhưng tại sao bản thân chàng một chút cảm xúc cũng không có? Đánh trận đã nhiều, nên giết người cũng không ít, hay là do mình giết quá nhiều người, nên đã thành lòng gan dạ sắt?

Bên ngoài linh đường bóng tối đang dần phủ xuống, Thượng Quan Dũng vòng qua linh án, đi tới trước ba cỗ quan tài, nhỏ giọng nói: “Duệ tử, Ninh nhi, đại ca đi tìm đại tẩu các ngươi, nếu đại ca không cứu được nàng, một nhà chúng ta cùng gặp nhau ở dưới.”

Một ngọn nến trên linh án bỗng nhiên bị gió thổi tắt, lúc này ánh sáng trong khoảng không gian một tấc cũng mất đi.

Thượng Quan Dũng cười, đưa tay sờ lên một cỗ quan tài trước mặt, nói một câu: “Ngoan đi, kiếp sau chúng ta vẫn là người một nhà.”

Phía sau truyền đến tiếng đồ gốm rơi xuống đất vỡ vụn, Thượng Quan Dũng quay lại, liền thấy An Thái Sư đứng sau lưng hắn.

Lúc An Thái Sư chưa bước vào linh đường, Thượng Quan Dũng cũng đã nghe thấy tiếng bước chân của vị nhạc phụ này. Có vài lời chàng không lo bị An Thái Sư nghe được, chuyện của An Cẩm Tú ở am ni cô An thị, chủ nhân của am ni cô sao có thể không biết? “Thái sư!” Thượng Quan Dũng hành lễ với An Thái Sư, sau đó bước


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT