Báo lỗi

Tướng Môn Độc Hậu

Chương 64: Gặp Gỡ Tiểu Hầu Gia (1.2)

Thẩm Diệu liếc nhìn Mạc Kình, Mạc Kình lắc lắc đầu có chút xấu hổ nói,:“Thuộc hạ một người cũng không nắm chắc.”

Tuy bản thân Dự Thân vương vô năng nhưng không có nghĩa là thủ hạ cũng thuộc hạng thấp kém.

“Tiểu hầu gia dường như đã tính kĩ càng.” Thẩm Diệu trầm mặc nói.

Tạ Cảnh Hành dương môi cười, đứng dậy rời đi. Ý là không muốn quan tâm đến bọn họ.

“Có xuất thủ tương trợ hay không?” Nàng hỏi.

Tạ Cảnh Hành quay đầu, suy nghĩ một lát, gật đầu nói:“Không phải là không thể được, bất quá...... Ngươi cầu ta, ta liền mang bọn ngươi đi ra ngoài.”

Sắc mặt Cốc Vũ cùng Kinh Trập thay đổi. Tạ Cảnh Hành này tính tình rất bất hảo, giọng điệu ngả ngớn lại cộng thêm khuôn mặt tuấn tú trời sinh đều làm cho nữ tử mặt đỏ tim đập. Nếu không phải hôm nay vì lo lắng cho Thẩm Diệu, các nàng cũng đã không tức giận.

Mạc Kình nhíu nhíu mày, Thẩm Diệu là nữ nhi của Thẩm Tín, chắc chắn thường ngày được mọi người nuông chiều nhìn qua tính tình quật cường. Tạ Cảnh Hành khiêu khích như vậy chỉ sợ Thẩm Diệu sẽ giận tím mặt.

Ngoài dự đoán của Mạc Kình, Thẩm Diệu nghe vậy rất nhanh liền nói:“Được, ta cầu ngươi, mang ta nhóm đi ra ngoài.”

Lời nà của nàng nói quá nhanh làm Tạ Cảnh Hành không nhịn được mà nghẹn một lúc. Hắn cẩn thận đánh giá lại nữ tử trước mặt, tuy nói là cầu người khác nhưng ánh mắt lại khác hẳn, tư thái ung dung, không yếu thế hơn người khác.

Loại cảm giác này thập phần vi diệu làm cho hắn cảm thấy nàng không phải đi cầu người mà người trên đang ra lệnh vậy. Không đợi Tạ Cảnh Hành nói chuyện, Thẩm Diệu lại lập tức nói:“Tiểu Hầu gia nghĩ ra ngươi phản ngươi?”

“Ngươi thật đúng là tiểu nhân lòng dạ bỉ ôi.” Tạ Cảnh Hành cười, nhẹ giọng nói:“Xuất hiện đi.”

Trong chớp mắt, xung quanh xuất hiện rất nhiều hắc y nhân, nhìn qua tầm khoảng mười mấy người, cân xứng với thủ hạ của Dự Thân Vương .

Kinh Trập cùng Cốc Vũ hoảng sợ, Mạc Kình cũng cả kinh. Võ công của hắn không kém, nhưng là cũng không biết nơi này khi nào ẩn giấu nhiều người như vậy, hiển nhiên đối phương thân thủ cao hơn hắn. Mà trước mặt thiếu niên này dễ dàng điều động nhiều như vậy cao thủ, thật sự làm cho người ta có chút suy đoán thân phận của hắn.

Tạ Cảnh Hành nói:“Động tác nhanh một chút, đừng đánh rắn động cỏ.”

Nhóm hắc y nhân cúi đầu xưng “Dạ”, trong nháy mắt biến mất trong bóng đêm. Động tác của bọn họ đồng nhất không sai một li, nuôi hộ vệ ở trong nhà bảo vệ rất khó có được khí chất như vậy.

Thời điểm Thẩm Diệu đang trầm tư liền nghe được Tạ Cảnh Hành nói : “Tốn một chút thời gian, đi sang bên kia đi thôi.”

Hắn xoay người đi về phía đối diện, dáng đi giống như rất quen thuộc đường đi nước bước ở đây vậy.

“Đi theo hắn.” Thẩm Diệu nói.

Không biết thủ hạ của Tạ Cảnh Hành an bài như thế nào, nhóm người của Thẩm Diệu đi hết một đường nhưng chẳng gặp được ai. Thậm chí ở Nam các-nơi Thẩm Thanh cùng Thẩm Nguyệt ở một hộ vệ cũng không có. Sau khi đến nơi an toàn, Thẩm Diệu xoay người nói với Mạc Kình :

“Ngươi trở về đi.”

Hộ vệ cũng có nơi ở của hộ vệ, lần này Mạc Kình vụng trộm chạy ra ngoài, nếu có người khác phát hiện chỉ sợ có biến

Cốc Vũ cùng Kinh Trập theo chân Thẩm Diệu đi vào phòng. Tạ Cảnh Hành lại chưa rời đi. Mắt thấy Tạ Cảnh Hành muốn đi vào nội thất, Kinh Trập tiến lên phía trước cảnh giác nhìn hắn:“Công tử xin dừng bước.”

Tạ Cảnh Hành dừng bước thật, chẳng qua là nhìn bóng dáng của Thẩm Diệu nói :”Thẩm Diệu,ngươi làm lãng phí một đêm của bản hậu, ngay cả giải thích cũng lười đi ?”

Bước chân của Thẩm Diệu dừng một chút, trong lòng thở dài. Tạ Canh Hành sinh ra giống như thất xảo linh lung tâm ( Tâm tư tinh tế?), tai thính mắt tinh làm người ta đố kị, nhiều sự việc chỉ cần liếc mắt một cái cũng có thể thấy rõ ràng. Thẩm Diệu lười giấu diếm hắn, nàng nhìn Cốc Vũ cùng Kinh Trập một cái nói : “ Các ngươi ra ngoại thất ngủ trước đi, để Tiểu Hầu gia tiến vào.”

“Cô nương......” Cốc vũ có chút kích động:“Này cho để ý không hợp......”

Cùng một nam tử xa lạ ở cùng phòng lúc nửa đêm là việc kinh hãi thế tục thế nào. Nếu bị người ta bắt được, đời Thẩm Diệu xong rồi. Cùng Phó Tu Nghi ở cùng một phòng còn có thể lý giải là nữ tử đang tư xuân, dù sao cũng chẳng phát sinh cái gì nhưng loại chuyện này nói không khéo chính là tự hủy danh dự cho dù có nhảy vào sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được a. .

“Căn bản không có người biết có cái gì phải sợ? .” Thẩm Diệu không tính nghe hai nha đầu nói, nhìn Tạ Cảnh Hành mở miệng : “Tiến vào.”

Tạ Cảnh Hành nhún vai theo Thẩm Diệu bước vào trong nội thất, lại quay đầu nhìn hai nha hoàn đang lo lắng ngoài cửa. Thẩm Diệu nhẹ nhàng đem cửa đóng lại.

Thẩm Diệu thắp đèn, đóng cửa sổ ngăn cách tiếng mưa tí tách ở bên ngoài, đến trước bàn ngồi xuống.

Tạ Cảnh Hành hưng trí đứng dự vào tường, nhìn nàng đang tự nhiên châm trà hỏi: “Ngươi vì sao không sợ ta?”

“Ta vì sao phải sợ ngươi?” Thẩm Diệu hỏi lại.

“Một cô nương ở cùng một nam tử xa lạ trong cùng một phòng, đêm hôm khuya khoắt, ngươi không sợ ta đối với ngươi có ý định xấu?” Hắn cười xấu xa. Dưới ngọn đèn càng làm khuôn mặt hắn thêm anh tuấn.

“Ta và ngươi vừa rồi đều nghe được chuyện của khuê phòng nữ tử (vụ Thẩm Thanh đó), giờ Tiểu hầu gia nói ra có phải là quá muộn?” Thẩm Diệu thản nhiên nói.

Tạ Cảnh Hành sửng sốt, khuôn mặt tuấn hiện lên một chút bất khả tư nghị (khó tin, khó tưởng tượng). Mấy năm nay hắn trải qua không ít chuyện, những điều trong tuổi hắn nên biết hắn đều biết, những điều hắn không nên biết hắn cũng biết. Ít nhất ở Định kinh, thậm chí Minh Tề, hắn cũng coi như là kiến thức rộng rãi . Nhưng lần đầu tiên trong dời hắn có một nữ tử mặt không đổi sắc nói với hắn về “chuyện của khuê phòng nữ tử.”

Lúc nãy do trời quá tối nên hắn không thấy được thần sắc của Thẩm Diệu, Giờ cẩn thận ngẫm lại, từ sau khi rời khỏi đó, thanh âm của Thẩm Diệu đều thực bình tĩnh, thái độ đều cực kì ung dung giống như người vừa rồi cùng hắn nghe khuê phòng bí sự của người căn bản là một người khác. Hắn thực hoài nghi nha đầu kia co sphari là quái vật hay không?

“Ngươi rốt cuộc có phải nữ nhân hay không?” Tạ Cảnh Hành ôm ngực nói.

Nếu là nữ nhi tầm thường nếu không phải là túng quẫn thì cũng là xấu hổ không thôi , sẽ không bao giờ nhắc lại đến chuyện này nữa. Mà nàng, trước cùng hắn nghe chuyện, sau bình tĩnh nhắc tới, bản thân chẳng co chút xấu hổ nào, cho dù là nữ nhi của Uy Vũ đại tướng quân cũng thật đặc biệt.

Thẩm Diệu không nói.

Tạ Cảnh Hành gật đầu:“Suýt nữa thì quên, ngươi căn bản không phải là một nữ nhân mà là một tiểu nha đầu.”

Thẩm Diệu tuy đã trải qua sự đời trở thành một tên lão thành nhưng bộ dáng thì thật là …rất hời. Hai má trắng trắng nộn nộn chưa mất đi vẻ trẻ con, thời điểm không nói gi thoạt nhìn rất ít tuổi. Tạ Cảnh Hành thầm nghĩ, ước chừng nha đầu này tuổi còn quá nhỏ không hiểu chuyện khuê phòng của nữ tử nên thái độ mới thản nhiên như vậy. [editor: Tiểu Vũ]

Càng nghĩ càng cảm thấy chính là nguyên nhân này, Tạ Cảnh Hành đến gần Thẩm Diệu từ trên cao nhìn xuống nói:“Chuyện huân hương trong phòng kia ta còn chưa tính với ngươi, thiếu chút nữa a cũng ngã theo ngươi.” Hắn ra sức kéo hai má Thẩm Diệu một phen nói :“Ngươi trả như thế nào?” [Cảm ơn cobemituot đã ủng hộ mình trong những ngày qua =) ]

Thẩm Diệu ngây người trong chốc lát, nàng không đoán được Tạ Cảnh Hành sẽ làm động tác như vậy mà Tạ Cảnh Hành tựa hồ cảm thấy chơi rất vui liền tiếp tục kéo hai ma Thâm Diệu, Không phải là miết nhẹ nhàng mà không chút thương hương tiếc ngọc chà đạp. Dương như đã cho rằng nàng là một tiếu cô nương không màng thế sự.

“Làm càn!” Theo bản năng, nàng thấp giọng quát.

Lời vừa ra khỏi miệng, hai người đều giật mình.

Dưới ánh đèn, thiếu niên anh tuấn gương mặt cứng đờ, tròng mắt tối đen xẹt qua thần thái phức tạp. Hắn thu tay về khẽ cười một tiếng thảnh nhiên nói : “Vẫn là lần đầu có người dám hương đến ta nới hai chữ làm càn.”

Thẩm Diệu trong lòng có chút tức giận mình luống cuống. Tạ Cảnh Hành làm việc có chút vượt ra ngoài lẽ thường, mới vừa rồi dưới tình thế cấp bách lại xuất ra phong thái của Hoàng Hậu. Người này vốn thông minh, không để hắn phát hiện mới tốt. Nàng cũng không biết nói cái gì đành phải trầm mặc.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT