Báo lỗi

Trùng Sinh Chi Huynh Đệ Tình Thâm

Chương 2

Những tia nắng của buổi ban mai đầu tiên xuyên qua tấm rèm rọi vào trong phòng, chiếu lên khuôn mặt với đường nét cứng cỏi và lạnh lùng của một người đang nằm ngủ say trên giường.

Đó là một người con trai vô cùng tuấn tú, chiếc mũi thẳng và đôi môi mỏng tạo cho khuôn mặt của cậu thêm sự chín chắn, quyến rũ và đầy khêu gợi, chỉ là khuôn mặt ấy quá mức lạnh giá, cho dù đang ngủ say mà nét mặt vẫn căng thẳng, cảm tưởng như bị bao phủ bởi một lớp keo.

Cho dù là ánh nắng của buổi ban mai, cũng không thể cho cậu một hơi thở ấm áp.

Ngón tay nhợt nhạt nắm chặt chăn, bởi vì cố sức quá mức mà mạch máu dưới mu bàn tay cũng hằn rõ, ấn đường khẽ cau lại, dễ dàng nhận thấy là cậu đang gặp ác mộng khủng khiếp, thậm chí bờ môi bị hàm răng cắn chặt cũng lưu lại một loạt dấu răng nhàn nhạt.

Đột nhiên tiếng chuông đồng hồ báo thức vang lên chói tai, An Lạc giật mình tỉnh giấc hoàn toàn.

Ngẩng đầu nhìn đồng hồ báo thức trên tường, lúc này đã là 7h sáng, hôm nay ở công ty còn có một cuộc họp quan trọng cậu cần đến dự. An Lạc ngồi dậy xoa xoa huyệt thái dương đau nhức, khoác áo ngủ vào phòng tắm, nước lạnh hất lên mặt, cắt bỏ ký ức về cơn ác mộng trong đầu, sau đó dùng tốc độ nhanh nhất để rửa mặt.

Tiện tay lấy áo sơmi màu đen treo trên mắc, cẩn thận cài cúc áo rồi thắt caravat, cả người sáng bừng hẳn lên, cậu đã hoàn toàn biến thành một thương nhân hoàn mỹ.

Trong gương là một người đàn ông tuấn tú còn trẻ, thần thái hồng hào, không còn bất kỳ một quan hệ nào với An Lạc cô đơn một mình đứng hút thuốc trước cửa sổ khuya hôm qua.

An Lạc nhìn gương, sửa sang lại một chút y phục, lúc này mới xoay người xuống phòng ăn.

An Dương đang ngồi đọc báo, hình ảnh anh vừa cắn bánh mì vừa mỉm cười đọc tin tức mang lại cho người khác một cảm giác ấm áp đặc biệt của một người đàn ông của gia đình. Ánh mặt trời vừa lúc chiếu lên người anh, cả người anh được tô phủ bởi một màn ánh sáng trắng, dường như bất chợt trở nên chói mắt.

Đã nhiều năm trôi qua như vậy, ngỡ tưởng tâm đã lặng sóng gợn nước, nhưng mỗi lần nhìn thấy anh thì trái tim cậu lại không kiềm chế được mà thít chặt lại, nó đã biến thành một phản xa có điều kiện không thể kiểm soát nổi, trở thành một thói quen và bản năng mất rồi.

An Lạc lặng im đứng nguyên trong chốc lát, dời tầm mắt khỏi người anh, hít thật sâu rồi mới mở miệng: “Anh, chào buổi sáng.”

An Dương ngẩng đầu, mỉm cười với cậu, “Qua ăn sáng đi.”

An Lạc cúi đầu đi tới bàn ngồi xuống chỗ bên cạnh, cầm chiếc bánh mì đã được chuẩn bị ngon lành, chấm sữa rồi cắn một miếng — Chiếc bánh được nướng rất ngon, sữa nóng hổi vừa mới được hâm nóng. An Dương quả thực là một người rất dịu dàng cẩn thận, chỉ có điều, sự dịu dàng ấy mới xuất hiện từ thời điểm Tô Tử Hàng ra đi năm đó…

Nhớ tới cái tên Tô Tử Hàng này, trái tim An Lạc trào lên một cảm giác đau đớn, cậu vội vàng đè nén mọi suy nghĩ ngổn ngang trong đầu xuống tận đáy lòng.

Bầu không khí có phần gượng gạo, An Lạc bèn tìm đề tài bắt chuyện: “Anh à, anh đang đọc tin tức gì vậy?”

An Dương vẫn cầm tờ báo trong tay, nghe An Lạc hỏi liền mỉm cười giơ tờ báo ra, chỉ vào tiêu đề: “Thiệu Vinh và bố nó cùng tham gia một dự án nghiên cứu cấy ghép nội tạng người, đang học y khoa ở Luân Đôn mà đã tự mình đứng lên tranh luận, thằng bé này thế mà rất có tiền đồ.”

Thiệu Vinh mà An Dương nhắc đến là cháu trai ngoại của hai người, bố nó – Thiệu Trường Canh – là một thiên tài khoa ngoại, vì ảnh hưởng bởi người bố mà Thiệu Vinh cũng đi theo con đường y khoa này, hiện đang thực tập tại bệnh viện gia đình chỗ bố mình ở bên Anh Quốc.

An Lạc cúi đầu nhìn tờ báo, quả nhiên là bức hình Thiệu Vinh đang cầm mic diễn thuyết, trong trí nhớ nó là thằng bé hay khóc lóc, vậy mà hôm nay đã có phong độ của một thanh niên nhanh nhẹn.

Thời gian trôi qua thật nhanh, chớp mắt, cậu và An Dương đã là anh em hơn 20 năm.

Năm tháng tựa hồ cũng không lưu lại nhiều vết tích trên người An Dương, giờ đây, nhìn thoáng qua anh vẫn còn trẻ như lúc trước, khuôn mặt vẫn mang theo nụ cười ấm áp như xưa, một người đàn ông độc thân trong thời kì hoàng kim, người theo đuổi có thể xếp thành một hàng dài trên đường phố, vậy mà anh không còn yêu ai nữa. An Lạc biết, từ lâu trong trái tim, người anh yêu duy nhất là Tô Tử Hàng, người đã chôn sâu dưới bia mộ lạnh lẽo vào năm hai mươi ấy.

Im lặng thật lâu, sau An Lạc mới thấp giọng cất tiếng: “Ngày giỗ của Tử Hàng… là ngày mai ạ?”

Vẻ mặt của An Dương vẫn bình tĩnh, trả lời: “Ừ, anh định tính chiều hôm nay mua vé máy bay, về nước thăm cậu ấy.”

An Lạc nói: “Đi cùng nhau nhé, vừa đúng lúc em cũng muốn đặt vé máy bay về nước.”

An Dương thắc mặc ngẩng đầu lên, “Em về có việc gì vậy?”

An Lạc thấp giọng: “Nơi cư trú của tổ tiên An gia sắp bị phá bỏ và dời đi chỗ khác, có chút vấn đề cần phải về để xử lí.”

An Dương đã biết bèn gật đầu, “Vậy được rồi, vé máy bay giao cho em đặt nhé.”

An Lạc đáp: “Vâng, anh yên tâm.”

***

Đúng 8h sáng tới công ty, đi thang máy lên phòng làm việc trên tầng 20, cô trợ lí trẻ đẹp Lisa đã đến từ sớm đang đứng chờ, vừa thấy An Lạc thì mỉm cười đón đầu, “Chào buổi sáng, tổng giám đốc An.”

“Chào buổi sáng.” An Lạc gật đầu với cô, một bên cởi tây trang treo lên giá áo ở cửa, một bên ngồi vào chiếc ghế xoay trước bàn làm việc, lật xem tiến trình cô đưa tới, “Ngày mai có bố trí việc gì không?”

“Chiều mai có cuộc họp hội nghị của một tập đoàn cần ngài dự, buổi tối thì tham gia tiệc sinh nhật của tổng giám đốc Chu…”

An Lạc nhíu mày, “Tìm cách từ chối, tôi cần nghỉ ba ngày.”

Lisa thoáng ngập ngừng, “Vâng ạ, em đã biết.”

Cô đã làm trợ lí ở nơi này được một năm, từ lâu đã thăm dò tính cách của An Lạc, thái độ đối xử của anh với mọi người luôn là lạnh lùng nhàn nhạt, không nói cười tùy tiện, giống như một pho tượng biết di động, làm anh tức giận thì cực kỳ nghiêm trọng, cụ thể nghiêm trọng tới mức nào thì không ai biết, bởi vì không ai dám thử nghiệm cơn tức giận của anh.

Làm trợ lí riêng, việc duy nhất cô có thể làm là phục tùng chỉ thị, tuyệt đối nghe theo.

Đối với cô trợ lí thông mình này An Lạc rất hài lòng, ngẩng đầu nhìn cô một cái rồi nói: “Tiện thể chiều nay đặt hai vé máy bay về nước cho tôi, tôi phải về nhà một chuyến, trong ba ngày này nếu có chuyện gì thì nhượng toàn quyền xử lí cho phó tổng giám đốc, nếu không được thì gọi điện cho tôi.”

Lisa cung kính gật đầu: “Em đã biết.”

“Được rồi, cô có thể ra ngoài.”

Khi trợ lí đã ra khỏi phòng, An Lạc mới đứng dậy, tiện tay cầm một cốc nước, đi tới cửa sổ kính, lẳng lặng nhìn phong cảnh đường phố ồn áo dưới chân.

Nơi cậu sinh ra không giống ở đây, thành phố này vô cùng phồn hoa, khu thương nghiệp toàn là những tòa nhà cao tầng mọc san sát nhau, một tòa nhà đột ngột mọc lên với lối kiến trúc hiện đại hóa đô thị mới, vật liệu xây dựng bằng kim loại kiên cố lạnh lẽo dưới ánh sáng màu vàng của buổi sáng, nổi lên vẻ rực rỡ đẹp mắt.

Kiến trúc các tòa nhà nơi đây đều không thấp hơn 20 tầng, những tòa nhà cao ốc của quốc gia thương mại nhìn vô cùng khí thế hùng vĩ, rồi cũng hiện lên cấu trúc tiền tài đặc biệt tàn khốc và lạnh lùng.

Đứng ở nơi cao nhất này, dòng người và xe cộ trên đường phố phía dưới có vẻ nhỏ bé hết sức.

Còn nhớ rõ khi còn bé, cậu và mẹ sống bên nhà bà ngoại, đó là một trấn nhỏ ở nông thôn, trong sân nhà bà ngoại có một cây anh đào với gốc cây cực lớn, mỗi mùa anh đào chín muồi, cậu lại chân trần đứng dưới tàng cây hái quả, đầy một rổ rồi lập tức chén sạch.

Khi ấy, cậu chưa bao thấy những tòa cao ốc lớn như thế này, công trình kiến trúc xung quanh chỗ cậu ở đều là mấy ngôi nhà hai, ba tầng, đứng ở trên lầu có thể chào hỏi bạn bè phía dưới; khi ấy, cậu hoàn toàn không biết gì đến công ty, khái niệm tài chính xa lạ; khi ấy, cậu không lạnh lùng giống như hiện tại, thậm chí cậu còn có thể mỉm cười với mọi người.

Sau khi mẹ qua đời, cậu được cha đón về An gia, cuộc sống cũng bắt đầu thay đổi hoàn toàn.

Cho tới ngày hôm nay, cuối cùng khi đã đứng trên đỉnh quyền lực cao nhất, An Lạc lại phát hiện, bản thân mình chẳng hề hạnh phúc chút nào.

Ngay cả một giấc ngủ ngon lành cũng rất khó để cậu có được.

Cơn ác mộng lặp đi lặp lại nhiều lần, luôn luôn khiến cậu giật mình tỉnh giấc vào rạng sáng 3h, mấy năm nay, thân thể gầy đi không nói, tinh thần cũng càng ngày càng không bằng khi trước. Hơn nữa, thứ tình cảm thầm mến khó có thể mở miệng với anh cả, khiến tâm tình của cậu luôn rơi vào trạng thái kìm nén cực độ, thậm chí còn phải cần tới lời khuyên của bác sĩ tâm lí mới có thể giảm bớt áp lực.

Quá mệt mỏi. Vì An gia cho đến bây giờ không còn người thừa kế, sự nghiệp của cha lưu lại không thể bị phá hủy trong tay mình, bởi vậy cậu chỉ có thể kiên trì kế tục.

Chỉ là, không biết ý nghĩa của sự kiên trì này rốt cục là vì cái gì. An gia không có hậu duệ, tiền kiếm được bao nhiêu cũng không có ai thừa kế, khi cậu chết đi, nếu không có người kế tục sản nghiệp của An gia thì, cả một đời khổ cực cuối cùng sẽ hóa thành bọt nước.

Điện thoại trên bàn vang lên, An Lạc đột nghiên cảm thấy có chút mệt mỏi.

Quay lại tiếp điện thoai, quả nhiên là từ cô trợ lí Lisa, cô thông báo với cậu đã hoàn tất thỏa đáng công chuyện cậu giao, vé máy bay đặt vào chuyến 3h chiều nay, An Lạc cảm ơn liền ngắt điện thoại.

Ngồi trên chiếc ghế xoay im lặng trong chốc lát, An Lạc cầm điện thoại bấm một dãy số. WebTru yenOn line. com

“Luật sư Trương phải không? Hãy tới phòng làm việc của tôi, vâng, hiện tại đến luôn… Tôi muốn lập di chúc.”

Có lẽ là rất khó tưởng tượng, một người đàn ông còn trẻ như vậy tại sao đột nhiên lại muốn lập di chúc, điều đó thì cũng chỉ có mình An Lạc mới biết nguyên nhân.

Cậu không có cha mẹ, không có người yêu, không có con cái, ngoại trừ An Dương cũng không còn thân nhân nào khác. Nếu có một ngày đột nhiên cậu chết ở một xó xỉnh nào đó trên trái đất, có thể cũng sẽ chẳng có nhiều người đau khổ vì cậu.

Lẻ loi sống một mình, luôn luôn phải chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất.

Có thể đến lúc chết, điều duy nhất cậu có thể làm chính là lưu lại di sản cho An Dương.

Tuy rằng di sản này không là gì trong mắt An Dương, nhưng cũng là toàn bộ tâm huyết của chính cậu.




COMMENT