Báo lỗi

Tử Dương

Chương 4: Toà thành chết

Dịch: argetlam7420

Mạc Vấn ở trong nước lạnh vùng vẫy một lúc lâu, lúc hắn leo lên mặt băng đã bị đông cả người tê cóng, mũi tên ban nãy của gã người Hồ đã bắn trúng lồng ngực của hắn. Nhưng hắn cũng không có cảm giác đau đớn, chỉ là cảm thấy một chút sinh khí trên người đang từ miệng vết thương chậm rãi tràn ra ngoài.

Mạc Vấn hiện tại vẫn không thể nào đứng lên nổi, điều duy nhất hắn có thể làm là cố gắng mở to mắt ra nhìn Lâm Nhược Trần ngồi xe ngựa bị người Hồ lôi đi. Hắn trông thấy Lâm Nhược Trần trên xe dù đã tỉnh, nhưng từ đầu đến cuối nàng thuỷ chung không nói gì, cũng không hề có ý đồ phản kháng, nàng đã quá sợ hãi rồi.

Tận mắt thấy Lâm Nhược Trần bị mang đi cũng không phải chuyện cuối cùng Mạc Vấn làm, chuyện sau cùng hắn làm là khó khăn quay đầu nhìn về phía mẹ của mình. Đây có lẽ là hành động đau đớn nhất, giống như lúc đứa trẻ bị bắt nạt chạy tới chỗ mẹ nó khóc lóc kể lể tìm kiếm sự bảo vệ, nhưng hắn lúc nhìn mẹ không còn thấy được khuôn mặt vui cười ấm áp nữa, mà là khuôn mặt mẹ đầy máu cùng một mũi tên xuyên qua đầu.

Lúc này Mạc Vấn vốn đã sắp ngất đi, nỗi đau mất mát quá lớn nhất thời làm hắn mất đi ý thức, nhưng ngay tại lúc sắp mất đi ý thức hắn nhìn thấy Tiểu Ngũ vẫn còn ở dưới khe nứt băng đang giãy giụa muốn leo lên.

Con dân Hoa Hạ xưa nay luôn lấy chữ hiếu làm đầu, ngay cả ông trời cũng ưu ái người có hiếu. Sau khi cha mẹ rơi xuống nước có lẽ xuất phát từ bản năng Mạc Vấn ngay lấp tức lao xuống cứu viện, mặc dù cuối cùng không thể cứu được cha mẹ, nhưng áo bông trên người hắn thấm đầy nước đá, bấy giờ áo bông được may bằng sợi vải thô to, lại ngâm nước nên đã giảm bớt uy lực mũi tên, cho nên mũi tên của gã người Hồ chột mắt mặc dù cắm vào da thịt cũng không tổn thương đến lục phủ ngũ tạng.

Mạc Vấn nhanh chóng khôi phục tri giác, chưa mở mắt hắn cũng đã cảm giác được có người đang kéo tay phải của mình nhanh chóng lôi đi. Trên bầu trời vẫn còn có chút ánh sáng, sau lưng cảm giác rất trơn trượt, những điều này cho thấy hắn cũng không có ngất đi quá lâu, lúc này vẫn còn ở trên mặt băng.

"Thiếu gia, mau mau vào bờ, chúng ta thoát chết rồi." Tiểu Ngũ nhận ra Mạc Vấn đã tỉnh, thở hổn hển nói.

"Đỡ ta đứng lên." Mạc Vấn miễn cưỡng mở miệng, hắn lúc này quá kiệt sức không thể ngẩng đầu, không cách nào quan sát tình huống chung quanh.

"Thiếu gia, mũi tên kia vẫn còn trên ngực người, đừng cử động." Tiểu Ngũ gấp gáp thở dốc, hiển nhiên hắn cũng đã kiệt sức, chẳng qua là cắn răng chống đỡ.

Mạc Vấn nghe vậy không mở miệng nữa, mà là thử nâng tay trái lên cầm lấy mũi tên trước ngực, dưới đau buồn phẫn nộ hắn cũng không suy nghĩ nhiều, nắm chắc mũi tên xong vung tay rút mạnh.

Tiểu Ngũ vẫn một mực cố gắng kéo Mạc Vấn sang bên kia sông, cũng không có chú ý tới cử động của hắn.

Nhà Mạc Vấn mở tiệm thuốc nên hắn đương nhiên biết y thuật, nhổ mũi tên xong hắn hít sâu một hơi phát hiện hít thở thông suốt, hô hấp không có trở ngại chứng tỏ vết thương không nguy hiểm đến tính mạng.

Tiếp theo Mạc Vấn lại thử cử động tay chân, phát hiện hai cánh tay còn có thể nhúc nhích, nhưng hai chân thì tê cứng không nghe sai bảo nữa.

"Tiểu Ngũ, chân của ta không có cảm giác rồi" Mạc Vấn miệng thở hổn hển nói.

Tiểu Ngũ quay đầu lại, phát hiện Mạc Vấn đã tự mình rút ra mũi tên vội cúi đầu kiểm tra thương thế của hắn, xác định Mạc Vấn bị thương không ảnh hưởng đến tính mạng mới hơi yên tâm.

"Thiếu gia, ta đỡ người đi." Tiểu Ngũ ngồi xổm xuống nâng Mạc Vấn lên, hai người quần áo lúc này đã đông cứng, thời tiết giá rét nhất định phải nghĩ cách sưởi ấm, nếu không chắc chắn sẽ bị chết cóng.

Mạc Vấn được Tiểu Ngũ đỡ lên theo bản năng quay đầu nhìn một cái, vừa mới nhìn hắn lại gào khóc thảm thiết, thi thể của mẹ vẫn còn trên mặt băng, bên kia sông người Hồ vẫn còn đang giết chóc, mà Lâm Nhược Trần cùng mấy nha hoàn ngồi trên xe ngựa đã không còn thấy bóng dáng.

"Thiếu gia, trước hết chúng ta nên tìm một chỗ đặt chân tránh gió, sau khi trời tối ta trở lại sông băng cõng phu nhân đi ra." Tiểu Ngũ khóc lóc bước về phía trước.

Mạc Vấn nghe vậy gạt lệ xoay người, hắn biết rõ khóc cũng chẳng ích gì, phải sống sót, chỉ có sống sót mới có thể trả mối thù này, chỉ có sống sót mới có thể tìm vợ.

Ban đầu Mạc Vấn nửa bước còn không đi nổi, sau vài bước hai chân dần dần khôi phục tri giác, mấy chục bước sau có Tiểu Ngũ nâng đỡ là có thể chậm rãi đi. Tuy nhiên sau khi tay chân hồi phục mấy vết thương lại bắt đầu chảy máu xối xả, được ba dặm hắn một lần nữa té xỉu.

Lúc Mạc Vấn tỉnh lại đã là đêm khuya, sau khi mở mắt hắn phát hiện mình đang nằm ở một cái nhà đất cũ nát. Quần áo trên người đã khô, bên dưới chỗ nằm trải cỏ tranh, ngay giữa nhà là một đống lửa đang cháy, Tiểu Ngũ cũng không có trong nhà.

Sau khi tỉnh lại Mạc Vấn lại lần nữa nghẹn ngào, hắn không hề cảm thấy vui mừng việc chính mình may mắn thoát khỏi kiếp nạn, nhà tan cửa nát biến cố to lớn ấy làm hắn khó có thể tiếp nhận được. Mới tối qua thôi cả nhà Mạc Vấn vẫn còn đoàn tụ một chỗ bàn bạc tỉ mỉ hôn sự, vậy mà hôm sau mọi chuyện đã thành thế này đây.

Lúc Tiểu Ngũ cõng thi thể Mạc phu nhân về, Mạc Vấn đang nghẹn ngào thấy thế lại khóc oà lên, hắn gắng gượng chống người đứng dậy đem cỏ lót dưới thân để cho mẹ của mình, quỳ sụp xuống đất ôm lấy thi thể mẹ mà khóc. Tiểu Ngũ cảnh ngộ cũng không khác gì Mạc Vấn, Mạc Vấn khóc Tiểu Ngũ cũng khóc, Mạc phu nhân bây giờ còn nằm ở chỗ này, mà mẹ ruột hắn bây giờ vẫn còn ở dưới đáy sông lạnh lẽo.

Đời người không có chuyện việc gì cũng tốt đẹp, dù có là chuyện gì thì cuối cùng cũng phải đối mặt với nó, khóc lóc chỉ có thể bộc lộ hết nỗi niềm cũng không giải quyết được vấn đề. Mạc Vấn khóc lóc thảm thiết xong cũng dần dần khôi phục, lên tiếng khuyên bảo Tiểu Ngũ đang cực kỳ bi thương.

"Thiếu gia, chúng ta sau này biết sống ra sao?" Tiểu Ngũ lấy tay áo lau nước mắt.

Mạc Vấn nghe vậy cũng không có trả lời ngay, lúc này bất kể là quan lại hay dân chúng đều là thành thân trước rồi mới tách ra ở riêng. Trước khi thành thân con trai nhất nhất nghe theo cha mẹ, khoảng thời gian sau khi thành thân đến khi tách ra ở riêng cha mẹ có thể để cho con trai thử quyết định, lúc nào con trai có thể một mình đảm đương công việc cha mẹ mới có thể tách ra. Mà hắn trước khi thành thân chỉ biết làm hai chuyện, một là đi học để đạt được công danh, hai là học y để không quên nghiệp nhà, trừ hai cái này ra cái gì cũng không biết, cho tới lúc này cũng không có chút chủ ý nào.

"Ngươi nói chúng ta nên làm gì?" Mạc Vấn nghiêng dựa vào lớp cỏ lót bên tường, trước ngực trúng tên làm hắn không dám ngồi thẳng.

"Ta cũng không biết, ta nghe theo người." Tiểu Ngũ chất thêm củi vào đống lửa, nhà đất không có cửa chắn, không ấm áp chút nào.

"Chúng ta đang ở đâu vậy?" Mạc Vấn trong lúc nhất thời cũng không nghĩ ra chủ ý nào..

"Cách bờ sông không xa có một thôn không có người ở, có thể sợ người Hồ sẽ đánh tới nên đã dời xuống phía nam chăng?" Tiểu Ngũ không có tâm trạng, ngồi thơ thẩn bên cạnh đống lửa.

"Để ta canh đống lửa, ngươi ngủ một lát đi." Mạc Vấn nói.

"Ta canh được, chuyện này cứ để ta làm." Tiểu Ngũ lắc đầu liên tục.

"Ta muốn túc trực bên linh cữu mẫu thân." Mạc Vấn lại lần nữa nghẹn ngào.

"Ta cũng trông coi." Tiểu Ngũ cố nén nước mắt không khóc nữa.

Hai người không ai nhường ai, tuy thế Mạc Vấn lại đang bị thương trên người, cuối cùng vẫn ngủ mê man trước.

Lúc tỉnh dậy trời đã sáng, Tiểu Ngũ lại không ở trong phòng, Mạc Vấn nhìn mẹ nằm ở đệm cỏ, lại một lần nữa quỳ xuống đất khóc lóc, hắn vừa khóc vừa tự trách bản thân. Cha mẹ mới mất mà mình lại không thể thức trắng đêm túc trực bên linh cữu, đây là bất hiếu.

Hắn lúc trước chảy máu quá nhiều, cộng thêm liên tục khóc lóc thảm thiết, lúc này cảm thấy vô cùng khát nước, trước khi đi Tiểu Ngũ đã dùng một vò gốm vỡ đun nóng tuyết thành nước đặt ngay ở bên cạnh, nhưng hắn cũng không lấy tới giải khát.

Giờ Thìn, Tiểu Ngũ trở lại, mang về dược thảo cùng thức ăn.

"Ngươi trở về rồi hả?" Mạc Vấn kinh ngạc nhìn hộp gỗ cất giữ dược thảo, đó là của tiệm thuốc Mạc gia nhà hắn.

"Người phải bôi thuốc, chúng ta cũng phải ăn gì đó chứ." Tiểu Ngũ đem thảo dược dập nát.

"Người Hồ có phát hiện ra ngươi không?" Mạc Vấn bất mãn nói, hành động này của Tiểu Ngũ thật quá mức nguy hiểm.

"Bọn chúng đi cả rồi, có lẽ đi từ tối hôm qua." Tiểu Ngũ rảnh tay cầm chén uống nước.

"Trong thành có người nào còn sống không?" Mạc Vấn truy hỏi.

"Không thấy ai." Tiểu Ngũ lắc đầu nói.

"Tiểu Ngũ, hay chúng ta về nhà đi." Mạc Vấn lên tiếng đề nghị, không biết tại sao trong lòng của hắn mãnh liệt muốn quay về.

"Ta cũng muốn trở về lắm, nhưng là..." Tiểu Ngũ nói được một nửa liền dừng lại.

"Ta nghe nói người Hồ chưa bao giờ đi về lối cũ, bọn chúng chắc sẽ không trở lại nữa." Mạc Vấn nói, người Hồ có thói quen di chuyển giống như bầy sói, không lưu lại bất cứ cái gì, không còn gì có thể cướp bọn chúng tự nhiên sẽ không đến lại.

"Ta lo lắng không phải là cái này. Hiện trong thành ngoài thành khắp nơi đều là người chết, ta sợ hù chết người." Tiểu Ngũ nói ra lo lắng của mình.

"Không có gì đáng ngại, huống chi nơi này cũng không có gì cả, chúng ta chỉ có trở về mới có đường sống." Mạc Vấn đưa ra quyết định.

Tiểu Ngũ thấy Mạc Vấn kiên quyết muốn đi về, cũng chỉ có thể đồng ý, đắp thuốc xong Mạc Vấn chống cành cây, Tiểu Ngũ cõng thi thể Mạc phu nhân, chủ tớ hai người đạp băng qua sông.

Hôm qua nhà Mạc gia nhận được tin tức sớm nhất mà còn bị người Hồ đuổi kịp, những người khác đương nhiên không ai có thể chạy trốn. Từ bờ sông đến cổng thành khoảng hơn mười dặm khắp nơi đều là người chết, thi thể còn nguyên vẹn rất ít, phần lớn là đầu lìa khỏi cổ, bụng lòi ruột gan. Người già, trẻ con cùng đàn ông chiếm đa số, ít thấy xác con gái trẻ.

Tiểu Ngũ vì lúc trước đã trở lại, trong lòng đã kịp có chuẩn bị, như Mạc Vấn còn chưa từng gặp qua loại cảnh tượng thê thảm bực này, trong những người chết có rất nhiều người hắn quen, mỗi khi gặp phải thi thể người quen hắn không tự chủ được mà run lên.

Cho tới khi vào thành Mạc Vấn đã chết lặng, không còn cảm thấy sợ nữa, trên đường trở về hắn một mực cúi đầu tìm vết bánh xe, hôm qua lúc chạy nạn chỉ có nhà hắn kịp lên xe ngựa, còn lại dân huyện đều là đi bộ. Trong tuyết hắn để ý thấy có hai vệt bánh xe cán qua một mảng tuyết đã thấm máu, chứng tỏ chiếc xe này chính là chiếc xe ngày hôm qua mang đi Lâm Nhược Trần, đáng tiếc là sau khi vào thành vết bánh xe bị vô số dấu chân hỗn loạn giẫm lên, không cách nào truy dấu vết được nữa.

Do bị thương nặng trong người nên mới đi được hai mươi dặm, Mạc Vấn đã kiệt sức. Tiểu Ngũ lưng đeo thi thể cũng hết sức mệt nhọc, sau khi vào thành hai người cũng không nhìn chung quanh, mà đi thẳng trở về tiệm thuốc Mạc gia.

Lúc rời đi cửa nhà đang mở rộng, chính là bởi vì cửa mở rộng, người Hồ mới không vào bên trong lục soát tìm châu báu nữ trang, ngôi nhà vẫn còn duy trì bộ dạng lúc mọi người rời đi.

Bước vào ngưỡng cửa trong phút chốc Mạc Vấn lại lần nữa rơi lệ, nhà là nơi người thân của mình ở, không còn người thân, căn nhà này đã không thể gọi là nhà nữa rồi. Nhưng mặc dù người đã không còn, chỉ cần biết rằng nơi đây đã từng có người thân ở qua đã có thể cho Mạc Vấn chút an ủi cùng yên ổn, do vậy nơi này vẫn còn là nhà hắn, nhà hắn vẫn còn đây.

Hai người đi đường cũng không vội vàng, lúc về đến nhà thì trời đã tối. Mạc Vấn bị thương trên người, trên đường về lại bị nhiễm phong hàn, sau khi vào cửa một lần nữa ngất đi, Tiểu Ngũ đem thi thể Mạc phu nhân đặt ở chính đường, sau đó đem hai chậu than sưởi trong hai nhà toàn bộ dời đến phòng Mạc Vấn, đốt than lên giữ ấm xua đuổi hàn khí cho hắn.

Màn đêm buông xuống, chung quanh một mảnh tĩnh mịch, trong thành tối tăm đen kịt chỉ có ánh sáng yếu ớt phát ra từ chỗ nhà họ Mạc…


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT