Báo lỗi

Trùng Sinh Chi Độc Phi

Chương 86: Chương 78

Thế Tông không hỏi vấn đề của Thượng Quan Dũng nữa, chỉ nói với chàng rằng: “Chuyện ở Phượng Châu đã được giải quyết, ngươi mau chóng trở về với quân của Chu Nghi đi.”

Thượng Quan Dũng chắp tay với Thế Tông, nói: “Thánh thượng, tang sự trong nhà mạt tướng còn chưa được tiến hành, hiện giờ mạt tướng đã về kinh, nhưng cũng không muốn gây thêm phiền toái cho Thái sư, thần định sẽ ở lại kinh đô mấy ngày, xin Thánh thượng ân chuẩn.”

Lời thỉnh cầu hợp tình hợp lý như vậy, chiến sự ở Phượng Châu đã kết thúc. Nơi cửa ải Bạch Ngọc ấy, đại tướng quân Dương Duệ cũng đã báo lên triều đình, đại quân Bắc Quyết rút lui, nhưng Thế Tông lại muốn lấy lý do quốc sự làm trọng, đuổi Thượng Quan Dũng đi thật xa, vậy mà bỗng chốc chẳng tìm được một cái cớ nào hay. “Vậy ngươi ở lại kinh thành lo tang sự trong nhà đi.” Thế Tông đành phải nói với Thượng Quan Dũng: “Vụ án lửa lớn ở ngõ hẻm Thành Nam, trẫm đã lệnh cho Đại Lý Tự tra rõ, không lâu sâu, trẫm sẽ cho ngươi một câu trả lời thỏa đáng.”

Thượng Quan Dũng quỳ xuống tạ ơn.

"Ngươi lui ra đi." Thế Tông vẫy tay bảo Thượng Quan Dũng lui ra.

Thượng Quan Dũng cúi đầu rời khỏi Ngự Thư phòng.

Ở bên ngoài Ngự Thư phòng, lúc Thượng Quan Dũng rời khỏi nơi ấy, An Thái sư bỗng xoay người lại, khi ngẩng đầu lên, ánh mắt hai người nhìn thẳng vào nhau.

Trước mặt các đại thần, Thượng Quan Dũng vẫn quỳ trên đất, cúi người làm lễ với An Thái sư. Tuy rằng An Cẩm Tú đã “chết”, nhưng bọn họ vẫn còn quan hệ nhạc phụ - hiền tế, Thượng Quan Dũng không thể bỏ lễ này.

An Thái Sư chịu lễ của Thượng Quan Dũng, trong lòng ông vừa xấu hổ vừa giận dữ, hận không thể tìm một cái hang để chui vào đó ẩn thân.

"Ai quỳ ở ngoài thì lập tức lăn vào đây cho trẫm!” Lúc này, giọng nói của Thế Tông bỗng truyền ra từ Ngự Thư phòng.

Vài người và An Thái sư đứng dậy khỏi mặt đất, bước nhanh vào Ngự Thư phòng.

Thượng Quan Dũng nhìn ông khom lưng đi vào trong, chẳng biết có phải vì lúc ấy An Thái sư đột ngột già đi hay không, chàng không thể nào hận ông được.

"Tướng quân, nô tài đưa ngài xuất cung nha.” Đúng lúc này, Cát Lợi bước tới, nói nhẹ nhàng với Thượng Quan Dũng.

Thượng Quan Dũng trông thấy Cát Lợi và y phục thái giám của hắn không giống với những thái giám khác ở Ngự Thư phòng, lường trước được gã này là Thái giám quản sự: “Không cần đâu.” Chàng nói với Cát Lợi rằng: “Ta tự rời cung là được rồi, đa tạ công công.”

Cát Lợi vội cười nói: “Nô tài không dám, vậy để nô tài sai người đưa Tướng quân rời cung nhé.”

Một tên thái giám nhỏ chạy lên, đứng lại trước mặt Thượng Quan Dũng, mời chàng đi theo hắn ta.

Thượng Quan Dũng đang định cất bước thì thấy từ trên bậc thang của đài cao, có một thị vệ khẽ kêu lên: "Lâm đại nhân."

Thượng Quan Dũng nhìn về phía người được tên thị vệ kia kêu là Lâm đại nhân, tuổi khoảng chừng bốn mươi, mặc dù dung mạo bình thường nhưng khí chất quanh người ngay thẳng, trên mu bàn tay nổi đầy gân xanh, khớp ngón tay thô to, vừa thấy đã biết là người có võ nghệ rất cao.

Cát Lợi ở bên cạnh thấy Thượng Quan Dũng nhìn chằm chằm vào người mới tới, hắn vội nói nhỏ với chàng: “Ngài ấy là Phó Thống lĩnh của Đại nội Thị vệ - Lâm Chương, Lâm đại nhân."

Cái tên Lâm Chương này lọt vào tai Thượng Quan Dũng, dường như trong khoảnh khắc chàng lập tức đỏ mắt. Hai tay chàng nắm chặt thành nắm đấm, kẻ thù tiêu diệt nhà Thượng Quan chỉ cách chàng có vài bước xa xa, chàng phải làm sao bây giờ?

Lâm Chương bước lên bậc thang thì cũng nhìn thấy Thượng Quan Dũng, lúc này lại thấy sắc mặt Thượng Quan Dũng nhìn mình rất khó coi, hắn lại cười với chàng, đi tới trước mặt chàng và nói: “Ngươi là Thượng Quan Vệ Triều phải không?”

Lâm Chương là Võ quan Chính tam phẩm, Thượng Quan Dũng chỉ là Tòng ngũ phẩm, thân phận giữa hai người chênh lệch rất lớn, Thượng Quan Dũng cúi đầu và nói: “Mạt tướng đúng là Thượng Quan Vệ Triều.”

"Chuyện trong nhà ngươi, ta đã biết rõ.” Lâm Chương vừa quan sát vẻ mặt Thượng Quan Dũng vừa nói: “Người chết không thể sống lại, nên thuận theo kìm nén bi thương.”

Thượng Quan Dũng nói: "Ban nãy Thánh thượng đã nói lời an ủi với mạt tướng, mạt tướng nhất thời khổ sở, đã để đại nhân chê cười rồi.”

"Thánh thượng luôn luôn nhân đức." Lâm Chương nói: “Thượng Quan Tướng quân, kế tiếp ngươi muốn về lại trong quân hay vẫn ở kinh thành?”

Thượng Quan Dũng nói: "Mạt tướng được Thánh thượng ân chuẩn cho phép ở lại kinh thành để tiến hành tang sự trong nhà, mạt tướng đa tạ đại nhân quan tâm.”

"Ta tên Lâm Chương.”

"Lâm đại nhân." Thượng Quan Dũng hơi khom lưng, cúi người làm lễ với Lâm Chương.

Lâm Chương nhìn kỹ vẻ mặt Thượng Quan Dũng, thấy nét mặt gã võ phu này bi thương xen lẫn phẫn nộ, người trong nhà đã chết, đến bây giờ nguyên nhân chết còn chưa rõ, trong lúc này Thượng Quan Dũng phẫn nộ, về tình cũng có thể tha thứ. Lâm Chương nhích người sang một bên, nhường đường cho Thượng Quan Dũng, nói: "Ngươi đi đi."

Thượng Quan Dũng đi ngang qua người Lâm Chương, bước chân trầm ổn, sống lưng vẫn rất thẳng tắp như trước.

Cát Lợi vội liếc mắt một cái với tên thái giám nhỏ dẫn đường cho Thượng Quan Dũng, nói: “Ngươi còn đứng đấy mất hồn à?”

Tên thái giám nhỏ vội bước ba bước thành hai bước, chạy tới phía trước để dẫn đường cho Thượng Quan Dũng.

Lâm Chương nhìn Thượng Quan Dũng bước xuống khỏi bậc thang bằng ngọc, sau đó mới hỏi Cát Lợi: “Sao hắn có thể tiến cung vậy?”

Cát Lợi vội đáp lại bằng khuôn mặt tươi cười với Lâm Chương: “Thưa Lâm đại nhân, là Thánh thượng gọi ngài ấy vào cung.”

Lâm Chương lại nhìn cánh cửa Ngự Thư phòng đang đóng chặt.

Cát Lợi nói: “Thái sư và vài vị Thượng thư đại nhân đang ở bên trong.”

Lâm Chương vẫn đứng đó chứ không đi.

Cát Lợi vội nói tiếp: “Hôm nay Thánh thượng nổi lửa giận dữ, nô tài cũng không biết là vì chuyện gì.”

Tay của Lâm Chương đụng vào



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT