Báo lỗi

Tương Tỉnh

Chương 35: “Anh sẽ không để em chờ lâu.”

Cách đó không xa, hai người ôm nhau cuối cùng cũng tách ra.

Mà ba người rình coi dưới gốc cây vẫn không đi ra.

Trong lúc vội vàng, tên mập không kìm nén được, khuyến khích: “Anh Đông, còn phải đợi tới khi nào, nếu không ra đánh người sẽ đi mất!”

Trần Lập Đông xắn tay áo, vừa định hô một tiếng “Lên”, lại bị tên gầy còn lại giữ chặt.

“Này, anh Đông, đừng vội đừng vội, xem một chút đã.”

Một bàn tay Trần Lập Đông đánh lên đầu anh ta, “Nhìn cái gì, coi cái tướng thèm khát của mày kìa, chưa thấy bao giờ à?”

“Không phải không phải,” Tên gầy kéo Trần Lập Đông lại, hạ thấp giọng nói, “Anh Đông, anh nghĩ gì thế, em có một chủ ý, bảo đảm có tác dụng hơn so với việc bây giờ anh đánh người, nói không chừng có thể thu hết toàn bộ tiền nợ của cháu anh lại!”

Trần Lập Đông không tin, khinh bỉ: “Não heo như mày có thể nghĩ được chủ ý gì?”

“Anh Đông anh Đông, anh nghe em nói đã, nói xong anh lại mắng em cũng được!” Tên gầy cứng rắn ghé vào bên tai Trần Lập Đông nói ra chủ ý của hắn.

Trần Lập Đông nghe xong sững sờ, sờ cằm suy nghĩ một lát, chậc chậc hai tiếng: “Rất được!”

Tên mập thấy tình hình này, bối rối: “Thế nào, anh Đông, còn đánh hay không?”

Trần Lập Đông thúc cùi chỏ vào hắn ta: “Mẹ nó mày chỉ biết đánh nhau, đi thôi, xong việc rồi, đi uống rượu.”

Nói là uống rượu, thực chất là trên bàn rượu thương lượng kế sách.

Trần Lập Đông mới bước chân vào giang hồ được mấy năm, đầu óc không được tốt lắm nhưng cũng không ngốc, chủ ý của tên gầy nghe qua rất tốt, nhưng lỡ như náo loạn lên, hậu quả không lường được, thỉnh thoảng vào đồn cảnh sát uống trà ông ta không quan tâm, nhưng ông ta không muốn ngày ngày ăn cơm tù, cho nên việc này phải lên kế hoạch thật kĩ.

Rượu qua ba lượt, mặt mũi Trần Lập Đông đỏ gay, tâm tình dâng cao, lại nghe tên gầy đảm bảo: “Chuyện như vậy người trong bang em làm nhiều rồi, đặc biệt hiệu quả, mỗi lần đều có thể đòi được nợ, mấu chốt là thằng cháu của anh Đông không cha không mẹ, không có cách nào ra tay, xem tình hình buổi tối kia, em thấy anh ta rất quan tâm đến người đàn bà đó, biện pháp này đảm bảo hữu dụng.”

Lúc này, tên mập lại không cho là đúng: “Mẹ nó, con mắt nào của mày nhìn ra được anh ta quan tâm, ở ven đường có một cô gái chủ động hôn mày, tao đảm bảo mày cũng bị hôn đến lửa dục đốt người!”

“Mày cút đi, đừng bàn lùi!” Tên gầy còn nói, “Nếu thật sự vô dụng thì chúng ta lại thả người, lại không phải bắt cóc thật, hù dọa anh ta một chút thôi, không làm lớn, dù sao cũng không có tổn thất gì, thử vận may xem, lỡ như bọn chúng là tình nhân, bảo đảm sẽ bị chúng ta dắt mũi, đến lúc đó không sợ anh ta không trả tiền cho anh Đông. Nói không chừng còn dám cướp ngân hàng để trả nợ cho anh!”

Tên gầy nói đến đây, Trần Lập Đông vỗ bàn một cái: “Được, cứ làm như vậy! Con thỏ nhỏ chết tiệt kia làm bộ nghèo khó, ông đây muốn nhìn xem nó không có tiền thật hay là giả vờ, nếu có thể thu nợ hết một lần liền tha cho nó, nếu không được thì chơi đùa nó một chút, mẹ nó đã chết, khiến ông đây phải ăn chay!” 

Tên gầy liên tục đáp phải, tên mập nhìn Trần Lập Đông phách lối, cũng vội vàng bày tỏ quyết tâm: “Đều nghe theo anh Đông.”

Tiếp theo là kế hoạch cụ thể.

Trần Lập Đông một lần nữa nghe theo đề nghị của tên gầy, nói: “Cứ làm như vậy, nhanh chóng kêu tiểu ngũ và con lươn kia tới, theo dõi vài ngày đã, thăm dò tình huống tìm cơ hội bắt người tới đây.”

Tên mập: “Làm thế nào? Dùng thuốc mê?”

“Làm gì có tiền mua cái đó?”

Trần Lập Đông ra dấu tay, tên mập liền hiểu.

Khương Tỉnh tắm rửa xong, Trần Thứ vẫn còn đang làm việc.

Khương Tỉnh đến cạnh bàn nhìn vào màn hình máy tính, Trần Thứ nghiêng đầu nói: “Anh xong ngay thôi, em nghỉ ngơi trước đi.”

Khương Tỉnh nói: “Không vội.”

Cô không quấy rầy anh nữa, một mình lên giường nằm xuống.

Ở góc độ này, khẽ nghiêng đầu liền thấy bóng lưng Trần thứ. Anh ngồi trước bàn, vai rộng, lưng thẳng tắp, bóng lưng như người đàn ông thành thục, kiên định, đáng tin.

Nhưng Khương Tỉnh biết, anh vẫn chưa tới hai lăm tuổi.

Khoảng một phút sau, Trần Thứ làm việc xong, ra ngoài tắm rừa, quay vào phòng lau tóc.

Anh chỉ mặc một chiếc quần tứ giác màu xám, Khương Tỉnh nhìn cơ thể anh. Anh mắt cô quá trực tiếp, Trần Thứ vừa ngẩng đầu lên liền đối mặt với cô.

Cô nằm trên giường, hơi nghiêng người, lẳng lặng nhìn anh.

Trần Thứ thấy được dịu dàng trong mắt cô.

Anh không động đậy, không né tránh, cũng không tìm quần áo mặc vào, cứ như vậy để cô nhìn.

Một lát sau, anh thấy Khương Tỉnh cười.

Cô vẫy vẫy tay, nói: “Lại đây.”

Trần Thứ đi tới.

Khương Tỉnh đưa một tay tới trước mặt anh, Trần Thứ liền cầm lấy.

Khương Tỉnh dùng dức kéo, chờ đến khi anh lên giường, cô xoay người đè lên anh.

“Trần Thứ…” Cô gọi một tiếng, môi hạ xuống, hôn lên ngực anh, cắn bên trái xong lại đổi qua bên phải.

Trần Thứ làm sao chịu đựng được cái này, nâng đầu cô lên ngăn lại.

“Khương Khương, đừng…”

Khương Tỉnh ngẩng đầu, đôi gò má đỏ ửng rơi vào mắt anh.

Cô hỏi: “Anh không muốn sao?”

Trần Thứ lắc đầu, “Không phải.” Hai tay anh chuyển động, nắm lấy vai cô nâng cô lên, “Anh có chuyện muốn nói với em.”

“Nói gì?” Cô nhàn nhạt cười, “Làm việc trước rồi nói không được sao?”

Trần Thứ vẫn lắc đầu: “Nói xong lại làm.”

“Em không đợi được, ai bảo anh không mặc quần áo dụ dỗ em.”

Trần Thứ kinh ngạc, đỏ mặt.

Khương Tỉnh cười một tiếng, không đợi anh nói chuyện, cúi đầu chặn miệng anh lại.

Cô đã hạ quyết tâm làm loạn tâm trạng của anh, lại quấy rối thân thể anh, sao anh có thể chạy thoát?

Cánh tay Khương Tỉnh siết chặt lấy cổ anh, hôn từ miệng đến tai, sau đó là cổ, cuối cùng dừng ở ngực, cô còn định đi xuống, Trần Thứ đã không chịu được, ôm chặt lấy cô, xoay người một cái liền đè cô dưới thân.

Trần Thứ cởi quần áo của Khương Tỉnh, chưa kịp hôn cô, quần lót liền bị Khương Tỉnh cởi ra.

Cô nhanh tay lẹ mắt cầm lấy nơi ưỡn lên ngạo nghễ của anh.

Trần Thứ bắt tay cô lại, ấn chặt, người dán sát vào cô, há miệng ngậm lấy phần mềm mại trước ngực cô.

Khương Tỉnh không phòng bị, “a” một tiếng.

Trần Thứ không ngừng, liếm mút nhiều lần, khẽ cắn, tiếp theo tay dời xuống dưới, trực tiếp sờ vào đùi cô.

Toàn thân Khương Tỉnh run rẩy, không nghĩ tới anh lại đem những chuyện cô vừa làm trả lại hết. Chẳng mấy chốc lại ý thức được, anh không chỉ trả lại, còn làm nhiều hơn.

Rất nhanh Khương Tỉnh liền ướt. Nhưng anh vẫn không thu tay, cô dường như không chịu nổi, khí nóng trong thân thể hóa thành nước tuôn ra khỏi hốc mắt. Cô gọi tên Trần Thứ, cầu xin anh nhanh lên.

Trần Thứ lại dừng lại, nhìn mặt cô.

Qua mấy giây, anh cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lông mi ẩm ướt của cô, liếm sạch nước mắt trên khóe mắt cô.

Khi cô một lần nữa mở miệng thúc giục, anh liền tiến vào thân thể cô.



Trên đèn huỳnh quang bên cạnh, hai con thiêu thân vòng tới vòng lui, xoay chuyển qua lại, tiếng đồng hồ không ngừng.

Ánh sáng trắng chiếu khắp căn phòng.

Trên giường hai thân thể quấn chặt lấy nhau.

Không biết bao lâu sau, tiếng kêu rên đều dừng lại, sau đó là tiếng hít thở.

Toàn thân Khương Tỉnh vô lực, mềm nhũn nằm đó, ánh mắt dính vào trần nhà.

Trần Thứ bóp cánh tay cô, hô hấp nặng nề dần dần ổn định.

Hai người lẳng lặng nằm một lát, ai cũng không đánh vỡ phút giây yên tĩnh này.

Một lát sau, trong phòng vang lên tiếng chuông, Trần Thứ vươn tay, vừa vặn đụng tới di động trên tủ đầu giường.

Anh đưa cho Khương Tỉnh.

“Là chị em.” Khương Tỉnh nhìn thoáng quá, nói, “Chị hỏi em có về hay không?”

Trần Thứ nói: “Vậy em sẽ về sao?”

“Anh nói xem.”

Trần Thứ nhìn cô, nói: “Nếu em muốn thì anh đưa em về.”

Khương Tỉnh không lên tiếng, nhìn anh hai giây, hỏi: “Không phải anh có chuyện muốn nói với em sao?”

Trần Thứ im lặng.

Khương Tỉnh cười cười, “Làm xong quên rồi hả?”

“Không quên.” Trần Thứ trầm mặc một chút, Khương Tỉnh thu hồi nụ cười, nhẹ nhàng hỏi, “Không phải anh muốn nói với em … chia tay chứ?”

Trần Thứ ngạc nhiên sửng sốt, tiếp đó liền nhanh chóng lắc đầu, nắm chặt lấy tay cô: “Không phải!”

Khương Tỉnh cười một tiếng: “Em cũng biết là không phải.”

Thân thể căng thẳng của Trần Thứ hơi buông lỏng, bình tĩnh nhìn cô: “Khương Khương.”

“Dạ?”

Im lặng mấy giây.

“Anh sẽ không để em chờ lâu.”

“Em không vội.”

“…Anh nói thật.”

“Em cũng nói thật.”

*****

Mẹ Khương và Khương Mộng ở Nam An mấy ngày, Khương Tỉnh không nhắc lại về Trần Thứ, cô biết mẹ còn đang giận, lúc này sẽ không nghe lọt lời cô, cũng sẽ không đồng ý gặp Trần Thứ lần nữa, bởi vậy trước mắt chỉ có thể kéo dài, né tránh.

Trước lễ quốc khánh một ngày, mẹ Khương chuẩn bị trở về, liền gọi Khương Tỉnh tới, để cô cũng về nhà.

Khương Tỉnh không ngờ bà sẽ yêu cầu như vậy, ngẩn người, vốn muốn nói đã hẹn Quốc khánh đi Giang Tây, nhưng nghĩ tới việc nhắc tới chuyện này sẽ lại gây mâu thuẫn, đành nói: “Chờ mấy ngày nữa con về.”

Mẹ Khương một câu phủ quyết, “Ai biết mấy ngày nữa là lúc nào, dù sao con cũng không có việc gì, cùng nhau về đi.”

“Mẹ…”

“Không làm việc, có nhà không về là muốn làm gì?”

“Quốc Khánh con đã có kế hoạch rồi.”

Sắc mặt mẹ Khương lập tức trở nên khó coi, “Kế hoạch gì? Con thật sự định theo cậu ta về nhà hả?”

Khương Tỉnh nhíu mày, “Đã bàn xong rồi, anh ấy cũng đặt vé rồi.”

“Có gì đâu, lùi lại đi.”

Khương Tỉnh nén giận: “Mẹ, mẹ đừng như vậy.”

“Mẹ thế nào, mẹ muốn con minh về nhà cũng không được? Nuôi con lớn như vậy, hàng năm đều ở bên ngoài, mẹ không trông cậy con ngày ngày ở bên cạnh, bây giờ là ngày nghỉ cũng không thể theo ý mẹ sao?”

“Con..”

“Được rồi, Khương Khương, lần này đừng đi, về nhà trước đã.” Khương Mộng xen vào nói.

Khương Tỉnh im lặng một hồi, nói: “Vậy ngày mai đi, con phải đi nói với anh ấy một tiếng.”

Mẹ Khương vừa nghe thấy cô còn định đi tìm Trần Thứ, rất không vui: “Gọi điện thoại được rồi, còn phái đi một chuyến sao?”

Khương Tỉnh mím môi không lên tiếng, Khương Mộng vội vàng hòa giải, “Mẹ, ngày mai về rồi, không gấp gáp một chút chuyện này.” Vừa nói vừa nháy mắt, mẹ Khương nhẫn nhịn, cuối cùng không nói nữa.

Chạng vạng, Khương Tỉnh nói với Khương Mộng một tiếng liền đi tìm Trần Thứ. Đến đường Thục Nghi, còn chưa tới giờ Trần Thứ tan ca, cô đi dạo xung quanh một chút.

Đang trong dịp lễ trung thu và quốc khánh, trong trung tâm thương mại làm một hoạt động, trang phục mùa thu đều giảm giá, Khương Tỉnh nhìn hai tiệm quần áo nam, chọn cho Trần Thứ một chiếc áo dệt kim hở cổ, hai chiếc áo khoác.

Nhìn thời gian không sai biệt lắm, liền đi ra ngoài, lúc đi ra ngoài mới phát hiện đi nhầm cửa. Đằng sau là con đường đang sửa chữa, chướng ngại vật che lấp hết đường đi.

Đang định quay đầu lại, phía sau đột nhiên có hai người xuất hiện, một trái một phải ôm cánh tay cô.

Khương Tỉnh chưa phản ứng kịp, gáy bị đánh một cái.




COMMENT