Báo lỗi

Tướng Môn Độc Hậu

Chương 60: Phòng

“Này......” Nhiệm Uyển Vân có chút do dự, nếu nàng cùng Thẩm Diệu ở một chỗ, nhỡ Thẩm Diệu có chuyện gì không hay xảy ra nàng rất khó để tránh khỏi liên quan. Không đợi Nhiệm Uyển Vân nghĩ ra biện pháp tốt hơn, Thẩm Diệu tiếp tục nói:“Nếu thẩm thẩm không chịu, vậy thì trong hai người đại tỷ cùng nhị tỷ ai muốn ở chung với ta, ta đều đáp ứng.”

Ánh mắt Thẩm Diệu lóe lóe, cũng không tiếp tục lên tiếng. Thẩm Thanh tuy không biết mẫu thân mình rốt cuộc có an bài gì nhưng cũng loáng thoáng đoán được lần xuất hành này là nhằm vào Thẩm Diệu, thêm nữa nàng vốn ghét cay ghét đắng Thẩm Diệu, trước mặt Thẩm Diệu cũng không thèm che giấu thái độ, lạnh nhạt nói:“Ta quen ở một mình.”

“Như thế thì......” Thẩm Diệu hơi trầm ngâm.

“Ta đây liền đi Bắc các ( lầu Bắc) ở cùng Ngũ Nhi vậy .” Thẩm Diệu còn chưa nói hết câu, Nhiệm Uyển Vân liền chủ động đề nghị. Nàng sợ Thẩm Diệu lúc này lại muốn thay đổi nếu ở cùng một các liền ở xa một ít, tóm lại là cũng không oán đến trên người nàng đi . Thẩm Tín vốn ở xa, nước xa không cứu được lửa gần, đến lúc đó nàng nói cái gì xảy ra không phải là cái ấy hay sao???( Ý bà ấy là lúc ấy bà có nói gì thì m.n phải tin như thế ấy

Hối hận nhanh thôi hehe)

Thẩm Diệu mỉm cười:“Vậy đa tạ nhị thẩm làm bạn .”

Nàng nói lời khách khí như vậy làm lông mày của Nhiệm Uyển Vân không nhịn được mà dựng thẳng nhưng trong nháy mắt lại khôi phục khuôn mặt tươi cười như cũ nói :” Đều là người một nhà.”

Giải quyết xong vấn đề chỗ ở, việc phải làm kế tiếp chính là thu dọn đồ đạc . Thẩm Thanh cùng Thẩm Nguyệt người có chút mệt mỏi, nên không ăn cơm cùng nhau, đều kêu hạ nhân mang cơm vào trong phòng.[editor: Tiểu Vũ]

Tại Bắc Các,

Không đợi Nhiệm Uyển Vân mở miệng nói chuyện, Thẩm Diệu liền nói:“Thân mình của ta cảm thấy có chút không khỏe nên không bồi Nhị thẩm dùng cơm được, ta về phòng trước.”

Nhiệm Uyển Vân sửng sốt, lập tức cười nói:“Vậy liền theo ý ngươi đi. Nếu mệt thì nên đi nghỉ sớm.”

Thẩm Diệu gật đầu kêu “vâng”.

Đợi sau khi một vị tiểu tăng mang ba chủ tớ vào phòng, Thẩm Diệu nhịn không được than thở.

Quả thật Ngọa Long tự bài trí đơn giản như vậy, ở nơi hẻo lánh như vậy nhưng không thể không phủ nhận gian phòng Thẩm Diệu đang ở thập phần tao nhã. Bên cửa có hai bụi cây thấp làm không khí có chút u tĩnh mặc dù phòng được sắp xếp giản đơn nhưng khắp nơi đều tinh xảo. Khiến người vừa thấy được liền yêu thích.

“Nơi này trang trí cũng thật đẹp.” Cốc Vũ có chút ngoài ý muốn.

“Hồi thí chủ, đây là phòng chỉ dành cho khách quý. Phu nhân của quý phủ phân phó phải lưu phòng này cho thí chủ.” Tiểu tăng cúi đầu nói.

“Thay ta đa tạ Nhị thẩm.” Thẩm Diệu thản nhiên nói, đem ánh mắt đánh giá xung quanh. Đây là căn phòng tận cùng của bắc các, thanh u đẹp đẽ. Chẳng qua bốn bề hầu như được vây kín, nói cách khác, nếu là có người la lên, cũng vô dụng.

Khó có được ngày bọn họ ngay cả lối thoát của nàng cũng phong kín , về phần phòng này bố trí tinh xảo chỉ e cũng vì “Người nọ” hưởng dụng mà làm đi.

“Đây là hương gì vậy?” Kinh Trập nhặt mấy nén hương ở trên bàn đưa lên mũi ngửi ngửi:“Hương thơm có chút giống hoa lan nhưng lại thơm hơn hoa lan một chút.” Ánh mắt của nàng dừng trên lư hương hình hoa lan đặt ở trên bàn:“Lư hương này cũng thật đặc biệt.”

Cốc Vũ thấy thế, cũng cười nói:“Xem ra nơi này đã sơm hỏi qua, lúc cô nương ngủ nhất định phải có huân hương , đợi lúc cô nương mệt mỏi, muốn ngủ liền đem hương thắp lên. Có như vậy ban đêm cô nương mới có thể ngủ an ổn.”

“Hiện tại cảm thấy lên Ngọa Long tự này cũng không phải là sai a.” Kinh Trập hi hi ha ha trêu ghẹo:“Khó trách mặc dù đây là thâm sơn, nhị phu nhân lại muốn đến đây cầu phúc.”

Thẩm Diệu khẽ cau mày, đi lên trước vài bước, tiếp nhận hương trong tay Kinh Trập đưa lên mũi ngửi. Ngửi xong mặt nhăn lại thành một đoàn.

Hai nha đầu thấy vậy ngập ngừng hỏi:“Cô nương, hương này có gì không ổn sao?”

Phản thường tất vi yêu (Khác thường tất có yêu quái),Thẩm Diệu từ khi bước vào Ngọa Long tự chưa bao giờ buông lỏng một phần tâm. Nơi này thỏa đáng bao nhiêu, nàng có thể nhìn ra hung hiểm bấy nhiêu. Lúc nàng sắp sửa đi ngủ quả thực có thói quen đốt huân hương, huống hồ nữ tử luôn yêu thích những thứ tinh xảo. Lư hương kia làm đẹp như vậy đều là vì thưởng thức.Nữ nhi tầm thường khi đến đây sẽ đều đốt huân hương, ngắm phong cảnh u tĩnh ở đây.

Bất quá đối với nàng mà nói đây chẳng qua cũng chỉ là một thủ đoạn nhỏ. Nữ nhân để sống sót trong hậu cung hầu hết đều phải dùng thủ đoạn để tự mình vươn lên. Kiếp trước Thẩm Diệu là người đứng đầu hậu cung lâu như vậy tất nhiên không phải một chút nhãn lực cũng không có. Thủ đoạn xấu xa nàng đã gặp không ít. Về phần huân hương có bỏ thuốc thúc tình, đây căn bản là thủ đoạn thối nát nhất của nhóm phi tần.

Nếu nàng nữ tử khuê các thông thường chắc chắn sẽ chưa từng nghe nói đến cái này .( Bất qua nàng không phải =))) )

“Đây không phải là thứ gì tốt.” Nàng nhẹ buông tay, huân hương được đặt ở trên bàn.

Cốc vũ cùng Kinh Trập cả kinh, hai mắt nhìn nhau. Một lát sau, Kinh Trập nói:“Nô tỳ nên đem thứ này ném ra???”

“Không cần.” Thẩm Diệu ánh mắt dừng ở trên bàn. Nhiệm Uyển Vân cùng người kia chuẩn bị nhiều nhiều thứ như vậy vì nàng, nếu không dùng thì thật lãng phí, cũng có chút đáng tiếc. Môi của nàng bất giác nhếch lên, tràn ra một nụ cười lạnh:“Giữ đi, vẫn còn chỗ hữu dụng .”

......[ chương này làm tặng bạn "Thao Manga" Cảm ơn bạn vì đã đến diễn đàn Lê Quý Đôn ủng hộ mk =))) ]

Xa xa , ở một gian phòng khác, Nhiệm Uyển Vân ngồi trên tháp, trước mặt nàng là một người đang khom mình không ai khác chính là Quế ma ma.

“Sự việc tối nay ngươi chắc đã biết. Nếu sự thành chắc hắn cũng không thiếu công lao của ngươi, nếu như thất bại…” Nhiệm Uyển Vân hừ nhẹ một tiếng:“Là kết quả gì, không cần ta nói ngươi chắc cũng đã biết?”

Thời điểm Nhiệm Uyển Vân nói chuyện nào còn bộ dáng hòa khí thường ngày, ánh mắt làm người phát lạnh.

Quế ma ma nịnh nọt cười nói:“Phu nhân yên tâm, hết thảy đều ở trên người lão nô, lão nô chắc chắn sẽ không làm sai, chắc chắn tối nay sẽ thuận lợi thành công.”

Vẻ mặt Nhiệm Uyển Vân lúc này mới dịu xuống, nói:“Ta đương nhiên tin ngươi, ngươi dù sao cũng là người Ngũ Nhi thân cận nhất. Chúng ta làm như vậy, cũng là vì Thẩm phủ, Ngũ Nhi sau này lớn chắc chắn sẽ biết ngươi vì tốt cho nàng chắc chắn sẽ không bạc đãi ngươi.”

Quế ma ma gật đầu xưng vâng, trong lòng lại khinh thường, Thẩm Diệu ngày sau biết việc này không hận chết nàng mới là lạ. Sao lại cảm thấy là vì tốt cho nàng. Nghĩ đến tối nay sắp phát sinh chuyện gì, Quế ma ma cũng nhịn không được có chút ghê sợ, nàng cũng không đoán trước người trước mặt luôn luôn hòa khí như Thẩm Nhị phu nhân lại nghĩ ra được biện pháp ác độc như vậy, dù sao chuyện này đối với một tiểu cô nương chưa có chồng mà nói căn bản là sống không bằng chết.

Ngay sau đó, nàng liền nhìn thấy Nhiệm Uyển vân ném cho nha đầu Thải Cúc bên người một ánh mắt, Thải Cúc liền cười tủm tỉm lấy ra một túi hương nhét vào tay Quế ma ma cười nói:“Lần này làm phiền Quế ma ma chiếu cố rồi .”

Quế ma ma sờ sờ túi tiền trong tay, phát giác kia hương túi phân lượng không nhẹ, trên mặt lập tức tươi cười như hoa, nói:“Bảo đảm sẽ làm cho phu nhân vừa lòng .”

Nói thêm mấy câu, Quế ma ma mới đứng dậy rời đi.

“Phu nhân quả thực tối nay muốn nghỉ ở nơi này?” Hương Lan hỏi:“Cái đó … dù sao cũng cùng phòng của Ngũ tiểu thư một chỗ...”

“Không sao .” Nhiệm Uyển Vân không để ý lắm phất phất tay:“Sáng sớm mai, ta nói cái gì liền là cái đó, nói không chừng đợi Thẩm Tín về đến nơi, trên đờinày căn bản không còn một người mang tên Thẩm Diệu nữa căn bản cũng không dọa được ta.” Nàng cười có chút hung ác:“Đại bá, đại tẩu, ai kêu các ngươi muốn cản đường của Thanh Nhi đâu.”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT