Báo lỗi

Tương Tỉnh

Chương 27: “Anh ấy nhỏ hơn con.”

Trần Thứ đến dưới lầu mới gọi điện thoại cho Khương Tỉnh. Khương Tỉnh hơi bất ngờ những vẫn nhanh chóng xuống lầu mở cửa.

“Sao anh lại tới đây?”

“Đến nhìn em một chút.”

Khương Tỉnh kéo tay anh, “Vào đi.”

Bên trong tiệm sách không có ai, Khương Tỉnh chỉ mở đèn quầy bar, lấy trong tủ lạnh ra hai hộp trà.

Mỗi người một hộp, ngồi song song bên quầy.

Trần Thứ nghiêng mặt nhìn cô.

Khương Tỉnh hỏi: “Anh xong việc rồi à?”

Trần Thứ gật đầu, nói: “Xin lỗi em.”

Khương Tỉnh cười một tiếng, lắc đầu, “Chuyện của anh quan trọng hơn, xin lỗi gì chứ.” Dừng một chút, hỏi, “Sáng mai anh đi sao?”

“Ừ.”

Khương Tỉnh “À” một tiếng, cầm hộp trà lên nói, “Vậy trà này tiễn anh, chúc anh công việc thuận lợi, xây cho cha xứ một giáo đường thật đẹp.”

Trần Thứ hơi run người, lập tức cười rộ lên, cầm hộp trà cụng với cô, “Cảm ơn em.”

Hai người đồng thời uống một ngụm, cảm giác mát lạnh vào thẳng tim gan.

Trên đầu ánh sáng ấm áp, bên cạnh là người mình yêu, uống trà, nói chuyện phiếm.

Đêm hè khó có được yên tĩnh tốt đẹp như vậy.

Đêm dần sâu, trước khi nói lời từ biệt, Khương Tỉnh nhớ tới cái gì, nói với Trần Thứ: “Anh chờ một chút.” Nói xong bước nhanh lên lầu.

Không lâu sau, Trần Thứ thấy cô ôm một cái túi rất lớn xuống, nhanh chóng đi qua đỡ.

“Đây là…”

“Mua cho anh, anh xem đi.”

Trần Thứ mở ra nhìn, ngẩn người.

“Anh không ghét màu này chứ?” Khương Tỉnh hỏi.

“Rất đẹp.” Trần Thứ ngẩng đầu nói, “Nhưng sao em lại mua cái  này cho anh? Anh có chăn mền rồi.”

Vừa mới hỏi xong, anh đột nhiên ý thức được một vấn đề, có phải cô cảm thấy ga giường của anh ngủ không thoải mái?

Khương Tỉnh dường như đoán được suy nghĩ của anh, giải thích: “Mua thêm hai bộ thì tốt hơn.” Sau đó dán sát vào, thấp giọng cười nói, “Em sợ lần sau không đủ để thay.”

Cô cười đến không có ý tốt, Trần Thứ dù chậm hiểu cũng lĩnh ngộ được ý nghĩa trong đó, bên tai hơi đỏ lên. Anh khụ một tiếng, tránh đi đề tài này, nói cảm ơn cô.

Khương Tỉnh hôn khóe miệng anh, nhẹ nhàng nói: “Đừng khách sáo.”

Thời gian không còn sớm, nếu còn trì hoãn sẽ bị muộn, anh còn phải thu dọn hành lý và nghỉ ngơi, Khương Tỉnh không giữ anh lại, chỉ nói: “Được rồi, anh về đi, nghỉ ngơi sớm một chút.”

Cô chuẩn bị tiễn anh.

Nhưng Trần Thứ lại để túi to xuống, nghiêng người ôm cô.

Anh ôm rất dịu dàng. Mấy giây sao tìm được môi cô, liền dán lên hôn, vẫn dịu dàng như vậy lại khiến người khác không thể kháng cự.

Khương Tỉnh đã nhận ra anh không bình thường. Anh không quen thể hiện tình cảm, hành động lúc này đã giải thích tất cả.

Lòng Khương Tỉnh nóng lên, cô dịu dàng đáp lại nụ hôn sâu của anh.

Sau một lúc, hai người tách nhau ra, Trần Thứ khàn khàn nói: “Anh sẽ gọi điện thoại cho em.”

Khương Tỉnh nhìn bộ dạng nghiêm túc của anh, lộ ra một tia cười: “Vâng, không gọi em sẽ không để ý đến anh.”

Trần Thứ cũng cười cười, hai giây sau tươi cười nhạt đi, nghiêm túc dặn dò: “Chăm sóc mình cho tốt.”

Khương Tỉnh cũng nghiêm túc, đưa tay vuốt má anh, “Anh cũng thế.”

*****

Lúc Trần Thứ về nhà đã hơn mười giờ, vừa vào nhà liền nghe Trần Lập Đông mắng: “Tiểu tử thối mày chết ở đâu đó, đi lâu như vậy!”

Trần Thứ không trả lời, Trần Lập Đông “Hừ” một tiếng, vẻ mặt tức giận, cầm dép lên đánh anh, Trần Thứ nghiêng mình né ra.

“Ông còn như vậy thì ra ngoài.” Trần Thứ thả túi to trong tai xuống, lấy chìa khóa phòng ngủ ra.

Trần Lập Đông tức chết, “Mẹ nó mày vừa ra ngoài liền đi tận hai tiếng, còn khóa cửa phòng, ông đây không có chỗ ngủ, ở chỗ này nóng chết người, mày xem ông đây như trộm mà đề phòng hả!”

Trần Thứ không nói tiếng nào, mở cửa phòng, đem chăn mền Khương Tỉnh đưa cất đi, lại lấy một chiếc chiếu trải trên sàn, thả chăn gối xuống.

Trần Lập Đông đi tới nhìn, cười một tiếng, nói: “Coi như mày còn có chút lương tâm, biết phải đem giường nhường cho chú mày.”

“Ông ngủ ở đây.” Trần Thứ nói một câu dập tắt ảo tưởng của ông ta. Trần Lập Đông tức nghiến răng nghiến lợi, “Tên tiểu tử này, tính tình thật đúng là cứng rắn, tao là chú mày đấy.”

“Ông không phải.” Trần Thứ lạnh lùng nói một câu, “Ngủ hết hôm nay, sáng mai đi đi, tiền tôi sẽ gửi theo tháng cho ông, đừng mơ tưởng đến chuyện khác.”

“Hắc, con thỏ chết tiệt nhà mày, mày làm thật à?”

Trần Thứ không phản ứng lại, xoay người thu dọn hành lý.

Trần Lập Đông hiểu được anh không còn là tên nhóc dễ bắt nạt lúc trước, suy nghĩ một chút, mềm giọng nói: “Tiểu Thụ, thương lượng với chú một chút đi!”

Thấy Trần Thứ không ngoảnh đầu lại, Trần Lập Đông không để ý đi tới gần, thuyết phục, “Con xem, phòng này cũng không nhỏ, một người ở quá lãng phí, hai ta ở cùng nhau, như vậy, mỗi tháng chú trả con một trăm đồng, trừ trong tiền nợ, thế nào?”

Không ngờ Trần Thứ không lay chuyển chút nào.

Trần Lập Đông không có cách gì, nghĩ tới nghĩ lui, lại nói nửa ngày, Trần Thứ một chút phản ứng cũng không có, thu dọn hành lý xong thì đi rửa mặt.

Trần Lập Đông tức điên, lại không thể phát tác.

Đến khi Trần Thứ rửa xong đi ra, Trần Lập Đông lại có dự định mới, đi tới nói: “Mày không cho tao ở, vậy cho ít tiền đi, ông đây giờ không có tiền, mày phải trả nợ sớm đi!”

“Tôi sẽ làm theo quy ước.” Trần Thứ nói, “Ông thích đánh bạc như vậy, tôi trả sớm thế nào cũng vô dụng.”

Lời này đâm vào chỗ đau của Trần Lập Đông, ông ta mới ở sòng bạc Quảng Đông thua hết sạch, bấy giờ mới chạy đến đây, định móc của Trần Thứ một ít, không ngờ tên tiểu tử này không dễ nói chuyện, Trần Lập Đông vỗ bàn  một cái, giận không kiềm được, “Tên khốn này, quả nhiên có cha sinh không có cha nuôi dưỡng, tên ngốc Trần Đại Lâm kia không dạy mày sao, nợ thì phải trả, đạo lý hiển nhiên, nói thế nào cũng là tao có lý.”

Trần Thứ lại rất bình tĩnh: “Tự ông biết, ông đưa ra lãi suất vượt xa quy định của pháp luật, nhưng nếu khi đó tôi đã ký thì bây giờ sẽ không đổi ý quỵt nợ, tôi đồng ý trả nợ cho ông, ông làm tôi không có đường lui thì đối với ông cũng chẳng có gì tốt.”

Trần Lập Đông ngẩn ra, không đoán được đứa cháu trước kia mặc ông ta bắt nạt giờ trở nên cứng rắn như vậy. Ông ta nghiến răng nghiến lợi, mắt trừng to như mắt trâu, Trần Lập Đông rất muốn đánh người, nhưng ông ta không ngu, Trần Thứ giờ đã lớn như vậy, muốn đánh cũng không đánh được, ông ta cũng không có lợi gì.

Thật sự là hổ xuống đồng bằng bị chó khinh, khi nào có cơ hội phải dạy dỗ Trần Thứ một trận.

Trần Lập Đông vừa than thở trong lòng vừa đem mười tám đời tổ tông của Trần Thứ nguyền rủa, dường như đã quên Trần Thứ và ông ta có cùng tông cùng tổ.

Trần Thứ dù ngoài miệng nói không chừa đường lui, nhưng hôm sau trước khi đi vẫn để một ngàn trên bàn, mắt Trần Lập Đông sáng rỡ, liền cất ngay vào túi, một tiếng cảm ơn cũng không nói, lại còn như chưa đủ hiềm khích với Trần Thứ, hừ hai tiếng, nghênh ngang đi. 

Trần Thứ khóa cửa, đem theo hành lý đến sân bay.

Ngày hai tháng tám Khương Tỉnh về nhà, không ngờ Lâm Thời cũng trở về.

Đêm đó cô mới biết được.

Mẹ Khương biết cô về, rất vui vẻ, nấu một bữa tối phong phú, còn mời người chị em về nước thăm người thân tới, Lâm Thời cũng đi cùng mẹ anh ta.

Mẹ Lâm đã nhiều năm chưa gặp Khương Tỉnh, nhất thời trăm mối cảm xúc ngổn ngang, kéo cô lại nói chuyện cả nửa ngày.

Khương Tỉnh trước đây được rất mẹ Lâm quan tâm chăm sóc, đối với bà rất kính trọng, vì vậy ngoan ngoãn ngồi nói chuyện với bà.

Thỉnh thoảng ngẩng đầu lên, đều thấy Lâm Thời ngồi ở đầu kia sô pha tươi cười nhìn hai người.

Ánh mắt anh ta khiến Khương Tỉnh không thoải mái, nhưng lúc này cô lại không thể tránh, chỉ cúi đầu coi như không thấy.

Sau khi ăn xong mọi người ngồi ở phòng khách trò chuyện, Lâm Thời đột nhiên để lộ ý muốn ở lại trong nước, tất cả mọi người đều kinh ngạc, đây cũng là lần đầu mẹ Lâm nghe anh ta nhắc tới. Nhưng mà bà vẫn luôn muốn về nước, đối với quyết định này của con trai ngược lại rất hài lòng, liền hỏi anh ta định làm việc ở đâu, muốn ra bắc hay ở phía nam.

Lâm Thời nói chuẩn bị đi thành phố Nam An.

Mọi người lại sững sờ, mẹ Khương nhìn thoáng qua mẹ Lâm, giống như tùy ý nói: “Khương Khương cũng ở đó.”

Mẹ Lâm không đáp lại, chỉ nhìn con mình một cái: “Sao lại đột ngột như vậy, đứa nhỏ này, chuyện lớn như vậy cũng không bàn bạc với mẹ một chút.”

Lâm Thời cười cười không lên tiếng, ánh mắt như có như không nhìn về phía Khương Tỉnh.

Chi tiết nhỏ này bị mẹ Khương thấy được, sắc mặt bà không đổi, đáy mắt lại có chút vui mừng, lúc nói chuyện cũng có tinh thần hơn.

Toàn bộ quá trình Khương Tỉnh biến mình thành người câm, chỉ ngồi một bên, thỉnh thoảng cười, không chen miệng  vào, không nghe gì, nhưng cũng nhìn thấy biến hóa nho nhỏ của mẹ Khương.

Buổi tối, sau khi người nhà họ Lâm đi về, mẹ Khương vẫn còn rất vui vẻ, nhìn Khương Tỉnh càng thêm ẩn ý, nói gì cũng nhắc tới Lâm Thời, một hồi nói tính tình Lâm Thời tốt, một hồi lại nói bằng cấp Lâm Thời cao, có năng lực, làm ở công ty lớn ở nước ngoài, về nước nhất định nổi tiếng, giống như đã quên trước đây còn nói Lâm Thời nghịch ngợm, theo người ta đánh nhau, học không giỏi. 

Khương Tỉnh bất đắc dĩ nghe bà khen tới khen lui, không đáp lại câu nào.

Mẹ Khương thấy không nói được cô, có chút tức giận, không vui bưng mâm trái cây vào bếp.

Khương Tỉnh im lặng một hồi, cảm thấy tiếp tục như vậy không phải là biện pháp, liền đưa ra quyết định.

Mẹ Khương rửa mâm xong, quay người lại thấy Khương Tỉnh đứng bên cạnh, sợ hết hồn: “Đứa nhỏ này, âm thầm hù chết mẹ.”

Khương Tỉnh vặn ngón tay, ngẩng đầu nói: “Mẹ, con có chuyện muốn nói với mẹ.”

Mẹ Khương giật mình: “Nói gì?”

“Con có bạn trai rồi.” Khương Tỉnh bình tĩnh nói.

“Cái gì?” Mẹ Khương đầu tiên là kinh ngạc, sau đó lại vui mừng, như không thể tin được, “Thật sao?”

Khương Tỉnh gật đầu,

Mắt mẹ Khương sáng lên, “Từ khi nào?”

“Mới đây.”

Khóe miệng mẹ Khương có chút vui vẻ không che giấu được, “Chao ôi, đứa nhỏ này, có bạn trai cũng không nói sớm, mau nói với mẹ là người thế nào?”

“Là người rất tốt.”

Lời này hiển nhiên không quá rõ ràng, không phải là đáp án mẹ Khương muốn, vì vậy bà hỏi: “Ở Nam An sao, bằng cấp thế nào, công việc ra sao?”

Khương Tỉnh chỉ đáp: “Thạc sĩ, làm kiến trúc sư.”

Mẹ Khương “A” một tiếng, gật đầu, hơi hài lòng, lại hỏi: “Ở công ty thiết kê sao?”

“Không phải, ở viện thiết kế.”

“Viện à.” Sắc mặt mẹ Khương hơi đổi, “Là công ty nước ngoài hay trong nước?”

Khương Tỉnh hít vào một hơi, cưỡng chế mình duy trì kiên nhẫn.

“Không rõ lắm, hình như trong nước.”

Mẹ Khương không hỏi lại, cúi đầu suy nghĩ một hồi, Khương Tỉnh không biết bà đang nghĩ gì.

Chờ một lát, mẹ Khương đột nhiên nhớ tới một chuyện quan trọng, gấp gáp hỏi: “Khương Khương, cái đó… anh ta bao nhiêu tuổi, không lớn hơn con nhiều chứ?”

Khương Tỉnh ngẩn ra, nuốt nước miếng, sau đó lắc đầu.

Mẹ Khương thở phào nhẹ nhõm, lại nghe Khương Tỉnh nói: “Anh ấy nhỏ hơn con.”




COMMENT