Báo lỗi

Trùng Sinh Nghịch Chuyển Tiên Đồ

Chương 221: Nhổ Lông Là Được Rồi

Tư Lăng thấy Tư Hàn vẫn chưa rời đi, ngược lại nhìn vào sâu trong rừng rậm, liền biết hắn hẳn đã có phát hiện gì, bèn đi qua, hỏi: "Đại ca, làm sao vậy? Có phát hiện gì sao?"

Tư Hàn thu hồi tầm mắt, vuốt càm nói: "Trong trung tâm khu rừng có chỗ khác thường."

Tư Lăng hơi nhíu mày, rất nhanh liền giãn ra, cười nói: "Dù sao cũng có thời gian, cứ đi nhìn xem thôi." Sau khi Kết Anh, Tư Lăng cũng là "tài cao mật lớn", giống như bỏ xuống một số gông xiềng trói buộc nào đó. Trước kia bởi tu vi có hạn mà từng bước cẩn thận, thường bỏ lỡ cơ duyên. Hiện tại thì không cần cẩn thận như vậy nữa, một ít vùng nguy hiểm cũng dám xông vào thử một lần.

Người Tu tiên nghịch thiên mà đi, cẩn thận cũng tốt, nhưng cẩn thận quá mức lại là có hại. Sau khi ném bỏ trói buộc, Tư Lăng ngược lại nhìn mọi việc thực mở rộng, rất nhiều thời điểm hắn cũng có thể buông tay cược một lần.

Tư Hàn gật đầu, gọi Tiểu Yêu Liên tới. Tiểu Yêu Liên hiểu được ý hắn, thả Tiểu Bạch Hổ trong không gian ra. Yêu thú có huyết thống cao quý tuy rằng có áp chế huyết mạch cường đại, nhưng trời cao lại là công bình, chúng nó trưởng thành cũng càng thêm gian nan. Qua mấy thập niên, Tiểu Bạch Hổ cũng chỉ lớn như vậy, nhìn vẫn giống con mèo nhỏ.

Tiểu Bạch Hổ vừa ra tới, liền vẫy đuôi xáp đến bên chân Tư Hàn, lại hướng về nơi sâu trong rừng rậm kêu ô ô.

Nhìn thấy biểu hiện của Tiểu Bạch Hổ, bọn Tư Lăng làm sao không hiểu rằng Tiểu Bạch Hổ muốn thứ gì đó trong rừng Yêu Vụ này. Bọn họ tiến vào Yêu Giới, thứ nhất là vì tìm kiếm Miên Nhung Đằng, thứ hai là Tiểu Bạch Hổ cùng mấy con yêu đều nói Yêu Giới có thứ tốt, ồn ào muốn đến, vì thế cứ như vậy "thuận lý thành chương".

Tư Lăng lấy ra cái đĩa mà Tiểu Bạch Hổ thường dùng, rót một đĩa canh Thủy Liên ngân nhĩ. Tiểu Bạch Hổ cũng ngửi được hương vị của Thủy Liên, kêu ô ô, nhào tới ăn hết sức vui thích. Thủy Liên là một trong ngũ Thánh Liên, không phải vật phàm, mà ngân nhĩ này, cũng là linh ngân nhĩ được Tiểu Yêu Liên bồi dưỡng trong không gian, tràn đầy linh lực. Hai thứ xen lẫn cùng nhau, dùng linh tuyền nấu lên, hơn nữa thêm Linh mật (ong), hương vị ngon khó tả. Tiểu Bạch Hổ ăn vui sướng, ngẫu nhiên ngẩng đầu hướng về phía Tư Lăng kêu ô ô, tỏ vẻ lấy lòng -- Tiểu Bạch Hổ cũng biết đầu bếp chính là ai, đầu bếp là nhất định phải quan hệ tốt.

Mấy người cùng thảo luận trong rừng sẽ có thứ gì, lại nhắc tới trong hai năm qua bọn họ phát hiện có tung tích Nhân tu khác tại rừng Yêu Vụ, Lâm Dương tổng kết nói: "Có lẽ Lãnh Thương chân quân đã suy đoán đúng, Yêu Giới nhất định có chuyện gì xảy ra, hoặc có liên quan cùng thứ bọn Tư Bạch muốn, đến lúc đó nhất định sẽ rất náo nhiệt." Chần chờ chút, lại nói: "Yêu Giới không biết có mấy vị Yêu Tu Hóa Thần, đến lúc đó phải cẩn thận bọn họ."

Yêu thú chưa biến hóa không đáng sợ, yêu thú đã biến hóa mới là tồn tại đỉnh cao, sức chiến đấu còn muốn lợi hại hơn so với Nhân Tu Hóa Thần kỳ. Bọn họ lúc này thực lực còn chưa lợi hại đến trình độ có thể hoành hành Yêu Giới đâu. Tư Lăng bày tỏ tán đồng với lời Lâm Dương nói, sau đó túm hai đứa hung hăng Trọng Thiên cùng Tiểu Khôi lại, bảo chúng nó đừng gây rắc rối tại địa bàn của người khác.

Thảo luận xong, hành trình kế tiếp cũng xác định. Bọn họ sẽ đến vùng trung tâm rừng Yêu Vụ, chỗ đó nguy hiểm đến cả tu sĩ Nguyên Anh cũng không cách nào toàn thân trở ra, khiến cho Tư Lăng lòng sinh ra một loại cảm giác cấp bách. Quả nhiên tu hành là không ngừng nghỉ, hắn còn chưa đủ lớn mạnh, nhất định phải chăm chỉ tu luyện.

Hôm sau, Tư Hàn lại trở về trên không rừng rậm, tụ mây mà ngồi, chuyên tâm tu luyện. Bọn Tư Lăng thì tu hành ở trong rừng rậm.

Như thế lại qua 5 năm, bọn Tư Lăng rốt cuộc tìm được Miên Nhung Đằng.

Miên Nhung Đằng là một loại yêu thực ký sinh, khu vực trăm dặm quanh nơi nó sở sinh trưởng thì không có vật sống khác, chỉ một cây đại thu to lớn che trời sắp chết héo ở nơi trung tâm. Quanh thân cây đều bị cành cành lá lá xanh đen quay quanh, nhìn rất đồ sộ. Miên Nhung Đằng là dạng dây leo, cách mỗi một chỗ sẽ sinh trưởng một đốt như cái bướu thịt, to cỡ nắm tay đứa bé sơ sinh. Tư Lăng thừa cơ lấy mở ra một đốt, phát hiện bên trong đúng là loại chất lỏng vàng ánh xanh kia. Chỉ tiếc sống ở gốc cây này là một cây Miên Nhung Đằng tương đối nhỏ, chất lỏng quá ít, tính ăn mòn không đủ mạnh.

Nhìn thấy Miên Nhung Đằng, ba đứa Trọng Thiên, Tiểu Khôi cùng Tiểu Bạch Hổ lập tức xông đến. Trọng Thiên cùng Tiểu Khôi phun lửa, Bạch Hổ thi triển Phong Nhẫn (đao gió). Lúc Miên Nhung Đằng bị cắt đứt thì những u trên cây nổ tung lên, bắn sang chúng nó. Trên đầu và trên người Tiểu Bạch Hổ bị dính vài giọt nhựa. Miên Nhung Đằng không hổ là thứ có tính ăn mòn mạnh nhất, khiến cho cả khuôn mặt cùng thân thể của Thánh thú đều trở nên xanh xanh trắng trắng, nhìn không giống Bạch Hổ, mà là con mèo hoa nhỏ.

Đợi sau khi chiến đấu kết thúc, Tư Lăng dùng rất nhiều phương pháp cũng không thể tẩy sạch chất nhựa màu xanh sẫm trên người Tiểu Bạch Hổ. Thấy nó giơ cái đầu màu sắc rực rỡ nhìn mình, hắn chỉ cảm thấy càng ngốc hơn, nghĩ nghĩ, đề nghị: "Chất nhựa này hình như không có cách nào tẩy sạch, không bằng cạo sạch lông đi, đợi mọc ra lại thì được rồi."

Tiểu Bạch Hổ còn đang ngốc ngốc nhìn hắn, bên kia chim xám đã bi phẫn kêu lên. Tư Lăng nhìn qua, phát hiện mấy sợi lông đuôi xinh đẹp trên cái đuôi của nó cũng dính nhựa Miên Nhung Đằng. Chúng nhuộm mấy sợi lông mĩ lệ thành như con gà trống già xám xám, xơ xác khó coi, chẳng trách chim xám vẫn luôn yêu quý lông đuôi kia lại phẫn bi như vậy.

Lâm Dương đột nhiên lại phát ngốc, không cẩn thận trạc đến tử huyệt của Tiểu Khôi, chỉ nghe hắn cũng đề nghị: "Hay là cũng nhổ luôn đi, đợi mọc ra lông mới thì tốt rồi."

Tiểu Khôi không khách khí dùng một cánh quạt bay Quỷ Tu, bi phẫn tỏ vẻ: nhổ đi sẽ rất khó mọc lại được, nó mới không cần trần truồng!

Nhìn Quỷ Tu đáng thương xoay tròn 360 độ trên trời, lại không ai thương hại hắn. Đã biết rõ Tiểu Khôi yêu thương lông vũ của nó nhất, vậy mà còn dám đưa ra đề nghị này, không phải đáng đánh đòn thì là cái gì.

Cuối cùng vẫn là Tiểu Yêu Liên đưa ra một biện pháp mà như không phải biện pháp: đi tìm một loại linh quả tên là Tịnh Linh Quả. Nước cuả Tịnh Linh Quả có thể tẩy sạch nhựa Miên Nhung Đằng, bất quá Tịnh Linh Quả là linh quả cấp cao, Tiểu Yêu Liên đi theo Tư Lăng lang bạt nhiều nơi lâu như vậy, tạm thời chưa từng phát hiện tung tích chúng nó.

Vì thế trước khi tìm được Tịnh Linh Quả, hai con yêu chỉ có thể mang theo bộ lông xấu xí. Tiểu Bạch Hổ thì cũng thôi, dù sao nó nho nhỏ, trên người xanh xanh trắng trắng, nhìn căn bản không giống Thánh thú, về sau đi theo bọn họ hành động cũng sẽ không ai nghi ngờ cái gì, ngược lại còn là một loại ngụy trang. Chỉ có Tiểu Khôi là đáng thương, một cục xám xám, vốn nhìn là một chú chim xám vừa mập lại 囧, hiện tại cái đuôi trên mông lại tựa như lông gà trống già, nhìn ngốc muốn chết, hình tượng quả thực là quá không chịu nổi, làm sao không làm nó khổ sở?

Vì an ủi tâm linh bị thương của Tiểu Khôi, Tư Lăng làm riêng mấy món ngon để an ủi nó. Ăn mấy miếng, Tiểu Khôi rốt cuộc tỉnh lại, chỉ là cái đuôi đã trở thành vảy ngược của nó, ai dám nói một câu, lập tức quét cánh nganh, không nói tình cảm gì hết.

Tư Lăng lấy một bình lớn Miên nhung đằng, lần này xem ra hai chỗ chắp vá của Phi Thiên thuyền có thể sửa, còn dư lại có thể đưa cho Vân đại sư cùng Vân Bảo sau khi trở lại Tây Cảnh, coi như trả lại ân tình năm đó bọn họ chỉ bảo hắn việc luyện khí.

Càng gần trung tâm rừng Yêu Vụ, đẳng cấp yêu thực xuất hiện chung quanh càng cao, yêu thú cũng khó chơi hơn, có đôi khi bọn họ cũng không thể không tránh mũi nhọn, khiến Tư Lăng càng thêm cảm thấy tu vi Nguyên Anh kỳ ở khu rừng nguy hiểm này thật sự là bình thường, không cẩn thận liền có thể đẩy mình rơi vào tuyệt cảnh. Vì mạng sống, vì thế cũng kích thích rất nhiều tiềm năng của bọn họ, các loại kỹ năng chiến đấu cũng bắt đầu tăng tăng tăng.

Hôm nay, đi tới cửa một sơn cốc (khe núi), nếu muốn tiến về phía trước, tất yếu phải đi qua sơn cốc này. Sơn cốc dài mấy vạn mét, chỉ đứng ở giao lộ đã có thể cảm giác nguy hiểm trong cốc.

Tư Lăng cùng Lâm Dương đè nén khí tức mà đứng, thần thức cẩn thận tiến vào trong sơn cốc, rất nhanh phát hiện trong sơn cốc thế nhưng còn có người. Thần thức Tư Lăng cẩn thận tra xét bên ngoài, rồi đột nhiên mở to hai mắt nhìn.

Lâm Dương sợ kinh động những yêu thú nguy hiểm trong sơn cốc, không dám dùng thần thức tra xét, thấy Tư Lăng thay đổi sắc mặt, không khỏi nhìn về phía hắn.

Tư Lăng thu hồi thần thức, có chút không biết nên khóc hay cười nói: "Gặp được kẻ thù."

"..."

Lâm Dương không nói gì nhìn hắn, cảm thấy kẻ thù của hắn cũng thật nhiều nha, nhịn không được hỏi: "Là ai?"

"Một tên tiểu thụ song đầu cắm*."

*Ý là nam nữ gì cũng ... được.

"Hả?"

Lâm Dương nghe không hiểu trò đùa của Tư Lăng, lại nghe hắn bổ sung thêm: "Bất quá còn có người quen."

Lâm Dương thấy hắn như có đăm chiêu, liền ngậm miệng, không làm nhiễu quyết định của hắn. Dù sao mặc kệ Tư Lăng quyết định làm cái gì, ủng hộ hắn là được. Tuy rằng người này số mệnh có vẻ không tốt, nhưng cũng chưa tồi tệ đến tận cùng, kết quả luôn có thể chuyển nguy thành an. Nếu không phải hắn thực lực đủ mạnh, vậy đại khái chính là một loại cân bằng của Thiên Đạo thôi. Bất quá, nghe giọng điệu của hắn, tựa hồ kẻ thù cùng người quen đều xen lẫn cùng nhau, hơn nữa đều rơi vào phiền toái, không biết có cần đưa tay kéo một phen hay không.

Trên thực tế, Tư Lăng không phải suy xét có nên giúp một phen hay không, mà ngay khi phát hiện trong đó có người quen liền quyết định ra tay tương trợ. Chỉ là khi nhìn thấy bóng dáng màu thu kia thì nhịn không được suy đoán nguyên nhân bọn họ chạy đến Yêu Giới. Có lẽ cũng là vì thứ ở trung tâm khu rừng này, chỉ là -- Hàng Ương công tử ở trong này, không biết Vệ Quan Nhai có ở hay không, nếu là ở đây, ông ta có phải đang ẩn núp hay không.

Tâm tư soay chuyển trăm nghìn lần, Tư Lăng đột nhiên cất bước đi vào sơn cốc, hô Lâm Dương : "Đi!"

Lâm Dương trong lòng biết Tư Lăng là muốn ra tay, không cần dặn dò liền âm thầm ngưng tụ sức mạnh, chuẩn bị đến lúc đó ra tay.

Cẩn thận tránh được các loại yêu thực nguy hiểm dọc theo đường đi, bọn họ rất nhanh liền đến vùng giữa sơn cốc, nhìn thấy một đám tu sĩ chìm trong một vùng cỏ. Đám cỏ nhìn giống như cỏ dại bình thường ở thảo nguyên, cao bằng nửa người, cành lá mềm dẻo lay động, giống như chuyển động theo gió. Bất quá khi có kẻ lạ đi qua thì từng phiến lá dài mảnh của chúng nó liền sẽ hóa thành vũ khí sắc bén nhất, chém tới kẻ ngoại lại. Hơn nữa làm cho người ta không thể làm gì chính là khi bị loại cỏ này quấn lên thì linh lực trên người sẽ nhanh chóng bị hút đi, không làm gì được nữa, hoàn toàn chỉ có thể dựa vào vũ lực bản thân mà chiến đấu cùng chúng nó, trốn thoát khỏi địa bàn của chúng.

"Tư công tử, đây là Huyết Nhận thảo, chuyên hấp thụ máu cùng linh lực, cẩn thận chớ bị chúng nó làm bị thương, nếu để cho chúng nó nhớ được hương vị huyết dịch của huynh, chúng nó sẽ giống giòi hút máu quấn đến chết cũng không buông ra." Tiểu Yêu Liên truyền âm giải thích.

Tư Lăng đem lời này chuyển cho Lâm Dương, dặn hắn cẩn thận, sau đó đứng bên ngoài quan sát mấy chục tu sĩ rơi vào trong vùng Huyết Nhận thảo. Có thể thấy được mấy chục tu sĩ này phân thành hai phe, một tốp lấy đệ tử trong sáu đại gia tộc ở đại lục Trung Ương làm đại biểu, một tốp lấy tu sĩ ở các đảo ở Nam hải làm đại biểu.

Tư Lăng không khỏi bắt đầu suy nghĩ, chẳng lẽ là đại lục Trung Ương cùng chư đảo ở Nam Hải đều nhận được tin tức gì? Mà bọn họ cũng là đánh bậy đánh bạ xông tới ?


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT