Báo lỗi

Tương Tỉnh

Chương 30: “Anh có phản ứng.”

Nguyện vọng nho nhỏ của Trần Thứ cũng không thể thực hiện được, chỉ ôm được mấy giây ngắn ngủi, bên ngoài liền có tiếng gõ cửa.

Là bà chủ khách sạn đưa nước nóng tới.

Trần Thứ nhận ấm nước, nói cảm ơn, quay người lại, Khương Tỉnh đã vào nhà vệ sinh.

Khương Tỉnh giặt sơ váy và quần rồi đem ra ban công phơi.

Trần Thứ bật điều hòa, trong phòng dần mát mẻ. Bên ngoài mặt trời đang rất gay gắt, đi chơi lúc này sẽ không được thoải mái.

Trần Thứ hỏi Khương Tỉnh: “Mệt không em, có muốn ngủ một chút không?”

Vừa hỏi như vậy, Khương Tỉnh đúng là cảm thấy hơi mệt, sáng dậy sớm, lại ngồi xe lửa năm sáu tiếng đồng hồ, không mệt mới lạ.

Cô suy nghĩ một chút, nói: “Vậy chúng ta ngủ trưa một chút, xế chiều đi dạo bờ biển.”

“Được.”

“Em tắm rửa trước.” Khương Tỉnh vào nhà vệ sinh.

Khoảng mười phút sau, tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại, Trần Thứ nghe được Khương Tỉnh gọi anh.

“Lấy giúp em khăn lông và quần áo ngủ trong ba lô.” Dừng một chút, lại nói thêm, “À, còn có quần lót nữa, tìm trong túi màu đen đó.”

“Được.”

Túi du lịch của Khương Tỉnh trang bị đầy đủ, đồ vật được phân loại đặt trong từng túi nhỏ, Trần Thứ lấy quần áo ngủ và khăn lông ra trước, sau đó tìm được túi quần lót của cô, mở ra nhìn, rất nhiều loại, màu sắc hình thức không giống nhau. Anh sững sờ một chút, mặt hơi nóng.

“Tìm được chưa anh?” Trong phòng tắm truyền ra tiếng Khương Tỉnh.

“Tìm được rồi.”

Trần Thứ nhanh chóng lấy một cái ra, cất túi vào, đang chuẩn bị kéo ba lô lại, đột nhiên nhìn thấy hộp nhỏ màu vàng bên cạnh.

Hộp bị che một nửa, chỉ lộ ra một vài chữ cái.

Trần Thứ nhìn thoáng qua, liền giật mình.

Đó là một hộp bao cao su, cũng nhãn hiệu với loại đã từng dùng nhưng hộp thì không giống.

Trần Thứ lấy hộp ra, nhìn thấy dòng chữ ở dưới.

Mặt anh đỏ lên, đặt hộp vào chỗ cũ.

“Khương Tỉnh?” Trần Thứ gõ cửa nhà vệ sinh, chờ một lát, cửa mở ra anh liền thấy thân thể trần truồng của Khương Tỉnh.

Khương Tỉnh duỗi tay, “Đưa em.”

Trần Thứ cầm quần áo đưa tới.

Cửa đóng lại.

Một lát sau, Khương Tỉnh sấy tóc xong đi ra, thấy Trần Thứ đang ngồi bên giường.

Cô đi tới vỗ vai anh, “Anh ngẩn người gì thế?”

“Em xong rồi sao?” Trần  Thứ ngẩng đầu lên.

Khương Tỉnh nhìn anh, nói: “Nóng lắm sao? Mặt anh hơi đỏ đấy.”

“Vẫn tốt.” Trần Thứ dời mắt đi, đứng lên nói, “Em ngủ trước đi, anh cũng tắm qua một chút.”

Trần Thứ tắm rất lâu, chờ đến khi anh đi ra, Khương Tỉnh đã ngủ. Anh sợ làm cô tỉnh liền nằm xuống giường nhỏ bên cạnh. Tối qua không ngủ đủ, đáng lẽ anh phải rất mệt, nhưng bây giờ anh không buồn ngủ, tắm nước lạnh dường như không có tác dụng, nhất là khi cô nằm ngủ ngay trước mắt, anh chỉ cần liếc mắt nhìn đã cảm thấy cả người nóng lên.

Cảm giác này rất thiêu đốt người, Trần Thứ quay lưng lại nhìn chằm chằm bức tường trắng xóa nhưng mà không có tác dụng, trong đầu đều là hình ảnh ướt át vừa rồi của cô, rất trắng, rất đẹp.

Anh có phản ứng.

Trong phòng rất yên tĩnh, anh nghe tiếng hít thở nhàn nhạt của Khương Tỉnh, thân thể càng ngày càng nóng.

Nhắm mắt lại nhịn rất lâu vẫn không thể khắc chế được,  trong phòng mở điều hòa nhưng đầu anh toàn là mồ hôi.

Cuối cùng anh quay người lại, nhìn gò má cô, tay đưa vào trong quần nắm lấy chính mình. Anh mím môi, thân thể căng cứng.

Nhưng chỉ hai giây sau, anh liền rút tay về.

Làm chuyện như vậy với cô thật sự không đúng đắn.

Trần Thứ mê mang nghĩ, vẫn không động đậy. Thật lâu sau, hô hấp của anh dần bình ổn lại.

Khương Tỉnh ngủ một giấc, lúc tỉnh lại đã không còn sớm.

Trở mình thấy người đàn ông ở giường nhỏ đối diện.

Anh vẫn đang ngủ.

Khương Tỉnh nhìn một lúc rồi đứng dậy đi rửa mặt. Đợi đến khi cô từ nhà vệ sinh ra, phát hiện Trần Thứ đã tỉnh.

“Đánh thức anh sao?”

Trần Thứ lắc đầu nói không phải.

Khương Tỉnh: “Anh ngủ ngon chứ?”

“Ừ.”

Trần Thứ đi tới, Khương Tỉnh nói: “Anh đi rửa mặt đi, rửa xong chúng ta đi ăn cơm.”

“Được.”

Gần khách sạn có quán cơm, nhưng thức ăn không ngon lắm, bọn họ tùy tiện ăn một chút cho no bụng liền ra bờ biển đi dạo.

Chạng vạng trời không còn nóng, gió thổi khiến cho người ta cảm thấy mát mẻ.

Trần Thứ mặc quần Khương Tỉnh mua, lộ ra đôi chân thon dài.

Anh đi trên cát, Khương Tỉnh nhìn kỹ anh vài lần, cảm thấy dáng người anh rất tốt. Cô thường thấy anh mặc áo sơ mi quần dài, bây giờ thấy anh mặc quần ngắn như vậy, cảm thấy có một hương vị cấm dục.

Trần Thứ nhặt một vỏ sò đưa Khương Tỉnh xem.

Khương Tỉnh nói: “Thật nhỏ.”

Anh giải thích: “Hình như chỉ có cái nhỏ thôi.”

“Vậy sao? Trước kia em tới đây từng nhặt được một cái lớn.” Khương Tỉnh đưa tay ra hiệu cho anh xem, “Lớn như vậy này.”

Trần Thứ giữ chặt tay cô, “Vậy chúng ta đi tìm xem.”

Hai người đi sau một đám trẻ con dọc theo bãi cát, nhưng tìm thật lâu cũng không thấy được vỏ sò lớn như vậy, ngược lại lại thấy một hòn đá lớn để nghỉ chân.

Bọn họ ngồi trên tảng đá, Khương Tỉnh nhặt một hòn đá nhỏ ném vào trong nước.

Tràn Thứ hỏi: “Lần trước em tìm thấy ở đâu?”

Khương Tỉnh suy nghĩ một chút, nói: “Hình như ở cạnh hòn đá con hổ.”

“Vậy ở đây chắc không có rồi.” Anh cười một tiếng, còn nói, “Cũng có thể đã bị người khác nhặt hết, lần trước em đến đây là khi nào?”

“Lúc tốt nghiệp, lớp em tổ chức du lịch tốt nghiệp ở đây, vốn là Thẩm Bạc An không cho em đi, nhưng….”

Lời nói hơi ngừng lại, hai giây sau cô mới chậm rãi nói hết, “Em muốn đến nên đã đến.”

Cô ném đi viên đá cuối cùng trong tay, quay đầu nhìn Trần Thứ.

Trần Thứ cũng nhìn cô, không nói gì.

Trong nháy mắt này, Trần Thứ nhớ tới lời Tôn Du đã nói.

Mười năm tình cảm, kết quả thất bại, năm năm chữa thương….

Hai người im lặng nhìn nhau một hồi, tay Khương Tỉnh đột nhiên bị nắm lấy.

Cô cúi đầu, thấy Trần Thứ chậm rãi siết chặt tay cô.

Anh không  mở miệng nói gì, nhưng Khương Tỉnh đã hiểu.

Cô cười nhẹ, thuận thế dựa vào người anh.

Hoàng hôn dần tắt, trời sập tối.

Trở lại khách sạn, hai người tắm rửa xong liền nằm trên giường xem ti vi. Kỳ thật cũng không có chương trình gì hay, nhưng cứ dựa trên giường như vậy cũng rất tốt.

Có lẽ là vì buổi chiều đã ngủ nhiều, hai người đều không cảm thấy mệt, xem đến khuya.

Khương Tỉnh nhìn đồng hồ, nói: “Không còn sớm nữa.”

Trần Thứ ừ một tiếng, hỏi: “Vậy anh tắt ti vi nhé?”

Khương Tỉnh gật đầu.

Trần Thứ tắt ti vi.

Khương Tỉnh duỗi lưng một cái, nằm xuống.

Trần Thứ nhìn Khương Tỉnh, không nói gì thêm, cũng không nằm xuống.

Khương Tỉnh cuối cũng cũng cảm nhận được ánh mắt anh, cô nhìn qua mặt Trần Thứ.

“Sao thế anh?”

Trần Thứ lắc đầu, lại nhìn cô một cái, cũng nằm xuống.

Khương Tỉnh nói: “Em tắt đèn nhé.”

Cách hai giây, nghe thấy một tiếng “Ừ.”

Khương Tỉnh đưa tay nhấn công tắc, đèn tắt, căn phòng lập tức tối đen.

Khương Tỉnh nhắm mắt lại.

Mấy phút sau, nghe thấy Trần Thứ ho nhẹ một tiếng.

Trong bóng tối Khương Tỉnh mở mắt ra.

Ban đêm yên tĩnh, từ xa truyền tới mấy tiếng chó sủa, ở trong phòng trừ tiếng hô hấp của hai người thì không còn tiếng động nào khác. 

Tay Trần Thứ nắm chặt, lại buông ta, lặp lại mấy lần như vậy, cuối cùng mở miệng: “Em ngủ rồi à?”

“Vẫn chưa.”  Khương Tỉnh trả lời ngay.

Trần Thứ im lặng  một chút, nói: “Anh cũng chưa ngủ.”

“Em biết.” Khương Tỉnh hơi buồn cười nhưng nhịn được.

Cô dường như nghe được anh hít một hơi thật sâu.

Một lát sau, giọng nói trầm thấp truyền tói:

“Em… muốn làm gì không?”

Khương Tỉnh bình tĩnh nói: “Em không có gì muốn làm.”

Anh hình như hơi thất vọng, đáp một tiếng: “Ừm.”

Trong bóng tối, Khương Tỉnh cười cười.

“Anh thì sao?” Cô đột nhiên hỏi.

Trả lời cô là tiếng hít thở ngày càng nhanh ở bên cạnh.

Một lát sau, tay cô bị nắm lấy. Tay anh rất nóng, lòng bàn tay bị mồ hôi thấm ướt. Rõ ràng đã mở điều hòa, nhưng hình như không có tác dụng gì với anh.

Đang nghĩ như vậy, người bên cạnh đột nhiên dịch lại gần, hơi nghiêng người, áp vào trên người cô, hơi thở nóng hổi phả vào cổ cô.

“Khương Tỉnh…”

“Dạ?”

Anh không nói gì nữa, môi dán lại, hôn cằm cô, sau đó dời lên trên, tìm đúng vị trí môi cô, nhẹ nhàng liếm mút.

Khương Tỉnh hưởng thụ sự chủ động của anh.

Một lát sau, lưỡi Trần Thứ xông vào, cường thế hiếm thấy, Khương Tỉnh đang sững sờ, răng môi đã bị công chiếm, lại sững sờ nữa, lưỡi cũng thất thủ.

Lúc hơi thở giao nhau, Trần Thứ cởi quần áo ngủ của Khương Tỉnh. Tay anh áp vào ngực cô, nhẹ nhàng nắm lấy.

Cơ thể Khương Tỉnh hơi run rẩy, duỗi tay ôm cổ Trần Thứ, lưỡi chui vào giữa môi lưỡi anh làm loạn.

Anh dán chặt vào cô, nhịp tim hai người hòa vào nhau, từng tiếng từng tiếng đều rối loạn.

Trần Thứ chuyên chú vuốt ve cô, từ ngực đến eo mông. Thăm dò từng chút một, cảm nhận phản ứng của cô, muốn khiến cô thật vui sướng.

Cuối cùng tay anh chạm vào đùi cô.

Cảm giác được Khương Tỉnh run lên một cái, anh chậm rãi tiến vào trong.

Khương Tỉnh buông anh ra, mặt nghiêng sang một bên, trong lúc thở dốc phát ra thanh âm rung động.

“Trần Thứ…”

Cô gọi tên anh, anh cũng vào thời khắc đó dùng sức, tiến vào trong cô.




COMMENT