Báo lỗi

Tướng Môn Độc Hậu

Chương 55: Bẩn

Nhiệm Uyển Vân đã nói như vậy, Thẩm lão phu nhân cũng không ngu đến mức nghe không ra ý của Nhiệm Uyển Vân. Nghe giọng điệu của Nhiệm Uyển Vân, Dự thân vương kia chắc chắn là một nhân vật ma quỷ, Thẩm Diệu ở trong tay hắn, bất quá là danh tiếng dễ nghe chút.Có lợi ích hơn cả vẫn chính là Thẩm gia. Về phần Thẩm Nguyên Bách, hắn chính là tâm can bảo bối của Thẩm lão phu nhân, lấy Thẩm Diệu làm đá lót đường cho tiền đồ của Thẩm Nguyên Bách, chủ ý này thật ra cực hợp với tâm ý của Thẩm lão phu nhân.

“Một khi đã như vậy, hai người các ngươi đều nói không tồi, Dự thân vương kia sẽ là phu quân của ngũ nha đầu.” Thẩm lão phu nhân da mặt thật dày,cứ như vậy ngồi nghiêm chỉnh nói ra lời như vậy, trong mắt Trần Nhược Thu lóe lên vài tia khinh bỉ.

“Nương hiểu được là tốt,” Nhiệm Uyển Vân trợn mắt nói nói dối ,bản lãnh cũng không tồi, lập tức lên đường:“Con dâu chọn nhà chồng cho Tiểu Ngũ , tự nhiên không thể chọn thân phận thấp kém , thân vương phủ, đây cũng là chân chính trèo cao a.”

Thẩm lão phu nhân nghe vậy bèn gật đầu, lập tức nhớ tới cái gì đó,liền nói:“ Dự thân vương kia có sai người đến nói tốt không ?”

Nhiệm Uyển Vân da mặt run lên, mặc dù là nàng không phải đèn cạn dầu nhưng cũng không nghĩ tới lão phụ này lại nóng vội như thế, nhanh chóng quyết định việc hôn nhân của Thẩm Diệu. Đương nhiên việc hôn nhân này càng nhanh càng tốt, nếu không Thẩm Tín đã trở lại liền không xong . Nhưng mặc dù muốn trần ai lạc định, Thẩm Tín cũng sẽ không tùy ý gả Thẩm Diệu đến thân vương phủ. Lúc này đây, tất nhiên là sẽ dùng chút thủ đoạn .

Cũng may ,người của thân vương phủ cũng không muốn cưới hỏi đàng hoàng. Dự thân vương kia thủ đoạn cũng rất đa dạng đi. Đương nhiên không muốn người biết.

“Nương, bây giờ còn quá sớm ,” Nhiệm Uyển Vân cười nói:“Tiểu Ngũ còn nhỏ, nếu nóng nảy, cứ như vậy định ra sẽ khó tránh khỏi bị người ta bàn ra tán vào. Trước hết để cho bọn họ hai người ở chung một chỗ, đợi cho lưỡng tình tương duyệt, Tiểu Ngũ tự mình cũng nguyện ý, chúng ta nhắc lại việc hôn nhân, làm như vậy, sẽ không sẽ có người nói là chúng ta ép Tiểu Ngũ .”

Thẩm Diệu cho dù là một ngốc tử, cũng không có khả năng cùng Dự thân vương lưỡng tình tương duyệt , làm như vậy, chính là đem ý nguyện xấu xí dùng lời nói xinh đẹp để giấu đi. Trung gian biến thành dạng kết quả gì, ai cũng không thể hiểu hết.

Trần Nhược Thu im lặng mỉm cười lại không nói một cáu, tuy rằng trong lòng nàng cũng rất muốn xem Thẩm Diệu gặp xúi quẩy, nhưng nàng trời sinh tính cẩn thận. Chuyện như vậy vẫn là giao cho Nhiệm Uyển Vân đi. Ngày sau nếu Thẩm Tín truy cứu , dù sao cũng không truy cứu đến nàng. Tọa sơn quan hổ đấu ( nghêu cò đánh nhau / ngư ông đắc lợi) là chuyện Trần Nhược Thu am hiểu nhất.

Sau bình phong, Thẩm Nguyệt cùng Thẩm Thanh trong lòng đều có chút sợ hãi. Các nàng không dự đoán được, ngay tại nơi này nói ngắn ngủn nói mấy câu liền đem chung thân đại sự của cả đời Thẩm Diệu định sẵn. Đối với nữ nhi gia mà nói, vị hôn phu chính là hạnh phúc nửa đời sau, mà Thẩm Diệu, nhất định sẽ bất hạnh . Bất quá trong lòng Thẩm Nguyệt cùng Thẩm Thanh không bất kì một tia đồng tình nào với Thẩm Diệu. Trong quan trường, Thẩm Tín chèn ép phụ thân các nàng, thân phận cao hơn, Thẩm Diệu chèn ép tỷ muội, các nàng hơn nữa Thẩm lão phu nhân mưa dầm thấm đất, đại phòng ở trong lòng mắt nàng chính là cái đinh trong mắt, thấy Thẩm Diệu gặp xui xẻo, các nàng chỉ có vui sướng khi người gặp họa.

Thẩm lão phu nhân mặc dù quản gia một chuyện cũng không biết nhưng tranh đấu nơi hậu trạch cũng là tinh thông không thôi. Nhất là mấy thủ đoạn xấu xa, nàng lúc trước có thể từ một đào kép trở thành gia chủ mẫu trong phủ tướng quân, dựa vào gương măt yêu mị thì không đủ, thủ đoạn tự nhiên cũng ngoan độc . Bởi vậy, nghe lời nói của Nhiệm Uyển Vân, nàng cũng hiểu được ý tứ hàm xúc trong đó, liền cười nói:“Nga, như vậy liền làm cho ngũ nha đầu thân cận Dự thân vương nhiều hơn đi. Xác thực, loại sự tình này, nếu thật là chúng ta bức ngũ nha đầu, chọc cho lão đại sinh khí thì không tốt.”

Dung nhan nàng vốn là hà khắc, nay làm ra thái độ từ ái, chỉ làm cho người cảm thấy khuôn mặt tươi cười như chồn, cực kỳ không có hảo ý. Thẩm Nguyệt cùng Thẩm Thanh nhất tề rùng mình một cái, vội vàng thối lui đến nơi cách xa bình phong.

......

Giữa Tây viện, Thẩm Diệu lẳng lặng ngồi dưới ngọn đèn .Trước mặt nàng bày ra một tấm da dê trắng như tuyết, bên trên cái gì cũng không viết, văn chương đã chuẩn bị tốt, tựa hồ là muốn viết, một lát sau liền khe khẽ thở dài, đem tấm da dê kia thu vào.

Có sự tình phòng ngừa chu đáo tất nhiên là tốt, nhưng nàng hôm nay chính là một nữ nhi khuê các, đơn giản chỉ có thể dựa vào chính mình nắm giữ thông tin mà thôi. Nhưng những thứ này hiện ở tại trên người nàng, không còn phát huy ra công dụng lớn nhất. Quả nhiên, đường vẫn là muốn đi từng bước một.

Cốc Vũ cùng Kinh Trập thấy nàng thở dài, tưởng là nàng nghĩ đến chuyện của Dự thân vương, Cốc Vũ tiến lên trấn an nói:“Cô nương hà tất phải sầu não, nếu bên kia thật là có ác ý gì, dù có phải liều mạng, nhóm nô tỳ cũng sẽ bảo hộ cô nương . Nếu thực sự không được nữa thì ở kinh thành, người giao hảo với lão gia không phải là không có, cùng lắm thì......”

Thẩm Diệu lắc đầu:“Thân vương phủ quyền cao chức trọng, còn có hoàng gia che chở, dù cho phụ thân cùng người khác giao tình tốt cũng sẽ không liều mạng cùng hoàng gia kết thù để bảo hộ ta.” Không chỉ có như thế, hoàng thất đối Thẩm gia như hổ rình mồi, nếu là tùy tùy tiện tiện xuất động, sẽ làm Hoàng thất Minh Tề trời sinh tính tình đa nghi hoài nghi Thẩm Tín cùng người khác cấu kết. Dù sao thần tử của chính mình thân cận người khác quá, đối gì một đế vương mà nói, cũng không phải là chuyện gì tốt.

“Nếu không, vẫn là viết cho lão gia phong thư đi,” Kinh Trập nói:“Tuy rằng lão gia có quân vụ trong người, nhưng đại thiếu gia là phụ quân, vẫn chưa có điều lệnh, nếu về Định kinh, sẽ không bị hoàng thượng trách phạt. Đại thiếu gia có ở đó tổng cũng có thể che chở cô nương .”

“Đại ca từ tây bắc trở về, nếu ra roi thúc ngựa thì ít nhất một tháng mới về đến nhà, thế sao kịp. Ngươi cho là bọn họ sẽ nhẫn nại lâu như vậy?” Thẩm Diệu thản nhiên nói. lực uy hiếp của Thẩm Tín, sẽ làm bọn họ trong thời gian ngắn nhất sẽ động thủ. Cho rằng gạo nấu thành cơm, sau nói vài câu hù dọa, có thể làm cho nàng ngoan ngoãn nghe theo sắp đặt (Mơ à mấy cưng).

Thẩm Diệu có lẽ sẽ như vậy, nhưng Thẩm hoàng hậu ở hậu cung tắm rửa trong huyết lệ, vĩnh viễn sẽ không!

“Vậy phải làm sao bây giờ?” Cốc Vũ cùng Kinh Trập sắc mặt nhất tề đại biến, tuy rằng các nàng biết việc này không ổn, nhưng cũng không nghĩ tới sẽ nghiêm trọng như vậy. Thủ đoạn của Dự thân vương, trong thành Định kinh phàm là cô nương nào bị hắn xem trong, mặc dù là con nhà quan lớn ,muốn làm nhục liền làm nhục , cuối cùng hoàng thất đi ra trấn an vài câu nhưng cũng không làm gì được. Đơn giản là người này thủ đoạn tà ác, bên ngoài nhìn không thấy, cuối cùng thua thiệt vẫn là cô nương này.

“Làm sao bây giờ? Người khác đều không đáng tin cậy .” Thẩm Diệu nhìn nhảy lên ánh lửa:“Vẫn là dựa vào chính mình đi.”

“Nhưng là cô nương......” Cốc vũ có chút lo lắng, Thẩm Diệu làm sao có thể tự bảo vệ mình? Nếu là người khác, người nhà có lẽ có thể ngăn cản một hai, nhưng người chi thứ hai cùng tam phòng nói không chừng đều kết thành đồng minh !

“Ta khác có biện pháp.” Thẩm Diệu thưởng thức cái chặn giấy.

Dự thân vương phủ, bất quá là dựa vào ân tình đối với hoàng đế nên hoàng thất nguyện ý bảo hộ thôi. Nếu hoàng thất không muốn bảo hộ hắn , gia đình có cừu oán tìm đến thì sẽ như thế nào? Sách, vương phủ mất đi bảo hộ của hoàng thất thân bất quá cũng chỉ là đống bùn nát mà thôi.

Thân vương ơi thân vương, cuối cùng chỉ có một chút huyết mạch của hoàng thất, trước hết xuống tay từ hắn, thuận tiện, nàng hướng đầu ra phía ngoài, ngoài cửa sổ loáng thoáng có bóng dáng mập mạp không phải Quế ma ma thì là ai?

Tiện tay đem cặn bã ở tây viện tẩy rửa sạch sẽ.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT