Báo lỗi

Tương Tỉnh

Chương 28: “Sao anh có thể cam lòng khiến cô thua?”

Giọng Khương Tỉnh rõ ràng rất nhẹ, nhưng giờ phút này giống như sấm nổ bên tai.

Cô ngẩng đầu lên để nhìn rõ vẻ mặt của mẹ mình.

“Mẹ?” Khương Tỉnh gọi một tiếng.

Mẹ Khương hồi phục tinh thần lại, thấp thỏm hỏi một câu: “… Nhỏ hơn con bao nhiêu tuổi?” Trong giọng nỏi thể hiện sự bất an và căng thẳng, lại có ý lo lắng đề phòng.

Khương Tỉnh nhìn bà, đột nhiên cảm thấy nếu nói sai một chữ thì trời đất sụp đổ.

Cô đã thoát ra khỏi bóng ma của Thẩm Bạc An nhưng người nhà cô vẫn chưa, đoạn tình cảm thất bại kia đã dán chặt lên người cô, thế nên bọn họ luôn lo lắng, sợ cô mù quáng, ngu xuẩn, tiếp tục giẫm lên vết xe đổ.

Loại lo lắng này khiến người ta khó chịu, nhưng lại không thể trách móc nặng nề, thậm chí còn phải cảm thấy cảm kích, phải quan tâm đến tâm trạng của bọn họ.

Không thể nói được gì vì đây chính là đạo lý.

Khương Tỉnh cứng rắn nuốt những lời định nói xuống, đổi một câu khác: “Nhỏ hơn con một chút, con vẫn chưa biết ngày sinh của anh ấy.”

“Sao mà cái này cũng không biết.? Vậy là vẫn chưa hiểu rõ.” Mẹ Khương nhíu mày, nhưng tim lại hạ xuống một chút.

Nhỏ hơn một chút, còn nói không biết rõ ngày sinh, vậy chắc là chỉ vài tháng.

Vậy thì không phải là vẫn đề lớn, chỉ cần tính cách cậu ta thành thục một chút, là người có thể tin cậy là được.

Mẹ Khương nghĩ tới đây, vẻ mặt cũng hòa hoãn, nói: “Người chắc là đáng tin hả, tính cách như thế nào?”

Khương Tỉnh nói: “Rất tốt.”

“Nếu hai đứa ở bên nhau, vậy thì quốc khánh hoặc trung thu dẫn về ba mẹ nhìn một chút.”

Khương Tỉnh ngẩn người: “Mẹ, như vậy có nhanh quá không?”

“Nhanh chỗ nào? Con không còn nhỏ, nên chú ý rồi.”

Khương Tỉnh không phản đối, mẹ Khương lại cường điệu một lần, cô hàm hồ đáp rồi đi ra ngoài.

Hôm sau là sinh nhật Khương Tỉnh, buổi sáng thức dậy thấy tin nhắn của Trần Thứ. Lời chúc của anh không giống như người khác mà rất nghiêm túc chăm chỉ gửi một đoạn dài, mỗi chữ đều lộ ra sự chân thành.

Khương Tỉnh cười đọc hết tin nhắn, trả lời anh, “Cảm ơn anh.”

Bữa tối đã đặt ở nhà hàng gần đó, Khương Tỉnh vốn định ở nhà ăn đơn giản nhưng không ai nghe theo cô, mẹ Khương còn theo quy củ từ trước, mời vài người thân tới, mọi người cùng ăn cơm. 

Khương Tỉnh không cần đoán cũng biết ai tới, cậu cả và mợ, dì, những người ở gần bình thường hay lui tới, một chút chuyện nhỏ cũng tụ họp. Không ngờ năm nay còn có cậu nhỏ tới.

Đã nhiều năm Khương Tỉnh chưa gặp cậu nhỏ, đột nhiên thấy thì hơi kinh ngạc, Năm đó vì chuyện của Thẩm Bạc An, cậu nhỏ cũng bị liên lụy, bị mắng không ít, về sau cô và Thẩm Bạc An chia tay, mẹ Khương nhắc lại chuyện cũ, oán khí rất lớn, cậu nhỏ vô tội lại lần nữa chịu tai họa, có vài năm về quê cũng không dám tới nhà, năm ngoái mới dịu đi một chút.

Lúc Khương Tỉnh còn bé thân với cậu nhỏ nhất, không ngờ về sau vì chuyện này mà liên lụy cậu, trong lòng luôn cảm thấy áy náy. Lần này sau sinh nhật liền tìm cớ đi thăm cậu, thuận tiện nói chuyện vài câu.

Vốn là muốn bày tỏ áy náy, không ngờ ngược lại cậu nhỏ lại nói với cô: “Thật xin lỗi.”

Khương Tỉnh hơi bất ngờ, lại có chút buồn cười, “Cậu không phải bị mẹ con tẩy não chứ, chuyện này đâu liên quan gì tới cậu.”

“Dù thế nào cũng là trách nhiệm của cậu. “ Cậu nhỏ lắc đầu cười cười, “Khương Khương, có lúc cậu nghĩ, năm đó nếu như không để Thẩm Bạc An ở nhà mình, không nhờ anh ta dạy toán cho con, hai người chắc chắn không thể gặp gỡ, vậy thì sẽ không có những chuyện sau đó. Nói đi nói lại, lúc trước cậu một lần sẩy chân, hại con ngã vào trong hố, một cô gái tốt lại gặp nhiều khổ sở như vậy.”

“Cậu nhỏ, cậu nghiêm trọng quá rồi.” Khương Tỉnh nói, “Cũng chỉ là một thời gian mà thôi, dù kết cục không tốt, nhưng con chưa từng hối hận, đều là tự mình rước lấy, không liên quan đến cậu.”

Cậu nhỏ lại nói: “Nói thế nào cũng là cậu kết bạn không có ý tứ. Thẩm Bạc An là người xuất sắc nhưng về mặt tính cảm… chậc, đúng là không có gì tốt, nghe nói hai năm trước đã kết hôn, tháng trước lại nghe nói đã ly hôn.”

Khương Tỉnh hơi dừng một chút, không đáp lời, bưng chén lên uống một hớp. Về Thẩm Bạc An, cô không còn hứng thú tìm hiểu.

Đều đã qua.

Cậu nhỏ hình như cũng nhận ra cô không quan tâm, không nói tỉ mỉ, ngược lại hỏi tình trạng cô hiện giờ. Sau cùng, chỉ nói hi vọng về sau cô sẽ tốt.

Khương Tỉnh ở nhà vài ngày. Vốn định về cùng một ngày với Trần Thứ, bất đắc dĩ mẹ Khương giữ lại, đành phải tiếp tục ở nhà. 

Kể từ ngày cô nói có bạn trai, bầu không khí trong nhà đột nhiên tốt hơn, mẹ Khương không còn u sầu đầy mặt, ba Khương mặt lạnh hai ngày này hình như cũng tốt hơn một chút.

Khương Tỉnh không biết nên vui hay nên buồn.

Có mấy lần Trần Thứ gọi tới, cô đi qua một bên nghe, cũng có thể cảm giác được ánh mắt của mẹ Khương nhìn tới, hình như còn vui vẻ hơn cả cô.

Cứ vậy hết một tuần. Khương Tỉnh hết sức không tự nhiên, đúng lúc  nhận được điện thoại của tòa soạn, nói là kênh du lịch có một hoạt động sưu tầm dân ca, định đi Thanh Đảo, nói cô cũng đi theo làm nhiệm vụ viết tin và quay phim chụp ảnh, Khương Tỉnh rốt cục tìm được lý do để về thành phố Nam An, ai ngờ Trần Thứ lại có hạng mục mới, không đợi cô về đã phải đi Hà Bắc.

Mặc dù Khương Tỉnh không nói gì nhưng Trần Thứ có chút đau lòng, không thể cùng cô trải qua sinh nhật, chuẩn bị quà định tặng cô không ngờ lại không gặp được, Chờ anh từ Hà Bắc về, đã qua sinh nhật cô một tháng.

Trần Thứ suy nghĩ một chút, trước khi đi ghé tiệm sách Tháng Bảy, định nhờ Tôn Du đưa quà cho Khương Tỉnh.

Trần Thứ tới trễ, đã gần tới giờ đóng cửa, trong tiệm không còn khách.

Anh nói rõ mọi chuyện, ai ngờ Tôn Du không đồng ý giúp, hơn nữa chị nói chuyện cũng không khách khí dễ gần như trước.

Trần Thứ có ngốc cũng cảm giác được Tôn Du hình như không thích anh ở bên Khương Tỉnh, bởi vậy cũng không miễn cưỡng, lễ phép tạm biệt.

Tôn Du nhìn bóng lưng anh, trong lòng có chút mâu thuẫn. Thẳng thắn mà nói, Trần Thứ đúng là người không tồi, rất khó khiến người khác chán ghét, cẩn thận ngẫm lại, Khương Tỉnh thích anh cũng không có gì lạ.

Nhưng Khương Tỉnh đã ở tuổi này, điều cần suy nghĩ không chỉ là thích hay không.

Tôn Du dường như đã thấy được tương lai của đoạn tình cảm này,

Chị hít một hơi, gọi Trần Thứ lại. Chờ anh xoay người, chị nói: “Anh tới đây, tôi có vài lời muốn nói với anh.”

Tôn Du nhìn Trần Thứ ngồi xuống, rót cho anh ly nước, thái độ không giống vừa rồi.

Trần Thứ hơi ngoài ý muốn.

Tôn Du ngồi xuống nói:”Trần Thứ, cậu thích Khương Khương phải không?”

Trần Thứ không chút do dự gật đầu.

“Thích bao nhiêu?”

Trần Thứ hơi sững sờ, nhất thời không biết nên trả lời vấn đề như vậy thế nào. Suy nghĩ một chút, anh nghiêm túc nói: “Rất thích.”

“Vậy anh định khi nào cưới nó?”

Trần Thứ lại sững sờ.

“Anh không có ý định cưới nó?”

“Không phải.” Trần thứ lập tức phủ nhận. Anh nhíu mày, hết sức nghiêm túc.

Tôn Du nhìn rõ ràng phản ứng của anh, không tiếng động thở dài, hỏi: “Vậy anh định thế nào? Chuẩn bị vài năm sau sẽ cưới nó, ba năm hay năm năm?”

Không đợi anh trả lời, Tôn Du lại  nói: “Anh biết Khương Khương đã bao nhiêu tuổi không? Anh biết nó đã trải qua những gì không? Một đoạn tình cảm mười năm, cuối cùng thất bại, lại thêm năm năm chữa thương cho đến khi gặp anh.  Nó không phải cô gái nhỏ mới hơn hai mươi tuổi, không giống như anh, vừa học xong, sự nghiệp mới bắt đầu, có thể dốc toàn lực làm việc, gặp được người mình thích thì yêu đương một lần không quan tâm kết quả, có viên mãn hay không không quan trọng, kết hôn lại càng không phải chuyện cần quan tâm.”

Ngừng một chút, chị cười cười, “Đối với anh mà nói, nó xinh đẹp, lại nguyện ý ở bên anh, mặc dù hơi lớn tuổi, nhưng hẹn hò một chút cũng không sao, thất bại chẳng qua cũng là thêm một trải nghiệm mà thôi, chuyện này không thiệt hòi gì, nên không cần lo lắng có lợi hay không, tôi biết, đàn ông nghĩ như vậy rất bình thường, nhưng Khương Khương nhà tôi không giống anh, nó vừa ngốc vừa bướng bỉnh, đoạn tình cảm trước đã chịu đủ thiệt thòi, nếu lại ngã một lần nữa sợ không đứng dậy nổi.”

Nói một hơi xong, Tôn Du nghiêm túc nhìn Trần Thứ, thấy anh cúi đầu ngồi đó, môi mím chặt.

Chị nghĩ mình có lẽ đã nói đúng tiếng lòng anh.

Nhưng mà, chờ một lúc, Trần Thứ lại ngẩng đầu lên, đôi mắt đen nhánh, không nhìn ra được chút dao động nào.

“Có thể chị không tin, nhưng tôi không phải người nhu vậy. Chị hỏi tôi khi nào cưới cô ấy, hiện tại tôi đúng là không thể trả lời, bời vì đây không phải chỉ là lời nói suông, đây là hứa hẹn. Chị nói đúng, tôi mới ra trường, không có gì cả, có lẽ chị thấy tôi không có tư cách hứa hẹn gì, nhưng tôi sẽ không vì vậy mà buông tay, trừ khi…”

“Trừ khii cô ấy không cần tôi.”

Tôn Du hơi giật mình, kinh ngạc nhìn anh.

Trần Thứ đứng lên: “Cuộc nói chuyện hôm nay sẽ làm tôi thêm cố gắng, cảm ơn chị, Tôn tiểu thư.”

Trần Thứ ra về, Tôn Du vẫn đang kinh ngạc, Tiểu Tây đột nhiên chạy đến, nói một câu: “Mẹ, con đến Hảo Đức mua kẹo mút.”

Đến khi Tôn Du lấy lại tinh thần chao ôi một tiếng, Tiểu Tây đã chạy ra ngoài.

Trần Thứ đang đi, sau lưng một giọng nói gọi anh: “Chú Trần…”

“Tiểu Tây?” Trần Thứ dừng lại, Tiểu Tây chạy nhanh tới.

Trần Thứ khom lưng giữ lấy vai cậu bé, “Sao con lại chạy ra đây?”

“Con tới giúp chú.” Tiểu Tây sốt ruột nói, “Nhanh lên, mua kẹo không đến ba phút đâu, nếu quá mẹ sẽ tới bắt con về.”

“Chuyện gì?” Trần Thứ không hiểu gì.

“Quà! Quà!” Tiểu Tây nói, “Quà tặng dì đó, con giúp chú đưa, mau đưa cho con.”

Trần Thứ kinh ngạc: “Thật sao? Con có thể chứ?”

“Tất nhiên rồi, con sẽ giấu kỹ, dì vừa về liền đưa ngay.”

Trần Thứ suy nghĩ một chút, lấy ra một hộp nhỏ đưa cho cậu: “Vậy giao cho con.”

Tiểu Tây trịnh trọng gật đầu, vỗ ngực đảm bảo: “Chú Trần yên tâm đi.” Nói xong giật nhẹ ống tay áo anh: “Chú Trần, con không hiểu người lớn mọi người nói gì, nhưng chú nói chú thích dì con, con nghe được, cảm ơn chú.” Nói xong giấu chiếc hộp nhỏ trong túi quần, chạy về.

Trần Thứ đứng thẳng, cười nhìn Tiểu Tây chạy vào trong tiệm.

Anh đứng một hồi, nhìn cửa kính tiệm sách Tháng Bảy, nhớ tới lần chia tay trước ở đó hôn Khương Tỉnh, cô mua cho anh bộ chăn mền.

Cô dịu dàng như vậy, tốt với anh như vậy.

Tôn Du nói cô vừa ngốc vừa bướng bỉnh, đoạn tình cảm trước chịu đủ thiệt thòi, nếu ngã một lần nữa sẽ không dậy nổi.

Sao anh có thể cam lòng khiến cô thua?




COMMENT