Báo lỗi

Tử Dương

Chương 5: Xa xứ

Dịch giả: argetlam7420

Người Hồ trước kia là dân tộc du mục ở phương Bắc, thích ăn thịt, đến mức gà chó cũng không để lại. Huyện Tây Dương hiện tại quả thật là một toà thành chết, ban đêm không có chó sủa, sáng sớm không có gà gáy.

Mạc Vấn chẳng những bị thương trên người mà còn bị nhiễm phong hàn, liên tiếp ba ngày nằm liệt giường không dậy nổi.Tiểu Ngũ cả ngày bận rộn, hắn dùng xe đẩy kéo một cái quan tài từ cửa hàng đồ tang trong thành đến khâm liệm cho Mạc phu nhân, sau đó lại đi khắp trong thành tìm kiếm đồ ăn còn sót lại. Đến ngày thứ tư thương thế cùng bệnh tình của Mạc Vấn chuyển biến tốt lên, liền gắng gượng đứng dậy đến chính đường xếp đặt linh đường cho mẹ, hoá vàng mã chịu tang.

Trưa ngày thứ tư Tiểu Ngũ đi ra ngoài tìm thức ăn, thẳng đến lúc mặt trời ngả về tây vẫn chưa về. Đêm xuống, sắc trời dần tối, Mạc Vấn trong lòng bắt đầu thấp thỏm, hắn cũng không sợ ở một mình với thi hài mẹ, hắn đang lo lắng cho an nguy của Tiểu Ngũ.

Quá giờ Dậu Tiểu Ngũ vẫn chưa trở về, Mạc Vấn đứng ngồi không yên bèn chậm rãi đi đến cửa xem xét. Ngày hôm qua tuyết lại rơi dày, trong tuyết để lại một đám dấu chân, căn cứ dấu chân hắn đoán Tiểu Ngũ đi về phía đông thành.

Mạc Vấn hô lớn gọi Tiểu Ngũ, cũng không nghe thấy đáp lại, trù trừ một lúc Mạc Vấn xoay người trở về nhà xách đèn bão theo dấu chân lúc trước đi tìm. Dấu chân cho thấy Tiểu Ngũ đã đến từng nhà tìm thức ăn, nhưng dân chúng chạy nạn chắc sẽ không lưu lại thức ăn, cộng thêm người Hồ lục soát, cho nên trong thành đồ ăn có thể tìm được đã ít lại càng ít. Dấu chân Tiểu Ngũ một mực kéo dài đến giảng đường hắn đi học lúc trước, từ giảng đường đi ra dấu chân thẳng hướng về phía đông tiến vào trong núi.

Cửa giảng đường đang mở, bên trong tối như hũ nút làm Mạc Vấn không dám đi vào tìm kiếm, nhưng nếu như không vào giảng đường sẽ không thể biết Tiểu Ngũ tại sao sau khi rời khỏi nơi này lại tiến vào sườn núi phía đông.

Do dự hồi lâu, Mạc Vấn cuối cùng cũng không tiến vào giảng đường, mà là dọc theo dấu chân Tiểu Ngũ ở hướng đông tìm kiếm.

Đi chưa được mấy bước hắn liền phát hiện điều khác thường, hướng đông giảng đường dấu chân trong tuyết rõ ràng sâu hơn trước nhiều, cái này cho thấy lúc Tiểu Ngũ rời đi đã mang theo gì đó rất nặng.

Lúc người Hồ xâm lược, cư dân trong thành cũng không phải tất cả trốn đi, một ít phụ nữ già yếu và trẻ con lựa chọn ở lại, sự lựa chọn của bọn họ rõ ràng là sai lầm, bởi vì trong thành khắp nơi đều là thi thể bị chôn dưới tuyết một nửa. Mỗi khi thấy một cổ thi thể Mạc Vấn sợ hãi trong lòng liền tăng thêm một phần, hắn mấy lần định quay trở lại, nhưng quay đi quay lại một lúc hắn lại lựa chọn tiếp tục tìm.

Dấu chân một mực đi về hướng đông tiến vào sườn đông dãy núi, đến rìa huyện thành Mạc Vấn lại dừng lại. Phía trước cách đó không xa chính là rừng cây tối đen, hắn quả thực không có dũng khí đi vào, lý do chính là hắn không nghĩ ra Tiểu Ngũ tại sao phải tiến vào rừng cây, còn nữa là Tiểu Ngũ từ giảng đường mang đi thứ gì.

Ánh sáng đèn bão mặc dù rất mờ tối nhưng cũng làm Mạc Vấn cảm giác an toàn hơn. Dừng chân một lúc lâu Mạc Vấn nghĩ ra một biện pháp, hắn gỡ đèn bão ra, dùng ngọn lửa đèn bão đốt một đống rơm cạnh đó, lửa bén rất nhanh, càng cháy càng to, cuối cùng lửa bắt đến nhà dân. Trong thành nhà cửa đều làm từ các tấm gỗ, một khi cháy sẽ rất lâu không ngừng.

Lửa bắt vào nhà cháy nhất thời khiến xung quanh sáng bừng lên, Mạc Vấn trong lòng sợ hãi bớt đi nhiều, xách đèn bão tiến vào phía đông dãy núi.

Đến mùa đông dân huyện sẽ tích trữ rơm cỏ để qua mùa, vì vậy trong núi trừ mấy cây đại thụ quan lại cấm chặt ra cũng không có bụi cỏ dại. Mạc Vấn xách đèn bão men theo dấu chân đi vào sâu trong dãy núi, khi đi thỉnh thoảng ngoái đầu lại nhìn lửa cháy trong thành nhằm giúp hắn thêm can đảm.

Xuyên qua rừng cây, Mạc Vấn thấy được một khu đất lớn toàn mồ mả, nơi này là bãi tha ma huyện Tây Dương, trong thành người chết sẽ đưa tới nơi này an táng.

Thấy bãi tha ma Mạc Vấn đáng lẽ nên sợ hãi, nhưng hắn cũng không có sợ, bởi vì hắn thấy Tiểu Ngũ ở góc Tây bắc bãi tha ma đang dùng xẻng đào khoét một hố đất, bên cạnh hắn có một cổ thi thể. Mặc dù cách khá xa không thấy được khuôn mặt thi thể nhưng Mạc Vấn có thể đoán được đó hẳn là thi thể lão thầy đồ. Tiểu Ngũ hẳn là lúc tiến vào giảng đường tìm thức ăn, biết Mạc Vấn tôn sư trọng đạo, cho nên phát hiện thi thể lão thầy đồ liền mang tới nơi này tiến hành an táng.

Mạc Vấn xách đèn lồng đi tới chỗ Tiểu Ngũ đang đào mộ, cái hố lúc này đã đào được ba thước. Tiểu Ngũ đang làm phẳng đất bùn dưới đáy, Mạc Vấn đi tới thi thể lão tiên sinh trước, cúi người tưởng nhớ.

Tiểu Ngũ thấy Mạc Vấn đến lập tức tăng nhanh tốc độ đào, Mạc Vấn thấy vậy khoát tay nói, "Không cần phải vội vàng."

Tiểu Ngũ nghe thấy gật đầu một cái, nhanh chóng đem mộ phần làm bằng phẳng, sau đó ôm lấy thi thể lão tiên sinh bỏ vào trong hố rồi lấy đất bùn lấp lại.

"Tiên sinh đối với ta có công dạy ta kiến thức vỡ lòng, thi hài nên đặt trong quan tài gỗ, như thế này quá mức qua loa." Mạc Vấn mở miệng than.

Tiểu Ngũ nghe vậy quay đầu nhìn Mạc Vấn một cái, ngay sau đó quay đầu tiếp tục chôn lấp.

Cái hố làm mộ phần vốn cũng không lớn, rất nhanh Tiểu Ngũ đã lấp lại xong, Mạc Vấn đặt đèn bão xuống, quỳ sụp xuống đất dập đầu tế bái.

Quỳ lạy người đã khuất phải dập đầu ba cái, nhưng Mạc Vấn vừa mới dập đầu một cái liền bị Tiểu Ngũ nâng lên đứng dậy, hắn nghi hoặc nhìn về phía Tiểu Ngũ.

"Vi sư (thầy) chẳng dạy con được gì, xấu hổ không dám nhận đại lễ này." Tiểu Ngũ mở miệng nói.

(dịch: mình thấy từ “vi sư” hay hơn từ “thầy” nên về sau cứ để nguyên là “vi sư” nhá)

Mạc Vấn nghe vậy lập tức cả người lông tóc dựng đứng, Tiểu Ngũ nói những lời này chẳng những giọng điệu giống hệt lão tiên sinh mà thanh âm phát ra cũng y hệt.

"Mạc Vấn con đừng hoảng hốt, vi sư chỉ muốn nhập thổ vi an, không có ác ý hại ai." Tiểu Ngũ lên tiếng lần nữa.

Mạc Vấn kinh hoàng trợn mắt há hốc mồm, cả người run sợ liên tiếp lui về phía sau.

"Đạo Khổng Mạnh không thể dùng ở thời loạn thế, nên dựa vào bản tâm mà hành xử." Tiểu Ngũ lắc đầu than thở, "Nơi này oan hồn quá nhiều, không thể ở lâu được, con nhanh chạy trốn đi."

Mạc Vấn vốn cũng chưa hết bệnh tật trên người lại thêm kinh hoảng quá độ liền ngã lăn ra bất tỉnh.

Đến khi tỉnh lại hắn phát hiện mình đang được Tiểu Ngũ cõng trên lưng, nghĩ đến lúc trước Tiểu Ngũ bị lão tiên sinh phụ thân nói chuyện, Mạc Vấn nhất thời sợ hãi thét lên chói tai.

"Thiếu gia, người làm sao vậy?" Tiểu Ngũ nghe tiếng vội vàng buông Mạc Vấn xuống.

"Ngươi, ngươi..." Mạc Vấn hoảng sợ nhìn Tiểu Ngũ.

"Thiếu gia, làm sao chúng ta lại đi ra bãi tha ma?" Tiểu Ngũ cũng là mặt đầy ngạc nhiên.

"Ta cũng không biết, nơi này âm hồn quá nhiều, không thích hợp ở lâu, chúng ta phải mau rời khỏi đây." Mạc Vấn phục hồi tinh thần thuật lại lời lão tiên sinh.

" Được, để ta cõng người trở về." Tiểu Ngũ đáp ứng lại lần nữa quỳ gối xuống.

"Không cần, ta tự đi được." Mạc Vấn lắc đầu, lúc này mới rời nhà không xa, sau lưng hỏa hoạn vẫn đang cháy dữ dội.

Trải qua biến cố lần này, Mạc Vấn cũng không yên tâm để cho Tiểu Ngũ một mình đi ra tìm thức ăn, bất kể đi chỗ nào đều là hai người đồng hành, đến ban đêm liền phóng hỏa thiêu hủy nhà, cố gắng để cho trong thành có ánh sáng.

Cứ như vậy, hai ngày sau Mạc phu nhân cũng được chôn cất xong xuôi, hai người chuẩn bị nhang đèn, đi tới bờ sông dâng hương làm lễ truy điệu vợ chồng lão Ngô cùng Mạc lão gia, ba người ngày đó đều bị rơi xuống dòng sông băng chảy xiết, chắc chắn không thể nào sống sót, hài cốt cũng không thể tìm được, chỉ có thể làm lễ truy điệu ở bờ sông.

Sau đó Mạc Vấn mang Tiểu Ngũ đi tới Từ đường Mạc gia, lấy ra bánh vàng ngày đó cha hắn chôn ở chỗ này, những bánh vàng này là cha chuẩn bị vì sinh kế sau này, không nghĩ lại phải dùng tới nhanh như vậy.

Mạc Vấn cũng không mang hết toàn bộ tám bánh vàng, hắn để lại một khối, đây là hắn theo học cha mình, đời người trên đời cũng không ai biết khi nào sẽ gặp chuyện gì, nhưng phòng ngừa trước luôn là cần thiết.

"Thiếu gia, ta bây giờ đi đâu đây?" Ra Từ đường, Tiểu Ngũ hỏi.

"Sau này đừng gọi ta thiếu gia, gọi tên thôi." Mạc Vấn than thở mở miệng, gặp hoạn nạn hai người cũng không cần giữ tôn ti chủ tớ nữa.

"Bất kể lúc nào người cũng là thiếu gia của ta." Tiểu Ngũ dứt khoát lắc đầu, ngày xưa tổ tiên Mạc gia đã cứu tính mạng cả nhà Ngô gia, ơn này Ngô gia cả đời không quên, vì thế cả nhà tiểu Ngũ mấy đời đều đi theo báo đáp.

"Cha ta đã qua đời, kêu thiếu gia không hợp lễ phép, làm thế là bất kính với tổ tông." Mạc Vấn nói.

"Lão gia." Tiểu Ngũ lập tức sửa lại cách gọi, lão gia sau khi qua đời, thiếu gia nên đổi tên gọi thành lão gia, ý là cha con truyền thừa, huyết mạch kéo dài.

"Hay là cứ gọi tên đi." Mạc Vấn cũng không thích cái cách gọi nặng tôn ti thứ bậc thế này.

"Lão gia, chúng ta bây giờ đi đâu đây?" Tiểu Ngũ hỏi.

"Lão Ngũ, ngươi muốn đi chỗ nào?" Mạc Vấn cũng sửa lại cách gọi, danh xưng này thân cận hơn, cũng có thể từ góc độ nào đó giảm bớt đi cách gọi "Lão gia " nặng về thứ bậc.

"Lão gia, ta nghe lời người." Tiểu Ngũ cũng không phản đối việc Mạc Vấn thay đổi cách xưng hô với hắn, bởi vì hắn cũng không còn cha mẹ nữa rồi.

"Ta nghe nói những người bị người Hồ bắt đi cũng không hẳn đều bị ăn, vài người sẽ bị bán đi, ta muốn đi lên phía Bắc, nếu như gặp được Lâm Nhược Trần có lẽ có thể dùng số tiền này đem nàng chuộc về." Mạc Vấn trưng cầu ý kiến lão Ngũ, dẫu sao việc đi Bắc cũng là chuyện rất nguy hiểm.

" Được." Lão Ngũ lập tức gật đầu, hắn cũng không phải là không biết lên phía bắc có nhiều nguy hiểm, mà là hắn đã thành thói quen nghe theo cùng làm theo ý chủ nhân.

Bàn bạc xong, Mạc Vấn mang lão Ngũ rời huyện Tây Dương, xa quê hương, hướng lên phía bắc tìm vợ...


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT