Báo lỗi

Trùng Sinh Nghịch Chuyển Tiên Đồ

Chương 67: Chương 67

Tô Hồng Phi cùng Liễu Thành Phong dáng vẻ cũng rất chật vật, nhưng nhìn kỹ một chút, Tô Hồng Phi vẫn dịu dàng thong dong như cũ, cũng không có bị thương. Liễu Thành Phong vẻ mặt hưng phấn, vác thanh trọng kiếm màu đen, cả người tràn ngập sát khí.

Liễu Thành Phong lướt nhìn một vòng trước động phủ, lúc nhìn thấy Tiêu Trạc cùng ngồi nghỉ ngơi với Nguyệt Thiên Dạ, ánh mắt khẽ động. Sau đó nhìn thấy Tư Lăng, trên mặt lộ ra nụ cười trong sáng thuần túy đặc thù của thiếu niên, nhào tới, cười rực rỡ như ánh mặt trời, nói rằng: "Tư tiểu đệ, cậu tới lúc nào? Cùng đi vào chứ?"

Khuôn mặt tươi cười rực rỡ như vậy thực làm người ta khó có thể chán ghét, Tư Lăng đáp lại bằng nụ cười nhàn nhạt, chú ý tới tu vi hiện giờ của hắn, trong lòng có mấy phần kinh ngạc. Vừa nãy nhìn hắn đi ra thì cả người sát khí chưa tiêu hết, hiểu rõ hắn tất nhiên cũng có kỳ ngộ của chính mình, cho nên mới có thể đột phá Trúc Cơ chỉ trong khoảng thời gian ngắn.

"Mới ra không lâu. Liễu đạo hữu, có thể hỏi một chút không? Các cậu có nhìn thấy đại ca ta không?"

Liễu Thành Phong kinh ngạc nói: "Tư sư huynh còn chưa đi ra sao?"

Tư Lăng lắc đầu, "Ta không biết, ta cũng mới ra khỏi động phủ hôm qua thôi, vẫn luôn chờ ở chỗ này nhưng không gặp đại ca." Lẽ nào đại ca còn ở Địa Cung? Hay là. . . còn đang tìm kiếm mình ở Địa Cung? Nghĩ đến khả năng này, trên mặt Tư Lăng đột ngột biến hoá.

Lúc này, chú ý tới bọn hắn nói chuyện, Tô Hồng Phi cũng đi tới, nói rằng: "Có khi nào Tư sư huynh đã sớm ra ngoài rồi hay không? Đang ở một nơi nào đó nghỉ ngơi chờ đợi động phủ mở ra thì đi ra ngoài?"

Tư Lăng nhìn về phía nàng ta. Từ lần trước ở thành Minh Hà, Tô Hồng Phi đã có ý định giao hảo với hắn, ngoài mặt Tư Lăng cũng tiếp nhận thành ý của nàng, còn trong lòng mọi người nghĩ như thế nào, vậy thì mỗi người một ý.

Thấy không hỏi thăm được gì, Tư Lăng cũng không hỏi nữa, tiếp tục chú ý tới những tu sĩ ra khỏi động phủ. Tư Lăng luôn có chút bất an. Hắn cảm thấy nếu đại ca đã ra ngoài, vậy thì không thể nào rời đi cả. Huynh ấy sẽ ở lại chỗ cũ chờ mình, xác nhận xem mình có bình an hay không thì mới đúng. Nhớ tới lúc mình bị thương rơi xuống sông, nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc đến khó tin của đại ca, Tư Lăng đột nhiên sinh ra một cảm giác mình đã làm sai chuyện.

"Tư công tử, huynh đừng nghĩ bậy nữa, có lẽ đại ca huynh chỉ bị chuyện gì đó trì hoãn, rất nhanh sẽ ra tới thôi." Cảm giác được tâm tình mất mát của hắn, Tiểu Hồng muội muội chu đáo cũng mềm giọng yêm ái mà an ủi hắn.

Tư Lăng miễn cưỡng mỉm cười, nhưng tâm thần vẫn không yên.

Theo thời gian trôi qua, tu sĩ xuất hiện trước động phủ càng ngày càng nhiều, mà sắc mặt Tư Lăng cũng càng ngày càng nặng nề.

Lúc Đại sư huynh Đường Lẫm Nhiên của phái Thiên Tông xuất hiện, đệ tử Thiên Tông phái ở trước động phủ đều tụ lại, rối rít hỏi thăm hắn. Đường Lẫm Nhiên mỉm cười đáp lại, điểm danh những đệ tử có mặt, phát hiện thiếu rất nhiều đệ tử, không cần phải nói hẳn là đã mất mạng ở bí cảnh. Trong lòng hắn không khỏi nặng trĩu.

"Ồ, Tư sư đệ còn chưa ra sao?" Sau khi nhìn lướt qua, phát hiện không có bóng dáng Tư Hàn, Đường Lẫm Nhiên kinh ngạc hỏi.

Trong những đệ tử thế hệ trẻ của phái Thiên Tông, hắn coi trọng nhất là Tư Hàn, cũng kỳ vọng rất cao đối với vị sư đệ này. Có lẽ không lâu sau nữa, tu vi của vị sư đệ này sẽ chẳng mấy chốc mà vượt qua mình, nói không chừng mình còn phải cung kính mà gọi hắn một tiếng "Sư thúc".

Trước khi tiến vào động phủ, Đường Lẫm Nhiên đã từng dặn dò các sư đệ muội, sau khi rời khỏi động phủ thì phải tập hợp ở trước động phủ để cùng nhau rời bí cảnh. Mà Tư Hàn là người đầu tiên xông qua Huyễn Trận Cửu Chuyển Luân Hồi ở Đại môn trước Động phủ; với năng lực của hắn, lúc này hẳn là nên ra ngoài rồi chứ.

Nghe được Đường Lẫm Nhiên nói, Tư Lăng lập tức dời sự chú ý qua.

Đệ tử phái Thiên Tông nghe hắn hỏi, đưa mắt nhìn nhau, sau đó đều lắc đầu nói chưa thấy Tư sư huynh.

Đường Lẫm Nhiên nhíu mày, nhìn về phía động phủ, nói: "Vẫn còn chút thời gian, có thể là bị chuyện gì đó trì hoãn, chúng ta chờ một chút."

Mọi người đều gật đầu tán thành. Từ thần sắc của những đệ tử phái Thiên Tông có thể nhìn ra Đường Lẫm Nhiên ở phái Thiên Tông cực kỳ được lòng người.

Chỉ có Nguyệt Thiên Dạ là ước gì Tư Hàn trực tiếp chết ở bí cảnh, vậy thì sẽ ít đi một kẻ ngăn cản nàng và Tư Lăng.

Tư Lăng trong lòng càng sốt ruột, bất an mà nhìn bốn phía.

Thời gian trôi đi rất nhanh, nhưng Tư Lăng lại cảm thấy mỗi một phút mỗi một giây đều dài đằng đẵng.

Mãi đến khi một tiếng ''bong'' vang lên, giữa không trung bỗng xuất hiện hào quang mỹ lệ. Bí cảnh đóng kín ba tháng lại lần nữa mở ra.

Các tu sĩ ở đây rối rít bóp nát ngọc bài rời khỏi bí cảnh. Thời gian bí cảnh mở ra chỉ có một khắc, chính là cho bọn họ thời gian một khắc để ly khai. Sau một khắc bí cảnh sẽ đóng lại, muốn mở ra lần nữa chỉ có thể chờ đến hai mươi năm sau.

Lo lắng của Tư Lăng đã biến thành hiện thực.

"Tiêu sư đệ, Nguyệt sư muội, Tô sư muội, các ngươi mang các sư đệ sư muội đi trước đi." Đường Lẫm Nhiên phân phó nói: "Ta chờ Tư sư đệ một lát nữa."

Đệ tử Thiên Tông cũng có chút lo lắng cho Tư Hàn, nhưng không dám trái lệnh của Đại sư huynh, đều đáp một tiếng vâng.

"Đại sư huynh, bọn đệ đi trước, huynh phải cẩn thận." Tiêu Trạc nói với Đường Lẫm Nhiên, trong lòng cũng hi vọng Tư Hàn bình an trở về. Có Tư Hàn bên cạnh ngăn cản, Tư Lăng sẽ không có cách nào cướp Thiên Dạ với hắn.

Chỉ một chốc, hiện trường chỉ còn lại hai người Tư Lăng và Đường Lẫm Nhiên.

Đường Lẫm Nhiên đi đến chỗ Tư Lăng, thấy cậu ta mắt nhìn chằm chằm cửa động phủ, xem ra tâm thần yên, không khỏi hơi nhíu mày. Nơi này là chỗ sâu trong bí cảnh, nguy hiểm trùng trùng, không biết bao nhiêu yêu thú lợi hại đang âm thầm ẩn núp nhìn chằm chằm bọn hắn, sơ ý một chút liền có thể mất mạng tại đây. Tình trạng này của cậu ta thực sự là không nên. Bất quá biểu hiện này của Tư Lăng cũng thể hiện một loại phẩm chất trọng tình trọng nghĩa, làm Đường Lẫm Nhiên khen ngợi trong lòng.

Phải biết, tu tiên giả nghịch thiên mà đi; Vì cơ duyên, vì trường sinh, có lúc cả sư môn, gia tộc, trưởng bối, bằng hữu đều có thể vứt bỏ, phản bội. Vì lẽ đó, khi Thiên Tông phái thu nhận đệ tử nội môn, bình thường phải xem phẩm chất rồi mới nhìn tư chất, sau đó mới nghiêm túc thu vào nội môn. Những người này sẽ trở thành hi vọng môn phái. Đây cũng là nguyên nhân Thiên Tông phái có thể trở thành đại phái đệ nhất Tây Cảnh.

Tư Lăng là đệ tử nội môn dự bị của Thiên Tông phái. Hắn có phẩm chất như thế, Đường Lẫm Nhiên tự nhiên vui mừng.

"Tư đạo hữu, không cần phải lo lắng. Tin vào năng lực của Tư sư đệ, không có gì có thể làm khó hắn." Đường Lẫm Nhiên an ủi.

Vị đại sư huynh này không hổ là thủ tịch[1] đại đệ tử của phái Thiên Tông, nhân đức độ lượng, chững chạc nhưng không mất ôn hòa, cực giỏi động viên


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT