Báo lỗi

Tử Dương

Chương 39: Khinh công

Dịch giả: Ma Đạo Tử

Quay vòng vòng nhìn như đơn giản chứ thực ra thì không hề dễ dàng. Đừng nói ba trăm vòng, chỉ cần quay mười vòng thôi là sau đó sẽ thấy trời đất quay cuồng, đứng không vững, nếu còn gượng ép quay tiếp thì mắt sẽ nổ đom đóm, buồn nôn mà mửa ra ngay.

Cùng học nghệ với người khác có lợi mà cũng có hại. Hại là tôn trưởng truyền nghệ không thể tùy theo tài năng của mình mà dạy, lợi là chỉ càn có một người kiên trì thì người khác cũng ra sức mà cố gắng. Hiện tại Bách Lý Cuồng Phong chính là một người như vậy, gã biểu hiện ra nghị lực rất mạnh, cứ mỗi lần ngã vật ra thì lại một lần bò dậy, nôn ra rồi tiếp tục kiên trì. Mà những người khác thấy thế thì đều cố hết sức chịu đựng, không một ai lười biếng cả.

Đạo nhân què dẫn theo hai tiểu đạo đồng đi theo hầu hạ cũng không hiểu vì sao mọi người bỗng nhiên lại đi quay vòng vòng, bọn họ tới đây cũng có một công tác là đợi bọn họ nôn mửa ra thì đi dọn sạch đống đó.

Trong bảy người thì Mạc Vấn và Liễu Sanh là thân thể yếu nhất, mà choáng váng, nôn mửa cũng là lợi hại nhất. Mạc Vấn từ đầu đến cuối đều phải cắn răng mà kiên trì, kiên định như vậy cũng là bởi hắn cảm thấy lần khổ sở này đáng giá. Bây giờ bọn họ phải xoay tròn mấy vòng mà sau sau này nếu thi triển bộ pháp mà lảo đảo, đứng không vững thì vẫn có thể theo bản năng chuyển bước để đứng vững mà không ngã, nhất là bản năng thì lại không cần bản thân điều khiển mà cơ thể tự động làm ra. Yêu cầu này của Tư Mã Phong Bội chính là để rèn luyện cho mọi người khả năng ổn định cơ thể khi sắp ngã ra.

Chỉ một yêu cầu này đã cho thấy sự khác biệt so với bộ pháp võ thuật thông thường, võ thuật thông thường cần đứng trung bình tấn để củng cố hạ bàn, mục đích tĩnh trung cầu ổn (1) mà Truy Phong Quỷ Bộ lại rèn luyện cho người trong khi di động có thể vững vàng không ngã, đây chính là động trung cầu ổn mà như vậy thì trong lúc tranh đấu với đối thủ có thể chiếm được ưu thế lớn hơn.

(1) Ở trong cái tĩnh để đạt được sự ổn định, vững chắc

Nếu muốn hoàn thành sự việc thật tốt thì phải là tự bản thân thực sự muốn làm, nếu vì người khác ép buộc thì không thể tận tâm lại thêm khi nôn mửa cũng không hề dễ chịu, việc khó lòng mà làm tốt được. Thế nhưng bảy người đều là tự nguyện, mạnh mẽ kiên trì, không có Tư Mã Phong Bội ở bên cạnh thúc giục, bọn họ ngược lại càng thêm khắc khổ.

Bất kể là nghiên cứu kinh văn hay tu luyện võ nghệ đều phải từ từ, trên đời không có chuyện chỉ trong vòng một đêm mà thành tuyệt thế cao thủ, nếu có kẻ bỗng nhiên nổi tiếng (2) hay một bước lên trời cũng đều là nhờ trong thời gian dài xây dựng thế lực hoặc là mất nhiều năm khổ tu. Mọi người khổ luyện đến giờ Dậu (5-7 h chiều) mà hiệu quả cũng rất nhỏ, cứ quay ba mươi vòng là lại nôn mửa, có điều bây giờ chẳng còn gì để nôn ra nữa ngoại trừ một chút nước chua màu xanh.

(2) nguyên là nhất minh kinh nhân, một tiếng hót làm kinh người, chỉ những người bình thường không đáng chú ý, đến khi hành động thì chỉ một lần là danh tiếng lan xa.

Cơm tối được bưng lên mà không một ai lấy để ăn, lảo đảo bám lấy bức tường mà trở về phòng. Sau khi trở về phòng, Mạc Vấn liền ngồi xếp bằng tụng kinh, cũng không hiểu sao cứ ngồi xếp bằng thì lại đầu váng mắt hoa trời đất quay cuồng, sau vài lần như vậy hắn đành thôi.

Buổi sáng kế tiếp, Ngọc Linh Lung tới dạy cho mọi người hiểu rõ dược lý, luyện chế đan dược, đến buổi chiều thì lại tự giác mà quay người. Một thời gian dài sau đó, sinh hoạt hàng ngày của bảy người chính là buổi sáng hun khói thổi lửa, buổi chiều đầu óc choáng váng.

Hết xuân đến hạ, hạ đi thu tới, lá thu rụng xuống, tuyết bay giữa trời, hiện giờ cũng là lúc mà dược thảo trong chánh điện đều đã được dùng hết, mọi người tuy không luyện ra được đan dược có thể ăn nhưng cũng đã hiểu rõ dược tính các loại dược thảo, dược thạch đồng thời nắm giữ được trình tự luyện đan đại khái. Sau khi dược thảo đã dùng hết, Ngọc Linh Lung cũng không thấy đâu nữa, liên tục mười mấy ngày vẫn chẳng thấy bóng dáng đâu, khi hỏi Lão Ngũ người đưa cơm thì biết được hành lý vẫn còn trong phòng, chắc hẳn nàng còn trở về.

Lúc này mọi người sớm đã đặt những hũ nhỏ mà Hiên Viên Tử lúc trước lưu lại vào cái bàn gỗ ở đông điện thờ, đến sáng sớm bình minh ngày hôm nay đã biến mất, chắc chắn là lão đêm khuya đã tới lấy đi. Có điều Hiên Viên Tử từ đầuu đến cuối vẫn không xuất hiện, mọi người đều cảm động và nhớ tới nhưng lại không thể gặp mà bái tạ.

Sách thuốc Ngọc Linh Lung đưa cho sau khi mọi người đã thuộc lòng cũng đã đem đốt đi. Trong khoảng thời gian này, tiến bộ lớn nhất của mọi người chính là võ công và khinh công. Truy Phong Quỷ Bộ của Tư Mã Phong Bội tuy rằng cực kì huyền diệu nhưng khi truyền dạy lão lại không hề giấu nghề, mỗi lần chỉ điểm đều nói ra điều cốt yếu. Sau khi mọi người xoay vòng vòng không còn váng đầu nữa thì Tư Mã Phong Bội liền giới hạn cho họ quay vòng trong sân điện mà không được chạm vào người khác. Lúc trước quay vòng là để luyện cho mọi người động trung cầu ổn, mà lúc này lại quay nhanh trong sân mà không được chạm vào kẻ khác thì không thể nghi ngờ chính là ổn trung cầu chuẩn, làm cho bản năng phản ứng tăng lên, hành động tùy tâm sở dục (3), bước chân thong dong có độ, di động thì tinh chuẩn đến từng ly.

(3) Ý nói làm việc gì cũng có thể khống chế theo ý mình, động tác chuẩn xác mà thong dong.

Truy Phong Quỷ Bộ chính là trụ cột để luyện Cầm Phong Quỷ Thủ, đã có Truy Phong Quỷ Bộ di chuyển quỷ dị, luyện Cầm Phong Quỷ Thủ cũng không còn khó khăn. Cầm Phong Quỷ Thủ lấy chưởng làm chủ, quyền trảo làm phụ (4), từ những góc độ không thể tưởng tượng mà ra tay, công kích đều là nhắm vào trọng huyệt quanh thân đối thủ. Quỷ thủ có ba mươi sáu thức, trong đó mười tám thức đánh vào tử huyệt, mười tám thức khác thì đánh vào khí huyệt. Tư Mã Phong Bội tuy rằng không thể hành khí nhưng mười tám thức công vào huyệt khí đều là để đối phó với người luyện khí, trong cơ thể kẻ luyện khí có linh khí lưu động, chỉ cần tại những huyệt vị ngăn cản linh khí lưu động hoặc là đánh vào đó sinh chấn động, có thể tạo ra chín loại hiệu quả như làm cho đối thủ cứng ngắc, không thể nghe, ngất, cười như điên,...

(4) chưởng là bàn tay, quyền là đấm, trảo là dùng ngón tay (thậm chí là móng) để móc, cầm nắm, kéo, bóp,...

Mọi người lúc trước được Hiên Viên Tử truyền thụ phương pháp luyện khí, ngày đêm tu hành không hề biếng nhác, cơ thể dĩ nhiên có tồn tại chút linh khí, mang lại cho mọi người rất nhiều lợi ích. Những linh khí này lúc bình thường chỉ chạy ở Nhâm Đốc nhị mạch, khôn có linh khí mà thi triển Cầm Phong Quỷ Thủ vô cùng dễ dàng, xuất chưởng ra quyền đều là uy mãnh bá đạo.

Có điều việc gì có hai mặt lợi và hại, linh khí trong cơ thể bọn họ cũng đồng thời mang tới cái hại. Tư Mã Phong Bội không có tu vi linh khí thế nên Truy Phong Quỷ Bộ đều là dựa vào khí lực mà không phải linh khí. Mà khí lực con người sau khi được rèn luyện thì có thể nhảy cao tới hơn một trượng (3.33m), muốn luyện thành võ nghệ cao cường cũng không khó, cũng vì Tư Mã Phong Bội không có linh khí nên sáng tạo ra Truy Phong Quỷ Bộ cũng không thích hợp với người tu luyện linh khí, bởi linh khí trong thân ổn định ở bụng dưới, Khí Hải, giống như khoang thuyền nhét đá, dù cho con thuyền có bị lắc lư thế nào cũng không bị lật. Mà điều này lại không phù hợp với tinh túy của Truy Phong Quỷ Bộ là nước chảy bèo trôi, thế nên bảy người học Truy Phong Quỷ Bộ thì đều trầm ổn có thừa mà linh động lại không đủ.

Đối với điều này Tư Mã Phong Bội cũng không cưỡng cầu, tuy lão đến đây truyền nghệ nhưng cũng không thân thiết với mọi người, sở học của bọn họ không tinh lão cũng không để tâm. Dù sao điều quan trọng nhất của Đạo gia chính là phù chú pháp thuật, thân pháp võ học chỉ là để đối phó với thường nhân, mà phù chú pháp thuật lại chú có thể hàng yêu phục ma, đuổi thần ngự quỷ.

Tuy bảy người họ không thể thi triển ra toàn bộ diệu dụng của Truy Phong Quỷ Bộ, nhưng một người khác lại có thể, Lão Ngũ.

Từ sau khi Tư Mã Phong Bội đến, Lão Ngũ liền tới đông điện thỉnh giáo Mạc Vấn, Mạc Vấn đương nhiên là dạy cho gã nhưng cũng khuyên Lão Ngũ không nên công khai luyện tập, chớ nên để Tư Mã Phong Bội phát hiện. Trộm nghề chính là tối kị của đạo môn, nếu bị người khác phát hiện thì hậu quả khó lường.

Có điều Mạc Vấn lo lắng cũng bằng thừa, Lão Ngũ ở trong bếp chính là người đứng đầu, gã lợi dụng điều này mà ngày ngày đều tới đưa cơm cho Tư Mã Phong, thái độ cung kính, hầu hạ hết mực. Lại thêm Tư Mã Phong Bội thích rượu mà Lão Ngũ chỉ là tạp dịch không cần tham gia các buổi học thế nên có nhiều thời gian rảnh rỗi, trên người lại có bạc thế nên thỉnh thoảng lại ra ngoài mua rượu cho Tư Mã Phong Bội.

Tư Mã Phong Bội là người như thế nào chứ, lão sao có thể không nhìn ra tâm ý của Lão Ngũ, thế nên dù rằng không tự mình dạy cho gã nhưng cũng không ngăn cản Mạc Vấn lén lút truyền thụ. Lão Ngũ cảm động ân tình mà dập đầu bái tạ, Tư Mã Phong Bội nghĩ gã có lòng thành, lại thương gã trong loạn thế không có võ công phòng thân thế nên nhận bán lễ (nửa lễ) rồi đôi khi cũng có chỉ điểm.

Vận may đã đến không ai ngăn được, Tư Mã Phong Bội vốn định đem Truy Phong Quỷ Bộ cùng Cầm Phong Quỷ Thủ đều truyền cho Lão Ngũ nhưng gã chỉ cầu quỷ bộ mà xin từ chối quỷ thủ. Hành động này của gã vốn chỉ vì đối với quỷ thủ không có hứng thú nhưng trong mắt Tư Mã Phong Bội thì lại thành biết tiến biết thoái, thức lễ minh thân (5) thế nên khi truyền thụ quỷ bộ cho Lão Ngũ lại càng tỉ mỉ. Lão Ngũ không có tu vi linh khí, Truy Phong Quỷ Bộ chính là tạo ra cho gã học, chỉ có nửa năm đã tiểu thành. Bách Lý Cuồng Phong tranh tài cùng gã, chạy tới phía Đông núi rồi chạy về, cuối cùng chỉ đi được nửa đường đã thua.

(5) biết lễ, hiểu được vị thế, tài năng của mình

Tuy rằng mọi người luyện Truy Phong Quỷ Bộ chưa được đại thành nhưng leo tường đi bộ trên mái (*) cũng không phải việc khó, chỉ là không thể khống chế lực đạo thật chuẩn xác, khi đặt chân xuống còn làm vỡ mái nhà thậm chí còn thụt chân xuống. Mà lúc này thì Lão Ngũ đã có thể đi bộ trên mái như mèo đi, chẳng phát ra tiếng động.

(*) Lúc đầu tại hạ định ghi là "đạp mái" cho gọn, đến khi nhìn lại… @@

Lão Ngũ tâm tính thiếu niên, luyện được thân pháp liền tới đây tỉ thí cùng mọi người, mấy vị “lão gia” đều bại trận, mà bại trận thì khó tránh khỏi xấu hổ. Nếu Lão Ngũ lại đến tỉ thí thân pháp thì đều bị bọn họ đuổi ngay lập tức, Bách Lý Cuồng Phong còn tức giận mà lớn tiếng càu nhàu với Mạc Vấn. "Ta cuối cùng cũng đã hiểu rồi, Tổ Sư phái Tư Mã đạo trưởng tới đây truyền nghệ không phải là cho chúng ta mà là để dạy cho gia nô của ngươi."

Mọi người sớm chiều ở chung, đồng cam cộng khổ sớm đã thân như huynh đệ, Mạc Vấn nghe vậy cũng không trách tội Bách Lý Cuồng Phong ăn nói thất lễ, chỉ cười mà không đáp. Lão Ngũ có khinh công phòng thân sau này tất có thể tự bảo vệ chính mình, mặc dù đánh không lại người thì bình yên mà tẩu thoát cũng không phải việc khó.

Vui mừng vì Lão Ngũ học nghệ thành công nhưng Mạc Vấn cũng đang vì thế mà âm thầm lo lắng. Lão Ngũ trong gần một năm ở bếp nấu cơm, ăn uống không lo, thành ra thân thể tuy không cao lên nhưng cũng trở nên tai to mặt lớn (nghĩa đen nha), mà gã lại không biết phương pháp luyện khí, no bụng rồi khó tránh khỏi sinh ra xuân tâm (6), lại có được khinh công, vạn nhất gã có võ nghệ cao cường mà đi làm hoa tặc (7) thì cực kì đáng sợ.

Mạc Vấn càng nghĩ càng lo lắng, Lão Ngũ ở Tây Dương huyện đã muốn có vợ, hiện giờ khó mà chắc chắn gã không chứng nào tật nấy. Có điều lúc này còn ở đạo quán không thể giúp cho gã lấy vợ thành gia, chỉ đành để hắn chịu khổ một thời gian.

(6) tức là muốn... đó, chắc mọi người cũng biết xuân dược chứ @@

(7) Cách gọi khác là dâm tặc


Tâm bình tức thì khí hòa, khí định tức thì thần nhàn, đoạn thời gian này Mạc Vấn vẫn luôn kiên trì tảo khóa, vãn khóa, đả tọa luyện khí, chưa từng lười biếng, thế nên trong lòng xuân tâm không sinh. Đôi khi rảnh rỗi xuất thần cũng chỉ là nhớ về người nhà đã mất cùng Lâm Nhược Trần, lại không thể ra ngoài, không cách nào nghiệm chứng manh mối mà lần trước Lão Ngũ mang về.

Thời gian gần đây Tư Mã Phong Bội cũng không đến nữa, để mặc mọi người tự minh tu luyện, còn cả Ngọc Lung Linh đã nửa tháng không có xuất hiện, chẳng biết đã đi đâu.

Vào buổi chiều một ngày, bảy người lại một lần nữa tụ họp tại ngoài đông điện nghiên cứu võ nghệ. Lão Ngũ đi tới, cũng như thường lệ chào bọn họ một tiếng "các vị lão gia," sau đó kéo Mạc vấn đến một góc tường. "Lão gia, có loại dược gì có thể sau ba ngày phát tác không?"

"Ngươi lại muốn làm gì đây? Đừng có không biết điều mà làm loạn." Mạc Vấn nhíu mày nói.

"Yên tâm ta không nhắm vào người trong đạo quán đâu." Lão Ngũ nghiến răng nói.

"Là ai trêu chọc ngươi?" Mạc Vấn nghi ngờ hỏi, Lão Ngũ thông minh lõi đời, trên mặt gã hiếm khi xuất hiện biểu lộ hung ác như thế này.

"Không ai chọc ta hết, ta nghe được ngày mai tên đại quan người Hồ muốn tới đạo quán của chúng ta." Lão Ngũ hạ thấp âm thanh xuống.

"Người Hồ đến đạo quán người Hán chúng ta làm cái gì?" Mạc Vấn nhíu mày hỏi.

"Hình như là đến mời đạo quán đạo sĩ xuống núi hỗ trợ chiến trận..."




COMMENT