Báo lỗi

Tướng Môn Độc Hậu

Chương 36: Tử Y Thiếu Niên

Tối cao nhất, là hoàng quyền. Nhưng so với hoàng quyền lợi hại hơn ,chính là miệng dân chúng. Tất nhiên sức mạnh, quyền lực trấn áp dân chúng. Nhưng cho dù dân chúng không dám nói lung tung đi nữa, thì họ vẫn trao nhau ánh mắt chê cười. Đó chẳng phải trở thành trò cười lớn trong thiên hạ.

Minh Tề hoàng thất có lẽ chính là như vậy, rõ ràng nội bộ đã làm bao nhiêu chuyện tình dơ bẩn, trên mặt lại cố tình treo lên sắc mặt coi trọng giang sơn. Bọn họ yên tâm thoải mái hưởng thụ các thế gia cung phụng, bảo hộ. Cuối cùng vẫn muốn trả đũa.

Một lời nói của Thẩm Diệu, làm tất cả mọi người ở đây dần dần yên lặng. Nhóm nữ nhi, nghĩ tới vinh quang tổ tiên nếu cũng là võ tướng thì thật tâm động.

Các đệ tử nam, lại là huyết khí phương cương, muốn trải nghiệm mình, như vậy có bao nhiêu thống khoái. Tướng sĩ nơi chiến trường đều là làm người ta kính nể ,bọn họ tự nhiên cũng vậy, sùng bái anh hùng.

Ở đây, ba vị hoàng tử Minh Tề, đều không hẹn mà cùng nhíu mày. Người khác không biết, bọn họ lại rất rõ ràng hoàng gia làm như vậy là có chủ ý gì. Thẩm gia cây to đón gió, sớm hay muộn có một ngày sẽ bị hoàng đế lấy cớ diệt trừ. Chẳng qua là nề hà thanh danh Thẩm gia trong thiên hạ nhiều năm rất tốt. Nếu muốn lật đổ, cũng không phải là chuyện một sớm một chiều.

Nay Thẩm Diệu nói vậy, nghe qua giống như điếu tướng sĩ, kì thực là ca tụng công huân, đem Thẩm gia đến vị trí được vạn chúng chú mục. Đức hạnh như vậy, nếu Hoàng thất làm ra chút chuyện không ổn, đều là đuối lý.

Thẩm Diệu, nàng có phải hay không là cố ý? Mọi người giương mắt nhìn nàng, cô gái sau khi quân nói xong, liền trầm mặc đi xuống. Y bào có chút rộng thùng thình, phấp phới bay trong gió lạnh, càng khiến thân hình thêm nhỏ yếu. Nàng bất quá vẫn chỉ là một nữ nhi khuê các

Lần này có thể lấy thái độ khác thường đoạt thứ nhất, bất quá là vì nàng là nữ nhi Thẩm Tín. Có lẽ Thẩm Tín cũng thật sự cùng nàng nói qua vài chuyện tình trên chiến trường, nàng chắc cũng là mèo mù vớ cá rán, tinh ranh đúng chỗ mà thôi.

Dự thân vương ánh mắt gắt gao dõi theo cô gái phía trên, giây lát, đột nhiên ý vị thâm trường cười:

“Này Thẩm gia tiểu thư, thật ra rất có ý tứ.”

Không biết vì sao, Dự thân vương vừa nói ra lời này, Bùi Lang cùng Phó Tu Nghi đồng thời nhướng mày, trong lòng có một tia dự cảm không tốt. Chu vương nghe vậy, rất có thâm ý hỏi:

“Vương thúc phải chăng là vừa ý Thẩm tiểu thư, nghe nói Thẩm tiểu thư là bao cỏ không biết gì, nay xem ra chỉ là đồn đãi, nếu đã vậy, nếu làm Vương thẩm……”

Hắn cười thập phần hạ lưu:

“Nếu vậy sẽ rất thú vị.”

Dự thân vương nay đã hơn bốn mươi tuổi, lại có tiếng tàn bạo hung ác, nữ nhân bị hắn đùa bỡn vô số kể, nếu Thẩm Diệu rơi vào tay hắn, chỉ sợ không được mấy ngày liền hương tiêu ngọc vẫn .

Lời nói Chu vương có chút khác người, bất quá hắn vốn là như vậy, tính tình cuồng vọng, nên người khác cũng không thấy kỳ quái. Nhưng là đang êm đẹp, đem một tiểu cô nương nhỏ yếu vào miệng cọp, thật sự là rất thất đức

Tĩnh vương suy nghĩ so với bào huynh của mình sâu xa hơn. Nay hoàng thất tuy có tâm chèn ép Thẩm gia, nhưng Thẩm gia nắm binh quyền, giống như thất phu cầm ngọc. Nếu vị hoàng tử nào được Thẩm gia trợ lực, thì thật đúng là có lợi thế rất lớn.

Nhưng nếu Thẩm Diệu gả cho Dự thân vương, Dự thân vương lại vô lực tranh quyền đoạt lợi, cũng tương đương với binh quyền an trí trong tay hoàng gia, không bị hoàng tử nào mơ ước nữa, có lẽ mới là biện pháp tốt nhất. Suy nghĩ xong, Tĩnh vương Phó Tu huyễn liền gật đầu nói:

“Thẩm gia tiểu thư sáng tạo, nhanh nhẹn, Vương thúc nếu cảm thấy không sai, cũng không khả chỉ trích nặng.”

Phó Tu Nghi mặt mày càng thêm nhăn nhó. Tĩnh vương có thể lo lắng đến chuyện đó thì hắn tự nhiên cũng lo lắng đến.

Biết Thẩm Diệu gả cho Dự thân vương phủ, với hắn mà nói có trăm lợi mà không một hại. Ít nhất là hắn có thể thoát khỏi Thẩm Diệu dây dưa, thiếu một kẻ ái mộ mù quáng đáng chê cười. Thứ hai, binh quyền Thẩm gia quá mức phỏng tay, cho dù hắn có tâm lợi dụng, cũng sợ hoàng đế hoài nghi, như vậy mất nhiều hơn được, chi bằng nàng gả đến Dự thân vương phủ, hắn sẽ tuỳ cơ ứng biến.

Nhưng không biết vì sao, hắn cảm thấy trong lòng có một loại ý tưởng hờn giận. Giống như làm như vậy là không tốt .

Bùi Lang lo lắng nhìn thoáng qua Thẩm Diệu dưới đài, nàng bước đi thong dong, thần sắc bình tĩnh, ước chừng cũng không biết vận mạng của mình đã bị hoàng thất nắm giữ. Trong lòng hắn thở dài, tuy hắn và nặng là thầy trò, bất quá hắn chỉ là một tiên sinh dạy học nho nhỏ, không thể thay đổi gì, chỉ có thể vì Thẩm Diệu mà trong lòng cảm thấy tiếc hận.

Dự thân vương có chút không kiên nhẫn khoát tay áo, không có bao nhiêu hưng phấn, nhưng khóe miệng tươi cười có vài phần âm ngoan:

“Hoàng chất, bổn vương cũng không phải là không biết các ngươi có chủ ý gì. Dự thân vương phủ không nuốt nổi tôn đại phật Thẩm gia này”

Ánh mắt hắn dừng trên chiếc chân tàn phế của mình

“Bất quá, Thẩm gia tiểu thư thú vị, nếu vui đùa một chút, cũng không phải không được .”

Tô Minh Phong nhìn thoáng qua bên này, hắn cùng Phó Tu Nghi mấy người khá gần nhau, tuy hắn thật sự xem xét trạng huống trước đài, nhưng nghe vậy, trong lòng cũng có chút khó chịu.

Thẩm Diệu kia, cho dù có là bao cỏ vụng về. Nhưng bị Dự thân vương để mắt tới, chỉ sợ cũng là dữ nhiều lành ít. Nếu Thẩm Tín ở Định kinh thì tốt, đáng tiếc Thẩm Tín phải cuối năm mới từ cửa ải trở về, không có phụ thân che chở, một tiểu cô nương như thế nào có thể kháng cự được ác Lang?

Giống như đoán trước được kết cục bi thảm, Tô Minh Phong thở dài một tiếng, đem Tô Minh Lãng kéo đến trước mặt Tô lão gia, lặng lẽ cách tịch.

(*cách tịch: giống như tấm rèm che ngăn tách riêng chỗ.*)

Thẩm Diệu không biết, từng người bên Nam tịch đều thay đổi bất ngờ. Kinh trập vì Thẩm Diệu đoạt giải mà rất cao hứng. Chỉ có Thẩm Nguyệt, rốt cuộc không duy trì được mà lộ ra thần sắc thật, có chút cứng ngắc cách tịch.

Sau khi nhóm nữ tử kiểm tra xong, sẽ đến phiên nam tử. Các cô nương bên nữ tịch sau khi trải qua kiểm tra sôi nổi liền cách tịch nghỉ ngơi.

Phùng An Ninh đi theo bên người Thẩm Diệu, ngày trước nàng là một cô nương rất kiêu ngạo, nay rốt cuộc đối với Thẩm Diệu cũng toát ra thần sắc vui vẻ, phục tùng, nàng nói:

“Ngươi mới vừa rồi làm thật tốt, thật đúng là giỏi.”

Thẩm Diệu thản nhiên trả lời:

“Ngươi cũng vậy mà.”

Có lẽ nghĩ đến mình cũng đạt thứ nhất “Cầm” Loại, Phùng An Ninh liền cười tủm tỉm nói:

“Thời gian không sớm, thật không muốn xa ngươi chút nao. Ta phải về xe ngựa. …. ngươi ở đây nhìn ta đi rồi mới đi nhé.”

Đợi Phùng An Ninh đi rồi, Thẩm Diệu liền đi tới chỗ Nhạn bà bà đang ở bên vườn Mai Lâm. Mùa này, hoa mai vẫn chưa nở, nhưng cây cối xanh um, thập phần tươi tốt.

Cốc vũ từ trong đó đi ra, nàng nhìn ngó xung quanh, nhỏ giọng nói:

“Tiểu thư, đã đưa đồ đến trong tay công tử sử phủ. Là mua được gã sai vặt, bảo hắn đưa đến, nhất định an toàn.”

“Tốt lắm.”

Thẩm Diệu nói. Cốc vũ còn còn có chút mê hoặc, không rõ vì sao tiểu thư nhà mình phải làm như thế. Tiểu thư nhà mình cũng không có khả năng quen biết công tử sử phủ aa.

Đúng lúc này, lại truyền đến một tiếng cười khẽ. Ba người đều ngẩng đầu, cách gần ngọn cây một cái đầu liền thấy, góc áo màu tím phiêu nhiên rơi xuống, giây lát đứng trước mặt ba người.

Là một tử y thiếu niên dung mạo tuấn tú không giống phàm nhân, hai tay ôm ngực lười biếng tựa vào trên cây khô, khóe môi tự tiếu phi tiếu, ánh mắt trầm lặng như đêm đông Định kinh, mang theo lãnh ý se lạnh. Đúng là Tạ Cảnh Hành.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT