Báo lỗi

Tương Tỉnh

Chương 40: “Anh thích con trai hay con gái?”

Nửa đêm một trận mưa rơi xuống, sáng sớm nhiệt độ lại giảm.

Trần Thứ kéo chăn lên đắp lên người Khương Tỉnh. Cô vẫn đang ngủ, mắt nhắm lại, gương mặt yên tĩnh.

Trần Thứ nhìn một hồi, nhẹ nhàng xuống giường.

Anh đến trước cửa sổ kéo rèm xuống, ánh sáng buổi sớm bị chặn bên ngoài. Trần Thứ ngồi xuống bàn, trên góc bàn đặt chiếc cặp tài liệu.

Trần Thứ lấy sổ ghi chép từ trong cặp mở ra, ánh mắt dừng ở ngày ba tháng mười.

Anh nhìn một hồi, lấy bút bi từ ống đựng bút, mở nắp ra, nhẹ nhàng viết xuống mấy chữ.

Hôm nay không đi làm, Trần Thứ rửa mặt xong liền đi chợ mua thức ăn.

Chợ buổi sáng là náo nhiệt nhất, thức ăn cũng phong phú tươi ngon, anh mua nguyên liệu nấu ăn một ngày xong, lúc đi qua quán đậu hũ nhớ tới tào phớ Khương Tỉnh mua lần trước, đoán là cô thích ăn, liền mua cho cô một phần.

Trở lại tiểu khu, vừa lên lầu liền thấy một bóng dáng ở cửa. Cô chưa thay quần áo, trên người mặc đồ ngủ anh mua cho lúc trước, chân đi đôi dép của anh, ngón chân trắng nõn trơn bóng, không mang tất.

Trần Thứ nhíu mày, bước qua: “Sao lại đứng đây? Không lạnh sao.”

Vừa nói vừa kéo cô vào nhà.

Khương Tỉnh hỏi: “Đi mua thức ăn?”

Trần Thứ ừ một tiếng, đặt túi to trong tay xuống bên cửa, nói với cô: “Đi tất vào, đừng để bị lạnh.”

“Không lạnh.” Khương Tỉnh khom lưng nhìn những thứ anh mua, hỏi, “Anh mua nhiều vậy, cái này phải ăn vài ngày đó.”

“Khoảng một hai ngày.”

Trần Thứ đặt tào phớ lên bàn, vào phòng ngủ lấy một đôi tất ra, nói: “Đi tất xong thì ăn sáng.”

Khương Tỉnh nhìn thoáng qua đôi tất hình con gấu trong tay anh, cười ra tiếng: “Cái này là để cho con nít đi đó.”

Trần Thứ cúi đầu nhìn nhìn, khẳng định: “Đây là của nữ, anh thấy nhiều phụ nữ mua.” Ngừng một chút, hỏi, “Em không thích loại này?”

“Không phải không thích, chỉ là có chút ngây thơ.” Khương Tỉnh duỗi tay cầm lấy tất, ngồi xuống ghế, vừa đi tất vừa nói: “Người ta đều là mua đồ cho con gái mặc, sau này giao cho anh mua đồ cho con gái, chắc chắn nó sẽ thích.” 

Cô thuận miệng nói, cũng đi xong tất, vừa ngẩng đầu, phát hiện khuôn mặt Trần Thứ ửng đỏ, yên lặng nhìn cô.

Sững sờ một cái, cô mới kịp phản ứng, cười mờ ám, đứng dậy đến gần anh, “Anh thích con trai hay con gái?”

Trần Thứ nhìn chằm chú vào mắt cô, thấp giọng nói: “Đều thích.”

“Ồ.”

Khương Tỉnh chau mày, gật đầu vẻ đã hiểu, chỉ tào phớ trên bàn, “Vậy em ăn đây.”

“…”

Trần Thứ mím môi không nói gì, cúi đầu đi vào phòng bếp, lấy chén và muỗng cho cô.

Anh vừa định xoay người, tay lại bị Khương Tỉnh giữ chặt. Cô múc một muỗng tào phớ đưa đến bên miệng anh.

“Nhanh ăn đi.”

Khương Tỉnh không ngừng cười nhìn anh, trong lòng Trần Thứ nóng lên, nhìn vào mắt cô, há mồm ăn hết miếng này, hỏi: “Muốn ăn bánh trứng không? Anh có mua bột mì.”

Khương Tỉnh gật đâu: “Được ạ, lâu rồi em chưa ăn.”

Trần Thứ đi vào phòng bếp.

Khương Tỉnh nhanh chóng ăn xong nửa bát tào phớ, để lại một nửa bưng vào phòng bếp, Trần Thứ đang bận rộn nhào bột. Khương Tỉnh thấy anh không tiện, liền bưng chén đứng một bên, thỉnh thoảng đút cho anh một miếng, Trần Thứ lúc đầu không được tự nhiên, ăn vài miếng xong liền quen với sự thân mật đó.

Trần Thứ  nhớ tới lúc học đại học năm thứ hai, Tôn Trình nói có bạn gái, có mấy lần đặc biệt dắt tới kí túc xá, hai người ăn cơm bên bàn học, anh từng gặp vài lần, có lần thấy cô gái kia đút cơm cho Tôn Trình, Tôn Trình ăn rất hớn hở. Khi đó Trần Thứ có chút không hiểu nổi, tại sau một Tôn Trình luôn hùng hùng hổ hổ khi yêu đương sẽ biến thành như vậy, rõ ràng có tay, lại muốn con gái đút, ăn như vậy vừa chậm vừa phiền phức, Tôn Trình lại còn rất vui vẻ.

Cho tới lúc này, Trần Thứ mới thật sự hiểu rõ. Là người mình thích, cho nên những chuyện bình thường đều trở nên khác biệt. Tào phớ cô đút, hương vị dường như ngon hơn.

*****

Sau khi ăn sáng xong, Trần Thứ thu dọn phòng, Khương Tỉnh muốn giúp đỡ, Trần Thứ không cho, cô đành phải ngồi một bên nghỉ ngơi.

Hơn chín giờ, Khương Mộng gọi điện thoại tới, Khương Tỉnh vừa nhận đã nghe thấy giọng nói lo lắng của Khương Mộng.

“Khương Khương, em chạy đi đâu thế, không xảy ra chuyện gì chứ?”

Khương Tỉnh ngẩn người, không hiểu tại sao chị lại có vẻ gấp gáp như  vậy, “Không sao, em ở chỗ Trần Thứ.”

“…Cái gì?” Khương Mộng dường như hơi kinh ngạc, ngừng một chút mới nói: “ Vết thương chưa khỏi hẳn còn chạy lung tung, cũng không nói một tiếng.”

Khương Tỉnh thấp giọng giải thích: “Em đã định gửi tin nhắn nhưng quên mất.”

“Được rồi, em không sao là tốt rồi,” Khương Mộng nói, “Nhanh trở về đi, lát nữa mẹ không thấy em lại sốt ruột.”

Khương Tỉnh nói: “Muộn một chút em mới về.”

Khương Mộng: “Muộn là khi nào? Ngày mai đi rồi, mẹ nói tối nay gọi A Du và Tiểu Thời cũng ăn cơm.”

Khương Tỉnh nói: “Em biết rồi, chiều em về.”

Nói chuyện điện thoại xong, thấy Trần Thứ đứng ở cửa nhà vệ sinh nhìn cô, Khương Tỉnh nói: “Chúng ta đi dạo đi, mua ít quần áo.”

Trần Thứ nói được.

Bọn họ đến trung tâm thương mại.

Khương Tỉnh không thích đi dạo phố, cô gọi anh đi thật ra là muốn mua cho anh mấy bộ quần áo. Lần trước mua cho anh hai cái áo, ai ngờ cô đột nhiên bị bắt đi, cũng không biết bị ai lấy đi đâu rồi.

Thời kì giảm giá ở trung tâm vẫn chưa kết thúc, nhiều cửa hàng đều có ưu đãi. Bọn họ đi thang cuốn lên tầng hai, Khương Tỉnh vừa nhìn, đều là đồ của nữ liền kéo Trần Thứ tiếp tục đi lên.

Trần Thứ cảm thấy kì lạ, hỏi: “Không tới nhìn xem sao? Tầng này đều là đồ nữ.”

“Không xem, quần áo của em còn rất nhiều, chúng ta lên trên xem một chút.”

Tầng trên đều là trang phục của nam, phong cách nào cũng có, còn có cửa hàng chuyên doanh giày thể thao. Bây giờ Trần Thứ mới hiểu được, cô nói “Mua một ít quần áo” ý là mua cho anh.

Khương Tỉnh nhanh chóng nhìn trúng một chiếc áo lông màu xanh đen, cô nhờ nhân viên lấy xuống, ướm lên người Trần Thứ, cảm giác hơi nhỏ, liền hỏi: “Có số lớn hơn không?”

Nhân viên nhìn một chút, hỏi: “Xin hỏi anh cao bao nhiêu?”

Khương Tỉnh hơi sững sờ, phát hiện cô cũng không biết anh cao bao nhiêu, lúc này Trần Thứ đi qua nói: “182”

Nhân viên đưa một chiếc khác tới, chỉ cho bọn họ vị trí phòng thử quần áo.

Khương Tỉnh nói: “Mặc thử nhìn một chút.”

Trần Thứ vào phòng thử quần áo, vài phút sau đi ra, nhân viên ở một bên liên tục khen: “Dáng người tiên sinh nhà chị thật tốt, mặc bộ này thật đẹp, chiều dài áo lông này cũng vừa vặn, phô được đôi chân dài.”

Trần Thứ hơi ngại ngùng.

Khương Tỉnh cười cười, lười giải thích với nhân viên anh vẫn chưa phải là tiên sinh của cô, thoải mái nhận lấy lời khen này, nói với Trần Thứ: “Rất đẹp, lấy cái này đi.”

Nhân viên thấy cô sảng khoái như vậy, lại mượn cơ hội đề cử thêm mấy chiếc áo khoác và quần dài khác, Khương Tỉnh chọn hai cái, để Trần Thứ đi thử, đều rất phù hợp liền mua luôn.

Lúc tính tiền, Trần Thứ lấy ví ra, Khương Tỉnh đè tay anh lại, cười nói: “Em muốn tặng anh.”

Nói xong đưa thẻ cho nhân viên thu ngân.

“Không cần đâu.” Trần Thứ cầm lấy tay cô.

Nhân viên thu ngân là một cô gái trẻ tuổi hoạt bát, thấy hai người như vậy, đỏ mặt cười cười, nói với Trần Thứ: “Tiên sinh, đây là tâm ý của vợ anh, sao lại không nhận chứ.”

Khương Tỉnh cũng cười với anh, thuận theo nói: “Đúng vậy, cái này mà cũng từ chối em hả?” Ngày hôm qua từ chối thẻ của cô, hôm nay ngay cả mấy bộ quần áo cũng không muốn nhận? 

Trần Thứ không chịu nổi ánh mắt như vậy của cô, thu tay về, vành tai thoáng đỏ lên, không ai chú ý tới.

Biết rõ mấy người hiểu lầm quan hệ của anh và Khương Tỉnh, ma xui quỷ khiến anh cũng không muốn giải thích.

Ra khỏi cửa hàng, hai người tự nhiên nắm tay nhau, đi thang máy xuống lầu một, lúc đi qua khu trò chơi trẻ em, Khương Tỉnh tùy ý liếc nhìn bên cạnh một cái.

Vừa nhìn, liền dừng bước lại.

“Sao thế?” Trần Thứ cảm thấy hơi kì lạ, nhìn theo ánh mắt cô, cũng dừng lại.

Cách đó không xa,  một người đàn ông dắt một cô bé đi ra từ dưới cầu trượt.

Anh ta không mặc âu phục, cả người là quần áo thoải mái, khuôn mặt tuấn lãng, vẻ mặt nghiêm túc. Anh ta đi hơi nhanh, cô bé nhìn khoảng ba bốn tuổi, không theo kịp bước chân anh ta, gấp đến nỗi trong mắt toàn là nước mắt, khuôn mặt nhỏ nhắn ẩm ướt.

Người đàn ông dừng chân, ôm con gái lên, nhíu mày dỗ dành: “Ninh Ninh đừng khóc, ba bế con.”

Giọng nói kia truyền vào tai rõ ràng, Khương Tỉnh bỗng dưng chấn động.

Trần Thứ vô thức siết chặt tay cô.

Khương Tỉnh lấy lại tinh thần, quay đầu nhìn Tràn Thứ, lúc này, người đàn ông kia ôm cô bé đi ra khỏi khu trò chơi, lúc ngẩng đầu liền nhìn thấy bên này.

Khương Tỉnh không nhìn sang bên kia nữa, nói với Trần Thứ: “Đi thôi.”

Trần Thứ nhìn kĩ mặt cô, “Khương Khương…”

“Đi thôi.”

Khương Tỉnh nói lại lần nữa, Trần Thứ không nói gì, kéo cô rời đi.

Vừa bước hai bước, sau lưng vang lên một giọng nói: “…Khương Tỉnh?”

Không ai lên tiếng.

Người kia ôm con gái đi theo, gọi to hơn: “Khương Tỉnh!”

Trần Thứ và Khương Tỉnh cùng dừng bước, xoay người.

Thẩm Bạc An ngây ngẩn cả người, kinh ngạc nhìn bọn họ.

Chỉ cách nhau ba bốn bước, Khương Tỉnh thấy rõ đứa bé trong lòng Thẩm Bạc An, mắt hai mí, to tròn, mặt dù trên mặt toàn là nước mắt, nhưng vẫn nhìn ra được là một cô bé đáng yêu xinh đẹp.

Khương Tỉnh trầm mặc, mặt không thay đổi nhìn Thẩm Bạc An.

Đã năm sáu năm chưa từng thấy khuôn mặt này, đột nhiên gặp lại, cô hơi hoảng hốt. Nhưng mà, giọng nói của Thẩm Bạc An nhanh chóng kéo cô từ trong hốt hoảng trở lại.

“Thật sự là em?” Giọng nói của anh ta vẫn trầm thấp trước sau như một, anh ta hơi nhíu mày, đôi mắt đen và sâu thẳm nhìn thẳng vào Khương Tỉnh.

Khương Tỉnh không đáp.

Thẩm Bạc An bình tĩnh nhìn cô một lúc, ánh mắt chuyển qua  mặt Trần Thứ, ngừng nửa giây, rơi ở trên cái nắm tay của hai người.




COMMENT