Báo lỗi

Tương Tỉnh

Chương 14: “Anh ấy nói không cần.”

Trần Thứ bối rối, lúc đầu sau lưng căng thẳng, đến khi đôi môi mềm mại dán chạm vào gò má, cả người liền cứng đờ.

Nụ hôn cực nhẹ, như lông vũ phất qua, môi Khương Tỉnh chạm nhẹ một cái liền lui ra, hai chân lại trở về chỗ cũ, nhưng mặt vẫn rất gần anh, hơi thở phả vào gáy anh.

Trần Thứ tựa sát vào lan can, chưa hoàn hồn từ trong kinh ngạc, hai tay vì căng thẳng siết lại thành nắm đấm.

Ánh đèn xa xa nối thành một đường, đỏ đỏ xanh xanh, gió đêm ấm áp làm say lòng người.

Rõ ràng chỉ có mấy giây, lại giống như một hồi phim dài.

Khương Tỉnh bình ổn nhịp tim, hít vào một hơi, ngửa mặt lên: “Nếu anh không ghét, tôi muốn thử lại lần nữa.”

Dưới ngọn đèn vàng, mặt Trần Thứ đỏ bừng.

Anh chậm chạp không phản ứng, không khí như ngưng đọng lại, Khương Tỉnh chờ một một lát, liền lui ra một bước.

Có lẽ là quá đường đột, cô nghĩ.

Xung động kia rất mãnh liệt, cô muốn hôn anh, không muốn áp chế, cũng muốn mượn cơ hội này xác định lại cảm xúc của mình.

Nhưng điều này có lẽ làm anh không được tự nhiên. Nhìn ra được anh rất khẩn trương, thân thể vẫn chưa thả lỏng.

Khương Tỉnh suy nghĩ một chút, nói: “Trước vậy đi, tôi về phòng.”

Cô xoay người trở về, đi lại không được trơn tru, cà nhắc rất rõ ràng. Đi gần mười bước, người phía sau đột nhiên lại gần, đỡ cánh tay cô.

Khương Tỉnh quay đầu nhìn anh, anh cúi đầu nhìn dưới đất, giống như chú ý bước đi của cô, lại giống như cố gắng tránh ánh mắt cô.

Khương Tỉnh mím môi, quay đầu lại, không nhìn anh nữa.

Hai người im lặng đi qua nửa hành lang, đến trước của phòng Khương Tỉnh, Trần Thứ thu tay lại.

“Cảm ơn.” Khương Tỉnh nói một tiếng, chậm rãi vào phòng, xoay người đóng cửa.

Lúc cửa khép lại, cô nhìn qua khe hở, đối mặt với đôi mắt đen nhánh kia. Ánh mắt anh thâm trầm yên tĩnh lọt vào mắt cô, cho đến khi cửa phòng khép lại.

Ánh mắt giao nhau bị cắt đứt, Khương Tỉnh thu hồi ánh mắt, quay người dựa vào cửa, hai vai hạ xuống, trong đầu lại nhớ lại nụ hôn ngắn ngủi vừa rồi.

Trần Thứ về phòng, tùy ý để túi xuống, đến trước bàn làm việc ngồi xuống. Anh cởi bỏ nút tay áo, vẫn cảm thấy khó chịu, dứt khoát cởi hết nút áo trước ngực.

Chờ một lúc, nhiệt độ trên người hạ xuống, anh xoa trán, lấy laptop từ cặp công văn ra, chuẩn bị tiếp tục làm việc. Nhưng qua năm phút lại dừng lại.

Không có gì vào đầu được.

Chỗ đó đã bị những thứ khác chiếm giữ.

Anh dựa vào ghế, nhắm mắt,vài giây sau, tay không tự chủ sờ lên gò má.

*****

Ngày hôm sau, Khương Tỉnh ngủ một mạch đến chín giờ rưỡi, sau khi đứng lên đi lại, mặc dù vết thương còn đau nhưng đi lại thuận lợi hơn nhiều. Rửa mặt xong mở cửa ra, lại thấy hộp giữ nhiệt màu xanh. Chỉ là lúc này không có tờ giấy.

Anh vẫn làm bữa sáng cho cô, nhưng một chữ cũng không nhắn.

Bữa sáng hôm nay khác ngày hôm qua, đổi thành mì thịt bằm và bánh nướng áp chảo, Mì thịt bằm ăn còn ngon hơn trứng gà chiên trước kia, bánh nướng áp chảo cũng đặc biệt, bên trong có củ cải và cải xanh, rất thơm. 

Mặc dù đều là món ăn đơn giản, nhưng không phải ai cũng làm được. Hơn nữa anh lại làm ngon như vậy.

Sau khi ăn no, Khương Tỉnh đem hộp giữ nhiệt rửa sạch sẽ, xuống lầu.

Tôn Du vừa đến, đang dọn dẹp quầy bar, thấy cô xuống, bỏ khăn lau qua chạy lại đỡ cô: “Sao em lại xuống đây?”

“Em sắp mốc meo rồi.” Khương Tỉnh nói.

“Vết thương còn chưa lành mà.” Tôn Du đỡ cô đến sô pha nhỏ, nhìn mặt cô, thở nhẹ một hơi, “Cũng may, mặt em không còn sưng.”

Khương Tỉnh nói: “Chân cũng không đau lắm, chỉ hơi bầm tím một chút.”

Tôn Du ngồi xuống đối diện, nghĩ tới gì đó, vẻ mặt tương đối uể oải thở dài.Lúc sau, chấn chỉnh lại tinh thần, hỏi Khương Tỉnh: “Ăn sáng chưa? Tối hôm qua chị có nhờ Trần tiên sinh, sáng nay anh ta có đưa cơm cho em không?”

Khương Tỉnh sững sờ: “Chị nhờ anh ấy?”

“Ừ, dù sao anh ta cũng làm bữa sáng cho mình, làm thêm một phần cho em cũng không tốn công, chị biết anh ta rất tốt, sẽ không từ chối chút chuyện nhỏ này.”

“Hóa ra là chị nhờ…”

“Cái gì?” Tôn Du không nghe rõ cô lầm bầm, nhíu mày, “Sao em có chút thất thần? Nghĩ gì thế?”

“Không có gì.”

Tôn Du nghi ngờ nhìn chằm chằm mắt cô, đứng dậy nói: “Chị đun sữa cho em, chờ một lát.”

Uống sữa xong, Khương Tỉnh liền ngồi dưới lầu đọc sách, sau mười giờ có vài vị khách ở gần đó đến, đều là người già mưới về hưu, cũng biết Khương Tỉnh, vì vậy chào hỏi, ngồi nói chuyện một lát, Tôn Du hết bận cũng đến.

Lúc này, có một dì họ Vương hỏi Tôn Du: “Bà chủ Tôn, vị Trần tiên sinh ở trên lầu có bạn gái không?

Khương Tỉnh uống sữa tươi, nghe vậy hơi dừng lại.

Tôn Du cũng kinh ngạc: “Con không rõ lắm, nhưng mà chưa từng thấy anh ta đi với cô gái nào.” Nói xong lại cười nói, “Dì Vương sao lại hỏi cái này?”

“Là như vậy, dì thấy tiểu Trần không tồi, muốn tìm hiểu một chút, nếu thích hợp có thể giới thiệu cháu gái dì, hai người rất hợp tuổi nhau.” Dì Vương cười cười, lại tiếp tục hỏi thăm, “Vậy con biết tình trạng của cậu ta không, người ở đâu, bố mẹ làm gì?”

Khương Tỉnh không chen vào, vẫn cúi đầu uống sữa tươi, nghe Tôn Du nói: “Chỉ nghe nói anh ta làm kiến trúc, hình như mới học nghiên cứu sinh xong…”

Tôn Du suy nghĩ một chút, lại nói, “A, cuối năm ngoái hình như nghe anh ta nói về Giang Tây, như vậy có lẽ quê ở đó, tình huống trong nhà thì con không biết.”

“Giang Tây à.”

Dì Vương suy nghĩ một hồi, “Vậy hơi xa, hơn nữa cậu ta còn thuê phòng ở, như vậy điều kiện gia đình cũng không tốt lắm nhỉ.”

Tôn Du cười nói: “Đúng là hơi xa, nhưng mà anh ta làm việc ở đây, chắc sẽ không về quê đâu, hơn nữa công việc của anh ta không tệ, chỉ là hiện tại vừa bắt đầu, có thể điều kiện không tốt lắm, nếu dì thật sự muốn, để con giúp gì hỏi thăm xem hắn có bạn gái chưa.”

Dì Vương vỗ vỗ chị, cười hơi khôn khéo, “Vậy con hỏi một chút cũng được, dù sao cháu dì điều kiện cũng bình thường, tìm người quá tốt người ta còn không vừa mắt nó, dì thấy bề ngoài tiểu Trần không tồi, nói chuyện rất được, rất có lễ phép, những người trẻ như vậy luôn khiến người khác yêu thích, trong nhà không quá kém thì có thể xem xét.”

Tôn Du cũng gật đầu nói phải.

Hai người cùng nhau đánh giá Trần Thứ một phen, dì Vương cười hơ hớ nói: “Vậy làm phiền bà chủ Tôn hỏi một chút.” 

Lúc ăn cơm, Tôn Du cùng Khương Tỉnh nói chuyện này, hỏi: “Em ở mấy ngày qua, có thấy Trần tiên sinh đưa cô gái nào tới không?”

Khương Tỉnh nói không có.

Tôn Du còn nói: “Anh ta thường về rất khuya, chị không gặp được, em với anh ta cũng quen biết, tìm cơ hội nói giúp một chút được không?”

Khương Tỉnh dừng một chút, nói: “Chuyện này là chị nhận.”

“Giúp một chút cũng không được?” Tôn Du oán trách, “Dì Vương là khách quen, giúp chút việc có sao đâu.”

Khương Tỉnh cúi đầu ăn cơm, lúng búng nói, “Chị giúp đi.”

Tôn Du không lay chuyển được cô, nhận thua, “Được được được, chị hỏi, không phiền Khương đại tiểu thư.”

Vì nhiệm vụ này, Tôn Du phá lệ chờ đến tám rưỡi tối.

Trần Thứ tăng ca xong trở về, thấy đèn lầu dưới tiệm sách còn sáng, hơi ngạc nhiên, Tôn Du nhanh chóng ra cửa đón, “Trần tiên sinh đã về rồi sao?”

“Tôn tiểu thư.” Trần Thứ đi tới, nghi hoặc, “Chưa về nhà sao?”

Lời nói vừa ra khỏi miệng, ánh mắt liếc đến Khương Tỉnh ở một góc tiệm sách. Cô đang cúi đầu đọc sách.

Bước chân anh dừng một chút, hai tay nắm chặt lại.

Tôn Du không chú ý biến hóa nhỏ trên mặt anh, cười trả lời: “A, bây giờ về đây.”

Nói xong giống như tùy ý trêu ghẹo nói, “Về muộn như vậy, đi hẹn hò sao?”

Trần Thứ sững sờ, lập tức lắc đầu phủ nhận: “Không phải.”

Tôn Du chau mày, giả vờ nghe không hiểu, “A? Trần tiên sinh không cần ở bên bạn gái sao?”

“Tôi không có bạn gái.”

Trần Thứ thấp giọng giải thích, ánh mắt như có như không nhìn Khương Tỉnh một cái.

Tôn Du “A” một tiếng sâu xa, vẫn dùng giọng điệu đùa giỡn như cũ: “Bây giờ mấy cô gái yêu cầu cao như vậy sao? Trần tiên sinh điều kiện tốt như vậy còn không có bạn gái thật là kì lạ, đúng rồi, Trần tiên sinh năm nay 25 tuổi phải không?”

Trần Thứ chỉ nghĩ chị đang nói chuyện phiếm, bởi vậy thành thật đáp: “Vâng, sắp 25.”

“Có từng nghĩ đến việc tìm bạn gái không?”

“Tôi…” Trần Thứ không biết trả lời thế nào, vô thức muốn đến chỗ Khương Tỉnh, cuối cùng vẫn khắc chế lại.

Trước kia anh không nghĩ tới, nhưng bây giờ… không nói rõ được.

Nói muốn, không phải, nói không muốn, cũng không đúng.

Anh mím môi, dời mắt đi.

Ở góc kia, Khương Tĩnh vẫn im lặng ngồi, chưa từng ngẩng đầu.

Hai tay Trần Thứ chậm rãi siết chặt.

Tôn Du lại hiểu lầm rằng anh đang do dự, thừa cơ hỏi: “Tôi có quen một cô gái, Trần tiên sinh nếu có ý, nói không chừng có thể gặp gỡ một chút.” Nói xong thấy anh không phản ứng, gọi một tiếng: “Trần tiên sinh?”

“Sao ạ?” Trần Thứ lấy lại tinh thần.

Tôn Du cười cười, “Tôi nói, Trần tiên sinh chắc là không bài xích việc xem mắt đúng không? Tôi quen một cô gái, cũng tầm tuổi anh, có muốn tôi giới thiệu giúp không?”

Trần Thứ sững sờ, vội vàng lắc đầu: “Không cần.”

Anh từ chối quá dứt khoát, Tôn Du hết sức kinh ngạc, lại nghe anh nghiêm túc nói một lần: “Không cần, cảm ơn Tôn tiểu thư.”

“Chuyện đó, Trần tiên sinh, anh…” Tôn Du còn muốn nói gì đó, trong góc đột nhiên truyền ra một giọng nói..

“Anh ấy nói không cần.”




COMMENT