Báo lỗi

Tương Tỉnh

Chương 33: “Tôi không muốn lừa gạt người khác.”

Khương Tỉnh dẫn Trần Thứ vào trong tiệm, không ngờ không chỉ có mẹ Khương và Khương Mộng ở đây mà Lâm Thời cũng tới. Bọn họ đang ngồi đó nói chuyện phiếm, Tôn Du cũng ngồi một bên.

Khương Tỉnh chưa kịp nghĩ nhiều, Khương Mộng đã thấy cô.

“Khương Khương!”

Khương Mộng vừa mở miệng, những người khác cũng nhìn sang, Tôn Du đang cười nói, ngẩng đầu lên nhìn thấy Trần Thứ và Khương Tỉnh cùng nhau xuất hiên, sắc mặt hơi trầm xuống, kinh ngạc đứng dậy. Tôn Du cũng từng nghĩ tới việc Khương Tỉnh sẽ giới thiệu Trần Thứ với người nhà, nhưng không ngờ lại nhanh như vậy, bây giờ đã dẫn người tới.

Dũng cảm như vậy, vừa nhìn liền biết là không chịu suy nghĩ. Đây không phải là tìm đường chết sao.

Lòng Tôn Du như lửa đốt, vội vàng nháy mắt với Khương Tỉnh, muốn nhắc nhở cô tuyệt đối phải kiềm chế một chút, đừng thành thật như lúc trước, lại chống đối với người nhà, bỗng chốc náo loạn long trời lở đất.

Bất đắc dĩ Khương Tỉnh lại không để ý đến chị, đi thẳng tới, giới thiệu thân phận của Trần Thứ trước mặt mọi người.

Ấn tượng đầu tiên của mẹ Khương và Khương Mộng với Trần Thứ cũng không tệ lắm, cảm thấy mặt anh nhìn có vẻ hơi trẻ nhưng tướng mạo đoan chính, nói chuyện cũng lễ phép trầm ổn, thẳng thắn chân thành, hơn nữa bề ngoài Khương Tỉnh nhìn cũng trẻ, hai người đứng cạnh nhau cũng tương đối xứng đôi.

Hai mẹ con quả thực thở phào nhẹ nhõm, có vết xe đổ Thẩm Bạc An, hai người rất không yên lòng với ánh mắt của Khương Tỉnh, sợ cô lại tìm một người không tốt. Ngày đó mẹ Khương cúp điện thoại, nói mọi chuyện với Khương Mộng, mẹ con hai người hợp lại tính toán, cảm thấy vì an toàn, vẫn nên tạm thời gạt ba Khương trước đã, trước khi Khương Tỉnh đến nhà trai thì tới gặp một chút.

Dù nói thế nào, qua lần gặp đầu tiên, hai người cũng hơi yên tâm, định vài ngày tới sẽ cẩn thận kiểm tra một phen, để tránh Khương Tỉnh không hiểu rõ người khác, sau này lại chịu thiệt thòi.

Tôn Du nhìn cảnh tượng này thì thở phào nhẹ nhõm. Xem ra Khương Tỉnh cũng thông minh, những chuyện không nên nói cũng biết đường lừa gạt trước đã.

Mấy người ở đây với mỗi tâm tư khác nhau, Lâm Thời ở một bên mặt không biến sắc quan sát Trần Thứ.

Đợi mọi người trò chuyện được vài câu, anh ta tới gần một bước, đúng lý hợp tình nhắc nhở Khương Tỉnh: “Khương Khương, dì và chị Tiểu Mộng còn chưa ăn tối, không bằng đi ăn cơm đi.”

Khương Tỉnh nhận ra mình sơ ý, nói với mẹ Khương: “Mẹ, đi ăn cơm trước đã.”

Lúc này Lâm Thời nói: “Anh đã đặt nhà hàng rồi, bây giờ đi qua vừa đúng lúc.”

Khương Tỉnh không nghĩ tới anh ta đã sắp xếp xong xuôi, trước mặt người nhà không tiện từ chối, chỉ có thể nói được.

Lâm Thời lại nói với mẹ Khương: “Dì, nhà hàng kia chuyên về món ăn Quảng Đông, rất ngon.”

“Được được được.” Tâm trạng mẹ Khương không tệ, liên tục đáp lại mấy tiếng, nghe theo sắp xếp của anh ta.

Tôn Du hỏi tên nhà hàng, Lâm Thời nói ra, chị liền biết là ở đâu, cũng nói thức ăn ở đó rất ngon.

Trần Thứ không nói gì, yên lặng đứng một bên.

Đến ngoài cửa, Lâm Thời nói với Khương Tỉnh: “Anh đi lấy xe, em sắp xếp đi, dì ngồi xe anh hay là…”

Khương Mộng xen vào nói, “Như vậy đi, Tiểu Thời, chị với A Du ngồi xe em, mẹ và Khương Khương ngồi xe Tiểu Trần.”

Trần Thứ ngơ ngác một chút, đang định mở miệng, Khương Tỉnh đã giành trước nói:

“Chị, Trần Thứ anh ấy không có…” Nói một nửa, Tôn Du đột ngột mở miệng cắt đứt lời cô.

“Chao ôi, không lái xe tới cũng không cần vội, chị chở mọi người cũng được.” Nói xong cũng không cho Khương Tỉnh cơ hội, lấy chìa khóa ra ném cho cô: “Khương Khương, nhanh đi lấy xe.”

Khương Tỉnh không có cách nào, nhận lấy chìa khóa, trước khi đi nhìn thoáng qua Trần Thứ, ánh sáng không tốt, không thấy rõ vẻ mặt anh.

Lâm Thời và Khương Tỉnh cũng nhau đi lấy xe.

Trên đường đi, Khương Tỉnh nói cảm ơn với anh ta. Lâm Thời vừa đi vừa nói: “Không có gì, là bổn phận của anh.”

Khương Tỉnh liếc nhìn anh ta một cái, Lâm Thời cười cười, “Đừng hiểu lầm, anh không phủ nhận mình có ý đồ với em, nhưng không đến mức luôn nhắc tới việc này, lấy quan hệ giữa mẹ anh và dì, anh nên tiếp đãi họ mới phải.”

Khương Tỉnh không nói nhiều với anh ta, mở cửa xe ngồi vào, Lâm Thời lại đi tới, một tay vịn chặt cửa xe, khom lưng nhìn cô: “Bạn trai không tồi.”

Khương Tỉnh giương mắt, chờ nửa câu sau của anh ta.

Khóe môi Lâm Thời giương lên, thấp giọng nói, “Nhưng mà, anh không nghĩ là anh sẽ thua anh ta.”

Khương Tỉnh không nói một lời, duỗi tay kéo cửa xe.

Lâm Thời linh hoạt tránh ra, cười với cô qua cửa sổ xe.

Khương Tỉnh lái xe đi.

Đến cửa tiệm sách, đoàn người chia làm hai tốp, mẹ Khương và Khương Mộng ngồi xe Lâm Thời.

Chiếc xe đầu tiên xuất phát, Tôn Du đi tới trừng Khương Tỉnh một cái, cũng không gọi Trần Thứ lên xe, trực tiếp kéo cửa ghế phụ ngồi xuống.

Khương Tỉnh mở cửa xe, gọi Trần Thứ tới ngồi phía sau.

Trên đường đi, Trần Thứ cảm giác được Tôn Du không vui, suy nghĩ một chút, mở miệng nói: “Tôn tiểu thư, làm phiền chị rồi.”

Tôn Du khẽ hừ một tiếng, cười như không cười nói: “Tôi phát hiện cậu nói chuyện rất dễ nghe.”

Trần Thứ cứng đờ.

Khương Tỉnh nhíu mày, ngăn Tôn Du lại: “Chị đừng nói những lời như vậy.”

“Vậy chị phải nói thế nào?” Tôn Du vốn không đồng ý với cách làm của cô, lần này lại tức giận, “Chẳng lẽ không đúng sao? Anh ta bây giờ không phải chỉ có thể nói suông thôi sao? Những cái khác đâu, cái gì cũng không có còn muốn học theo người ta lấy lòng ba mẹ vợ, nhìn Lâm Thời một chút xem, em không phải đưa người tới để người ta chèn ép sao?? Hôm nay em không nên dẫn anh ta đến, em…” 

“Chị…” một tiếng, xe đột ngột dừng lại.

Khương Tỉnh bật đèn trong xe.

Tôn Du ngẩn ra, quay đầu nhìn vẻ mặt Khương Tỉnh.

Khương Tỉnh một câu cũng không nói, chỉ nhìn chị, nhưng Tôn Du cảm thấy ánh nhìn kia như lưỡi dao, vừa sắc bén vừa lạnh lẽo.

Tôn Du sững sờ một chút, hình như cũng cảm thấy mình nói những lời này trước mặt người ta cay nghiệt bao nhiêu, liền nhẫn nhịn, nuốt xuống câu tiếp theo, ngượng ngùng nói: “Chị nói đâu có sai, nếu thật sự muốn gặp, thời cơ lúc này cũng không thích hợp…”

Xe dừng một hồi, Khương Tỉnh vẫn không lên tiếng.

Trần Thứ còn im lặng hơn cô, cơ thể cứng ngắc ngồi ở ghế sau, hơi cúi đầu, Khương Tỉnh nhìn qua kính chiếu hậu một cái, cái gì cũng không nhìn ra.

Đến nhà hàng, sau khi ngồi xuống liền bắt đầu gọi thức ăn. Lâm Thời ngồi bên cạnh mẹ Khương, giới thiệu với bà nào là món ăn chiêu bài, món nào được khen ngợi nhiều nhất, Tôn Du nhìn một màn này, liếc qua Trần Thứ, trong lòng thở dài.

Cũng may không khí lúc ăn cơm không tệ lắm, mẹ Khương đối xử với Trần Thứ không tính là lạnh nhạt, thỉnh thoảng hỏi anh vài câu, Trần Thứ cẩn thận trả lời, giọng nói cung kính nghiêm túc.

Khương Tỉnh đi toilet, Tôn Du cũng đi cùng, thấy sắc mặt cô vẫn chưa tốt lên, liền ôn tồn gọi cô: “Khương Khương, vẫn còn giận chị sao?”

“Không có.” Khương Tỉnh cúi đầu rửa tay.

Tôn Du than một tiếng, nói: “Còn nói không có, cũng không thèm nhìn chị một cái, em trách chị nói chuyện tàn nhẫn, tổn thương người trong lòng em.”

Khương Tỉnh quay đầu nói: “Vốn là hơi giận, nhưng mà nghĩ lại cũng không có gì.”

Tôn Du kinh ngạc.

Khương Tỉnh nói: “Chị không nói những lời đó thì cũng sẽ có người khác nói, em không ngăn được miệng người khác, cũng không bịt tai anh ấy được.”

Dừng một chút, cô nhẹ nhàng cười một tiếng, “Những thứ này đều không tránh được, nhưng mà chị yên tâm, em sẽ nói chuyện rõ ràng với mẹ, còn cả ba em, từ từ thuyết phục bọn họ, sẽ không sao.”

Tôn Du nghi ngờ nhìn cô: “Emn nghiêm túc hả?”

Khương Tỉnh ừ một tiếng.

Tôn Du cúi đầu nghĩ một lát, lắc đầu, nói: “Chị thấy một số việc trước mắt em nên gạt bọn họ, có thể kéo dài bao nhiêu thì kéo, nếu có thể thì chờ đến khi điều kiện anh ta tốt một chút lại nói, độ khó chắc chắn nhỏ hơn một chút, hiện tại em đưa anh ta tới, thật sự không có gì để cạnh tranh, em quá vội vàng rồi.”

Khương Tỉnh bất đắc dĩ cười cười: “Em không vội, vội là mẹ em, em cũng không ngờ hai người lại đột nhiên tới, cũng là chuyện sớm hay muộn, không còn cách nào khác.”

Tôn Du im lặng một hồi, lúc Khương Tỉnh xoay người thì nói một câu: “Những lời chị nói trên xe mặc dù khó nghe nhưng cũng là sự thật, chị nhìn ra được anh ta nghiêm túc đối với em, có lẽ anh ta sẽ vì em mà cố gắng, nhưng thời buổi này, nói sao đây, nghiêm túc, cố gắng, những thứ này…”

…Không có tác dụng gì, không hiếm người có.

Tôn Du không nói ra những lời tàn nhẫn này, nhưng chị nghe thấy Khương Tỉnh trả lời: “Em biết.”

Em biết, anh ấy có nghiêm túc như thế nào, cố gắng nhiều thế nào, các người đều không quan tâm.

Anh ấy tốt bao nhiêu, các người cũng không biết.

Không sao, em quan tâm, em biết.

Trong phòng bao, mẹ Khương đang nói chuyện với Trần Thứ, hỏi về công việc của anh, biết anh đã làm ở viện thiết kế ba năm, nhưng tháng sáu vừa rồi mới lên chính thức, liền cảm thấy kì lạ, vừa hỏi, biết được anh mới tốt nghiệp không lâu, lập tức khiếp sợ.

Khương Tỉnh và Tôn Du đi tới cửa, đang định đẩy vào, liền nghe thấy giọng nói kinh sợ của mẹ Khương truyền ra: “…Tháng sáu vừa tốt nghiệp? Vậy cậu bao nhiêu tuổi?”

Bàn tay Khương Tỉnh đang vươn ra liền cứng đờ, rơi trên nắm cửa.

Bên trong im lặng một chút, tiếp theo liền nghe thấy giọng nói của Trần Thứ: “Dì, con sắp hai lăm tuổi.”

Ngoài cửa, Tôn Du nâng trán: Hự. Người này thẳng thắn đến mức hơi ngốc nghếch, sẽ không nói dối, dù sao cũng nên bốn bỏ năm nâng lên một chút đi chứ, còn sắp nữa.

Sắp có ích lợi gì chứ, có sắp thì cũng nhỏ hơn con gái nhà người ta bốn năm tuổi đó.

Tôn Du đang nghĩ ngợi, Khương Tỉnh đột nhiên mở cửa, làm như không nghe thấy gì, đi tới ngồi xuống.

Người trong phòng đều nhìn cô, vẻ mặt khác nhau, thần sắc mẹ Khương và Khương Mộng thì khiếp sợ, Trần Thứ hơi căng thẳng, chỉ có Lâm Thời mặt không đổi sắc, bình tĩnh nhìn cô. 

Mẹ Khương dù sao cũng là người từng trải, thấy con gái lớn Khương Mộng nháy mắt với mình, trong lòng dù có sóng to gió lớn thế nào hiện tại cũng không thể làm khó dễ. Lại nói, Lâm Thời và Tôn Du cũng ở đây. Bà cố gắng đè ép tâm trạng, miễn cưỡng điều chỉnh sắc mặt, ồ một tiếng nói: “Ừm, còn rất trẻ.”

Nói xong câu này, không nói thêm gì nữa.

Lúc này Tôn Du cũng ngồi xuống, nói mọi người dùng bữa, cố gắng điều hòa không khí.

Đến tám rưỡi, bữa cơm cuối cũng cũng xong.

Trước khi kết thúc, Lâm Thời đi trước Khương Tỉnh ra ngoài tính tiền.

Trước quầy, nhân viên thu ngân hỏi: “Quẹt thẻ hay trả tiền mặt ạ?”

Lâm Thời đang định lấy ví ra, Trần Thứ đột nhiên đi tới.

“Lâm tiên sinh, để tôi.” Anh nói một tiếng, liền đưa thẻ cho nhân viên thu ngân

Lâm Thời nhìn anh một cái, đột nhiên cười một tiếng, nói: “Được, cậu thanh toán đi.” Anh ta cười có vẻ hết sức tùy ý, là kiểu tùy ý không thèm để vào mắt.

Thanh toán xong, Trần Thứ nhận lấy hóa đơn.

Lâm Thời xoay người đi vào phòng bao.

Ra khỏi nhà hàng, Khương Mộng nói muốn tới khách sạn, Lâm Thời định đưa hai người đi, lúc này mẹ Khương nói: “Khương Khương cũng đi theo mẹ đi.”

Lâm Thời nói: “Được, vừa vặn đủ chỗ cho ba người ngồi.” Nói xong mở cửa xe cho bọn họ.

Mẹ Khương tạm biệt Tôn Du, xoay người vào chỗ ngồi phía sau, như không nghe thấy tiếng “Dì đi thong thả” kia, ngược lại, Khương Mộng quay người chào Trần Thứ.

Hai người đã lên xe, Lâm Thời mở cửa ghế phụ, gọi: “Khương Khương, đi thôi.”

Khương Tỉnh tới bên cạnh Trần Thứ, nắm tay anh, cười cười: “Anh về trước đi, buổi tối đừng làm việc muộn quá, em tới tìm anh sau.”

Trần Thứ nhìn cô, gật đầu một cái.

Xe đã đi, Trần Thứ vẫn còn đứng đó.

Tôn Du đứng bên lắc đầu thở dài, đi tới nói: “Người đều đi hết rồi, anh còn nhìn cái gì.”

Trần Thứ không lên tiếng.

Tôn Du thấy anh như vậy, tức giận nói: “Thật sự không thể nói được anh, nói thật cái gì chứ. Anh biết Khương Khương bao nhiêu tuổi không? Anh chưa tới hai lăm, lại vừa mới vào làm chính thức, người ta vừa nghe đã cảm thấy không đáng tin, càng đừng nói, đến khi ba mẹ Khương Khương biết anh không nhà không xe sẽ nghĩ thế nào, áp lực của Khương Khương lớn hơn anh, anh còn ngốc như vậy, không biết nói dối một chút sao?”

Sắc mặt Trần Thứ hơi kém, mấy ngày gần đây liên tiếp tăng ca đã khiến anh hơi mệt mỏi, nhưng anh vẫn đứng thẳng tắp như cũ.

“Tôi không muốn lừa gạt người khác.” Anh nói, “Bà ấy là mẹ Khương Khương, tôi càng không muốn lừa bà.”

Anh nói chuyện vẫn luôn là giọng điệu như vậy, rõ ràng là lời nói bình thường, nhưng anh nói ra lại khiến người ta cảm thấy đó là niềm tin khó có thể rung chuyển.

Tôn Du đột nhiên không biết nói gì.

Chị nghĩ tới lời nói của Khương Tỉnh, trong lòng cảm thấy bất lực.

Hai người kia, đều ngốc nghếch.

Tôn Du nghĩ đi nghĩ lại, giống như đã quên lập trường của mình, giúp anh tìm biện pháp.

“Tôi hỏi thêm một câu, anh đừng nghĩ tôi nhiều chuyện, “ Chị nói với Trần Thứ, “Người nhà cậu thế nào, ba mẹ có thể giúp một chút không? Nếu có thể giúp đỡ một chút, cậu có thể nhanh chóng ổn định ở đây, cho dù một căn phòng nhỏ cũng được, Khương Khương sẽ cố gắng thuyết phục ba mẹ nó, cậu thấy sao?”

Tôn Du mong Trần Thứ sẽ cho câu trả lời khẳng định, nhưng chờ thật lâu, chỉ thấy Trần Thứ lắc đầu.

“Không giúp được sao?” Chị hơi thất vọng, lại hỏi một lần, “Một chút cũng không được sao?”

Trần Thứ cúi đầu, hai tay khẽ siết chặt.




COMMENT