Báo lỗi

Tướng Môn Độc Hậu

Chương 49

Im lặng trong im lặng… bộ dáng thảo quả tử đại châm chọc, chiếu lên Thái Lâm đang hoa hoa mặt, sợ hãi rơi nước mắt, chiếu lên Thẩm Diệu đang gật đầu, tư thái lạnh nhạt.

Nàng thu cung, xoay người nhặt thảo quả tử trên đất, mắt liếc Thái Lâm một cái, bỗng nhiên cười khanh khách nói:“Ngươi thua.”

Bộ dạng nàng vốn là có vài phần trẻ con, hôm nay từ đầu đến cuối đều có vẻ quá mức trầm tĩnh, lại làm cho người ta xem nhẹ tuổi của nàng. Nay tiếng cười trong trẻo yếu ớt, lại còn có vài phần thiên chân. Mọi người tinh tế đánh giá, lại cảm thấy ngu dốt ban đầu không phải là ngu dốt, tiểu cô nương này bộ dạng con mắt sang lấp lánh, thế nhưng có vài phần ung dung hoa lệ.

Thái Lâm một câu cũng không nói được, trên mặt hắn còn vết máu chưa lau khô , mà nước mắt đổ rào rào xuống, đem vết máu vựng khai (khơi dậy), làm cho khuôn mặt giống như 1 bông hoa hồng một khối trắng một khối, vô cùng chật vật. Mà hắn giờ phút này cũng không còn cái gì gọi là mặt mũi , chính là khib nhìn Thẩm Diệu, ánh mắt tràn đầy sợ hãi.

Thẩm Diệu nhướng mày, cuối cùng cũng biết sợ hãi , sợ là tốt rồi, giết gà dọa khỉ, ngày sau bên người này toàn là xà trùng thử nghĩ (rắn sâu chuột kiến : chỉ những ng nhỏ bé không có tài là bao ), tóm lại là muốn hắn phải an phận chút.

Bọn hạ nhân sợ tới mức nhuyễn chân Thái Lâm đc đỡ đi xuống đài. Mà khảo nghiệm quan đi đến bên người Thẩm Diệu, kết quả thấy tên xuyên qua thảo quả tử, kinh ngạc hỏi:“Thẩm cô nương từ trước cũng từng học bắn?”

Không chỉ độ chính xác cao, mà kéo cung cũng đủ khí lực. Một tiểu cô nương nũng nịu như Thẩm Diệu , kéo như thế nào lại thành thạo, huống chi mũi tên cuối cùng mọi người đều nhìn rõ ràng, Thái Lâm sợ tới mức ngã xuống, mà Thẩm Diệu trong tình huống Thái Lâm nhúc còn có thể bắn trúng thảo quả tử, đương nhiên là ko thể ko làm ng ta kinh ngạc .

Học qua? Thẩm Diệu hơi hơi nghiêng đầu, lâm vào trầm tư.

Đó là khi nàng đi Tần quốc làm con tin năm thứ nhất, hoàng thất Tần quốc vô luận là công chúa hay hoàng tử đều yêu thích khi nhục nàng, nhìn vị hoàng hậu như nàng chịu nhục tựa hồ là một điều cực thú vị, nàng cố tình không thể phát hỏa, bởi vì khi đó Minh Tề đang ở mượn binh của Tần quốc.

Công chúa hoàng tử nghĩ ra một loại phương pháp mới, đó là ngày ngày kiểm tra giống Thái Lâm trên đài lập quy củ như vậy. Đổi người đặt thảo quả tử. Thời điểm Hoàng thất tần quốc đem nàng làm bia ngắm, cố ý bắn loạn tóc của nàng, bắn rách quần áo của nàng, thậm chí “Ngẫu nhiên” Không cẩn thận bắn thương cổ tay của nàng linh tinh . Mà nàng chỉ có thể cắn răng chịu được.

Khi đó, mỗi đêm mỗi đêm, nàng đều ở trong phòng chính mình, thận trọng dựng một cái bia ngắm, chăm chỉ luyện tập, nàng đem bia ngắm này thành ng thương tổn của nàng, thật sự luyện được , cố gắng bắn, rốt cuộc cũng có thể bách phát bách trúng.

Khả đến ban ngày, đến lượt nàng bắn tên, nàng như cũ cố ý bắn lệch, hoặc là vô lực làm rớt cung. Không có biện pháp, ng ở dưới cùng một mái hiên không thể không cúi đầu, nàng phải còn sống trở lại Minh Tề, nhìn thấy Uyển Du cùng Phó Minh.

Cứ như vậy ý nghĩ muốn sống làm cho người ta giằng co suốt 1 năm. Hôm nay Thái Lâm nhắc lại, đột nhiên khiến cho nàng nghĩ tới này khuất nhục này, kiếp này nàng không có nhược điểm gì ở trên tay người khác, tự nhiên là muốn giết liền giết, nghĩ bắn liền bắn. Nếu không bị trói buộc cuộc sống, ai chọc nàng, nàng liền hung hăng trả lại. Thái gia dám lấy Thẩm Tín nói chuyện, khiến cho bọn họ sợ mình mà im miệng!

Đây mới là việc nàng phải làm .

Nàng mỉm cười:“Từng thấy huynh trưởng ở trong viện tập luyện, thấy cũng nhiều, y theo hồ lô họa biều ( hình như là tranh hay sao ý), không ngờ được hôm nay chó ngáp phải ruồi.”

Trực tiếp đem vợ chồng Thái gia dưới đài tức giận ngưỡng mã trở mình. Chính con trai mình năm ngoái từng đạt nhất giáp bắn tên , hôm nay một cái cũng không có bắn trung, còn tự bêu xấu trước mặt mọi người. Thẩm Diệu nói bất quá là y theo hồ lô họa biều lần đầu tiên kéo cung, liền bắn trúng thảo quả tử, cái này gọi sự tình gì?

“Ba, ba, ba.” Tiếng vỗ tay thanh thúy vang lên, mọi người quay đầu, thấy Dự thân vương vỗ tay:“Quả thực không tồi.”

Thẩm Diệu liếc mắt nhìn hắn, chưa lên tiếng.

Quan khảo nghiệm cất cao giọng nói:“Bước bắn nhất môn, còn có người nào khác cần phải khiêu chiến ?”

Ván này tự nhiên là Thẩm Diệu thắng, những người khác tự nhiên cũng có thể đi lên khiêu chiến Thẩm Diệu. Nếu là không người khiêu chiến, Thẩm Diệu hoàn toàn xứng đáng nhất giáp.

Nghe nói những lời này, Thẩm Nguyệt sắc mặt lập tức khó coi. Lần đầu tiên kiểm tra, nàng bị Thẩm Diệu đoạt đi nổi bật. Nàng nhìn Chu vương Tĩnh vương rất xa nói cái gì Phó Tu Nghi, nắm thật chặt tay vừa buông ra. Trong lòng đem kẻ không tiền đồ Thái Lâm mắng ho chó huyết lâm đầu.(máu chó đầy đầu)

Nhưng ngay sau đó, liền nghe được trên đài có ng kêu:“Ta muốn khiêu chiến Thẩm Diệu!”

Bên nhóm nam quyến một vị thiếu niên đứng lên. Người này bất quá cũng chỉ mười sáu mười 7 tuổi, sinh (ta nghĩ là sinh trong học sinh )cũng coi như không tồi, đáng tiếc đôi mắt không che giấu được sự sành đời cùng khôn khéo, cho dù giọng điệu khiêm tốn, cũng có loại cảm giác làm bộ làm tịch.

Chỉ nhìn liếc mắt một cái, Thẩm Diệu chỉ biết người kia là ai . Trong lòng nàng có chút buồn cười, đây đúng là con vợ kế của Tạ gia Lâm An hầu, thứ đệ của Tạ Cảnh Hành, nhị thiếu gia Tạ Trường Võ.

Người này khác bản lĩnh thực sự thì không có, lại cực vì khéo đưa đẩy, ở trong quan trường làm bộ làm tịch, dày công tôi luyện vuốt mông ngựa. Sau toàn bộ Tạ gia suy sụp, này một đôi con vợ kế cùng Phương thị bằng vào sự trợ cấp của tân hoàng ,Tạ gia trôi qua thập phần dễ chịu, Tạ Trường Võ cùng hắn đệ đệ Tạ Trường Triều thậm chí đc vào triều đình làm quan. Nàng lúc ấy thập phần không thích hai huynh đệ này, bởi vì hai huynh đệ con vợ kế Tạ gia là đứng một bên cùng Mi phu nhân, cùng phó thịnh giao hảo, thậm chí thường xuyên giúp đỡ phó thịnh chèn ép Phó Minh.

Thẩm Diệu sở dĩ nhắc nhở Tạ Cảnh Hành tìm một cơ hội diệt trừ thứ đệ của chính mình, cũng là ở vì chuyện này canh cánh trong lòng. Hai người này không thể lưu, lưu trữ chính là thù.

Nay của nàng thù còn chưa báo , người này lại chủ động đưatới cửa. Nhưng là vì cái gì? Nàng xem liếc vị trí Thái lão gia một cái, gương mặt Thái lão gia bình tĩnh, Tạ Trường Triều tựa hồ đang trấn an hắn.

Đúng rồi, gần đây hai huynh đệ tạ gia không phải chuẩn bị tại triều phụng lang Thái đại nhânlàm chuyện gì đó sao?, luôn luôn chủ động cùng Thái Lâm giao hảo. Đáng tiếc Thái Lâm muốn kết giao vẫn là Tạ Cảnh Hành, đối hai huynh đệ cũng không để ý tới, nhưng hôm nay không phải đúng là một cơ hội tốt?

Phải biết rằng cuối năm năm nay đời trước, cũng chính là thời điểm nàng gả Phó Tu Nghi thành công, Tạ Trường Võ cùng Tạ Trường Triều đều là thủ hạ của Thái đại nhân. Sau đó....... Hai năm sau, Thái gia đã bị cuốn vào tham ô án, xét nhà diệt tộc .

Có rất nhiều sự tình biến đổi , nhưng lại có rất nhiều sự tình chưa từng thay đổi. Tựa hồ trải qua thay đổi, kết cục còn chưa thay đổi.

Hai huynh đệ Tạ gia muốn dùng biện pháp này để lấy lòng Thái gia, lại muốn cho nàng mất thể diện?

Thẩm Diệu đang muốn trả lời, đã thấy bên dưới đột nhiên xuất hiện một thanh âm…vặn vẹo.

Thanh âm kia lười biếng , mang theo chê cười, nói:“Ngày thường ở nhà không cùng ca ca luyện, hiện tại ngược lại đến khiêu chiến cùng tiểu nha đầu? Tạ Trường Võ, ngươi càng sống càng tụt lùi.”

Tạ Cảnh Hành xuất hiện ở trên đài, hắn ôm ngực tự tiếu phi tiếu nhìn hai vị thứ đệ bỗng nhiên ngây người dưới đài, nở nụ cười:“Ta đến khiêu chiến các ngươi như thế nào? Cũng cho ta quản giáo đệ đệ một chút, đừng học thứ hèn nhát, cùng nữ nhân đánh nhau mất mặt xấu hổ đều đến đây.”

Hắn vừa liếc nhìn Thẩm Diệu, nói:“Ngươi đi xuống đi."


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT