Báo lỗi

Tương Tỉnh

Chương 43: “Chúng ta có thể đăng kí trước.”

Chuyến bay của Khương Tỉnh vào buổi chiều, hôm nay Trần Thứ phải đi công tác, trưa sẽ khởi hành đi đến huyện, vậy nên sáng sớm vội vàng đến gặp cô. Hai người đứng ở cửa nói vài câu, chuyện tối qua một câu Khương Tỉnh cũng không nhắc tới, nghỉ ngơi một đêm, tình trạng của cô đã tốt hơn nhiều, Trần Thứ cũng không nhận ra điều gì, chẳng qua là cảm thấy sắc mặt cô hơi tái.

Anh ôm cô vào lòng dặn dò một hồi, Khương Tỉnh cười đồng ý, ngẩng đầu nói: “Hôm nay anh còn dài dòng hơn cả mẹ em.”

Trần Thứ cũng cười, đưa tay sờ bên mắt cô, “Vậy anh không nói nữa, em về nghỉ ngơi thêm đi, mắt hơi sưng này.”

“Vâng.” Khương Tỉnh dán vào ngực anh một hồi, sau đó đứng thẳng người lại.

Trần Thứ nói: “Vào đi, anh đi đây.”

Khương Tỉnh gật đầu, nói “Được”, xoay người vào nhà, đi vài bước, đến bên quầy bar thì xoay người lại nhìn ra ngoài, Trần Thứ vẫn còn đứng ở đó.

Thấy cô quay đầu lại, anh cười phất phất tay.

Khương Tỉnh ngừng mấy giây, đột nhiên bước nhanh trở lại, cầm lấy tay anh.

Trần Thứ kinh ngạc, Khương Tỉnh không dừng lại mà mở miệng nói: “Lần này em về sẽ nói với ba mẹ về chuyện của chúng ta, nếu thuận lợi, khi trở lại em có thể mang sổ hộ khẩu theo, sau đó nếu đến nhà anh thuận lợi nữa, em nghĩ…”

Ngừng một chút, cô mím môi, hơi căng thẳng, không tự chủ nắm chặt tay Trần Thứ, lựa lời nói, “Em nghĩ, nếu anh đồng ý, chúng ta có thể đăng kí trước…”

Nói xong, nhìn vẻ mặt anh, cô hơi dừng lại, rồi lập tức nói tiếp: “Nếu anh thấy không được vậy thì thôi, em không có ý gì khác, em chỉ không muốn anh một mình chịu đựng những áp lực từ mối quan hệ của chúng ta, càng không cần phải vội vàng kiếm tiền, đối với em, việc này rất đơn giản, anh muốn kết hôn thì ngay bây giờ chúng ta có thể làm luôn, nếu anh không muốn, vậy thì không cần, đều không sao hết…”

“Ở lứa tuổi của anh, nên làm gì thì làm đó, đừng vội…”

Nói đến đây lại thấy giống như không nói, nhưng Khương Tỉnh cũng không biết diễn đạt thế nào, nói chưa xong, dường như không biết anh có hiểu hay không, sau cùng hỏi một câu: “Anh hiểu chưa?”

Đã hiểu chưa?

Đáp lại là cái ôm của Trần Thứ.

Anh kéo cô vào lòng, vùi đầu vào cổ cô.

Một lát sau, trên cổ Khương Tỉnh nóng lên, cảm giác có giọt nước rơi trên da.

Giật mình, cô muốn mở miệng, lại nghe thấy Trần Thứ hình như rầu rĩ cười một tiếng.

“Anh hiểu,” giọng anh khàn khàn, dán vào cổ cô trả lời, “Em vừa cầu hôn anh.”

Khương Tỉnh vừa nghe liền nhíu mày, cảm thấy anh không hiểu trọng điểm, định giải thích với anh lần nữa, ai ngờ Trần Thứ ôm chặt cô không buông, lại nói bên tai cô một câu: “Rất bất ngờ, anh chưa chuẩn bị, giống như nằm mơ vậy.”

Nói xong, lại nở nụ cười.

Hơi thở ấm áp, tiếng cười vui vẻ của người đàn ông bên tai, khiến cả thể xác và tinh thần của người ta ngứa ngáy.

Khương Tỉnh run rẩy, cảm giác vành tai đều nóng bừng.

Không biết có phải bị nhiễm tiếng cười của anh, tâm trạng Khương Tỉnh cũng trở nên vui vẻ, lười giải thích thêm, giơ tay lên vỗ lưng anh: “Vui như vậy sao?”

Trần Thứ ừ một tiếng, hơi thở phả vào gáy cô, trong lòng  Khương TỈnh rung động không chịu nổi.

Hóa ra không chỉ có đàn ông bị kích động vào buổi sáng, phụ nữ cũng không chịu được mê hoặc. Nếu không phải Khương Mộng còn ngủ trên lầu, bây giờ cô liền kéo anh lên làm.

Khương Tỉnh ổn định hô hấp, nhẹ nói: “Anh còn không buông ra, em muốn làm chuyện xấu rồi.”

Thân thể Trần Thứ vì câu nói này mà cứng đờ, hai giây sau, anh thả lỏng tay, ánh mắt rơi xuống mặt cô, khóe miệng nhếch lên, không còn ngại ngùng khi nghe thấy những lời này như trước, mà là yên tĩnh sung sướng cười. 

Mắt anh hơi đỏ, Khương Tỉnh nhớ tới những giọt nước mắt trên cổ cô lúc này, trong lòng bỗng sinh ra một ham muốn.

Cô nhìn anh một hồi, nói: “Cúi đầu xuống một chút.”

Trần Thứ không hiểu.

Khương Tỉnh ra dấu tay: “Cúi thấp một chút.”

Trần Thứ cúi đầu theo lời cô, Khương Tỉnh nhón chân lên, hai tay giữ mặt Trần Thứ, hôn lên trán anh một cái.

Động tác của cô dịu dàng, chỉ hôn nhẹ một cái liền lui ra, Trần Thứ hơi trố mắt, đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm vào cô.

Khương Tỉnh cười: “Bỏ qua cho anh đó, đi nhanh đi.”

Trần Thứ hiểu ý cô, cuối cũng cũng cảm thấy lúng túng, cầm tay cô lên vuốt mấy cái, thấp giọng nói: “Những lời em nói anh đều nhớ kĩ, còn có, chuyện cầu hôn…”

Khóe môi anh hơi giương lên, trong mắt nổi lên ý cười, mặt lại hơi đỏ, “Ừm, cầu hôn anh cũng đồng ý.”

Khương Tỉnh nhịn cười, chợt nhíu mày, gạt tay anh ra:” Ai cầu hôn, sao em không nhớ…”

Trần Thứ nắm lấy cả hai tay cô, kéo người tới gần, cười nhẹ nói: “Không được đổi ý.”

Khương Tỉnh không đùa anh nữa, ngửa mặt nhìn anh, chỉ cảm thấy trên từng chân mày khóe mắt của người này đều là dịu dàng, có thể khiến người ta chết chìm trong đó.

Còn dây dưa nữa thật sự sẽ khiến anh bị trễ.

Khương Tỉnh thu lại nụ cười, nói một cách nghiêm túc: “Được rồi, đi nhanh đi, về nhà em sẽ gọi điện thoại cho anh.”

Trần Thứ ừ một tiếng, ôm lấy cô vào lòng, cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô, buông tay ra, chân thành nói: “Trở về nghỉ ngơi thật tốt, còn về sổ hộ khẩu…”

Anh hơi dừng lại, “Với tình hình của anh bây giờ đúng là không có cách nào khiến người nhà em yên tâm, em ở nhà thật tốt, nếu như không nói được thì cũng đừng không vui, cho anh chút thời gian, cuối cùng anh sẽ khiến họ yên tâm.”

Khương Tỉnh lên tiếng: “Được, cho anh rất nhiều thời gian, đừng vội.”

Trần Thứ đi rồi, Khương Tỉnh về phòng, Khương Mộng đã dậy, đang ngồi trên giường trả lời email, lúc Khương Tỉnh đi tới, đúng lúc chị trả lời xong một thư cuối cùng, ngẩng đầu nhìn cô, “Về rồi sao?”

“Vâng.” Khương Tỉnh nói xong, cảm thấy không đúng, nhìn vào Khương Mộng.

Khương Mộng nói: “Lúc em gọi điện thoại chị liền tỉnh nên đã nghe thấy toàn bộ.”

Khương Tỉnh ồ một tiếng, đi tới ngồi bên cạnh chị, giải thích, “Hôm nay phải đi rồi nên anh ấy đến gặp em một chút, thuận tiện tạm biệt luôn.”

“Còn biết giải thích với chị?” Khương Mộng thản nhiên nói, “Mặt trời mọc phía tây sao.”

Lời này có chút châm chọc, Khương Tỉnh tự nhiên hiểu được, nhưng hiện tại tâm trạng cô rất tốt, dù nói gì cũng thấy dễ nghe, ngồi ở cuối giường, vỗ vỗ chân Khương Mộng, khó có khi lộ ra bộ dạng làm nũng của em gái, “Ai bảo chị là chị em chứ.”

Khương Mộng cố tình ghét bỏ nói, “Lấy tay ra, nói thì hay lắm.”

Khương Tỉnh ồ một tiếng, thành thật ngồi thẳng dậy.

Khương Mộng cảm thấy kì lạ hiếm thấy, cảm giác như trở lại trước đây, mỗi lần Khương Tỉnh gây họa muốn nhờ cô giúp đỡ, Khương Tỉnh liền ngoan ngoãn như con thỏ nhỏ, nói cái gì cũng nghe theo.

Nhưng mà về sau Khương Tỉnh trưởng thành, tính tình cũng trở nên cứng rắn, từ khi học cấp hai càng thêm nghiêm trọng, dù làm sai chuyện gì thì thà bị đánh bị phạt chứ không chịu nhún nhường, càng lớn càng bướng bỉnh. Thế rồi gặp Thẩm Bạc An lại giống như mất hết hồn vía, đánh mắng thế nào cũng không kéo cô lại được, tính tình vô cùng ngang bướng, không giống chị, cũng không giống mẹ, nếu thật sự mà nói thì chính là di truyền tính tình của ba.

Một đôi ba con này ngang bướng như nhau, giống như sao hỏa đụng trái đất, những năm đó chỉ cần Khương Tỉnh về nhà, trong nhà liền không có một bữa cơm yên ổn, mỗi lần đều kết thúc bởi việc Khương Tỉnh hất tay bỏ đi.

Không ngờ qua nhiều năm như vậy, Khương Tỉnh hôm nay lại trở nên thay đổi.

Trong lòng Khương Mộng cảm thấy phức tạp, im lặng lại im lặng, sau đó thở dài, thấp giọng nói: “Khương Khương, hôm nay chúng ta nói chuyện đàng hoàng đi.”

Khương Tỉnh nhướng mắt, hơi nghi ngờ hỏi: “Nói chuyện gì?”

“Nói chuyện của em với Thẩm Bạc An, hoặcj là Trần Thứ.”

Khương Tỉnh sững sờ, sau đó nói: “Nói chuyện em với Trần Thứ thì có thể, nhắc đến Thẩm Bạc An làm gì, liên quan gì đến anh ta?”

“Thật sự không liên quan?” Khương Mộng không đồng tình nhìn cô một cái, “Em quen Trần Thứ từ khi nào, anh ta không có quan hệ gì với Thẩm Bạc An sao?”

Khương Tỉnh im lặng.

Khương Mộng rủ mắt xuống nhìn cô, “Hôm qua hai người kia đánh nhau, gào lên mấy câu chị cũng nghe được.”

Thấy Khương Tỉnh trầm mặc không nói, chị lại hỏi, “Những gì Thẩm Bạc An nói là thật? Em và Trần Thứ từ khi đó đã…”

“Không có.” Khương Tỉnh cắt đứt lời chị, “Em sẽ không như vậy, Trần Thứ lại càng không phải là loại người như thế.”

Khương Mộng thở phào nhẹ nhõm, giọng nói hòa hoãn trở lại: “Không phải thì tốt, chị thấy Trần Thứ cũng không phải người như vậy, rất thẳng thắn.”

Khương Tỉnh cười cười, “Anh ấy vốn rất tốt, là do mọi người không biết thôi.”

“Phỉa phải phải, ánh mắt của em tốt,” Khương Mộng liếc xéo cô, “Thế sao lúc trước còn nhìn trúng Thẩm Bạc An?” Nói xong liền hối hận, sao có thể nói như thế chư?

Khương Mộng khoát tay, “Coi như chị chưa nói gì.”

Ai ngờ Khương Tỉnh lại không thèm để ý, vẫn cười nhạt một tiếng: “Không sao, đó là sự thật, đúng là trước đây em yêu anh ta, điều này không thể phủ nhận được.”

Khương Mộng hơi kì lạ, “Buông xuống hết rồi sao?”

“Vâng.”

“Vậy là tốt rồi, hôm qua lại nhìn thấy anh ta, chị thật sự bị dọa chết.” Khương Mộng lắc đầu bật cười, “Khi đó chị nghĩ, em muốn ở bên ai cũng được, nhưng đừng lại tiếp tục dính dáng đến Thẩm Bạc An, em xem, thật sự là đã bị em tạo thành bóng ma, chị đoán nếu mẹ thấy chắc cũng nghĩ như chị.” 

Nghe chị nói thế, Khương Tỉnh không phải không áy náy, một đoạn tình cảm của cô khiến người nhà lo lắng nhiều năm. Mặc dù đều đã qua, nhưng bây giờ có Trần Thứ, dường như lại thêm một lần khó khăn.

Khương Tỉnh cười khổ, “Nghe chị nói em thật sự có chút hối hận, sớm biết vậy đã để mẹ thấy anh ta, nói không chừng bà sẽ đồng ý chuyện của em và Trần THứ.”

“Em nghĩ hay nhỉ, chị có thể đồng ý là tốt rồi, nói thật với em, mẹ còn định ghép em với Tiểu Thời đó.” Khương Mộng dừng một chút, nói, “Tiểu Thời không tệ, nhưng chị nhìn ra được, hai người không thích hợp, cứ nhìn bộ dạng đánh nhau với Thẩm Bạc An hôm qua của cậu ấy, chị đã cảm thấy nếu hai người thật sự ở bên nhau thì có chút không ổn.”

Khương Tỉnh trịnh trọng gật đàu, “Chị, trước kia em mù rồi, không phát hiện mắt nhìn của chị lại tốt như thế.”

“Trước kia chị cũng không phát hiện miệng em lại ngọt như vậy.”

Khương Mộng thu lại vẻ mặt, còn nói: “Vốn là em bị thương, chị vẫn phản đối việc em có liên quan đến Trần Thứ, nhưng hôm qua mới biết hai người đã quen biết từ sớm, chuyện trước kia của em anh ta cũng rõ ràng, anh ta không để ý những chuyện này, cũng thật khó có được. Chị nghĩ một chút, cảm thấy tính cách hai người rất hợp nhau, loại cứng rắn bướng bỉnh như em, đại khái chỉ có anh ta mới dung hòa được.”

Khương Tỉnh bật cươi, “Chị hoàn toàn về phe em rồi?”

“Em nói phải thì phải, ai bảo chị là chị em chứ.”

Khương Tỉnh càng vui vẻ hơn: “Cảm ơn chị trước.”

“Đừng nói nhiều, lúc này mới chỉ là bước đầu thôi.”

“Em biết.”

*****

Hơn chín giờ, Tôn Du đưa bữa sáng tới, vừa vào tiệm đã cảm thấy có gì đó không đúng, vừa hỏi mới biết được hôm qua xảy ra chuyện gì. Mặc dù Khương Mộng và Khương Tỉnh đã sắp xếp lại bàn ghế, nhưng chiếc đèn bị vỡ không thể nào sửa được.

Khương Tỉnh xin lỗi, bày tỏ sẽ đền bù tổn thất cho tiệm lại bị Tôn Du một tiếng liền từ chối.

Tôn Du không quan tâm chuyện đèn hư, chị chỉ để ý là hôm qua không ở lại ngăn Thẩm Bạc An, nếu không có thể cùng Lâm Thời ra tay, đánh Thẩm Bạc An một trận.

Ba chị em ăn sáng, đang chuẩn bị đến khách sạn với mẹ Khương, trong tiệm lại đột nhiên xuất hiện một người.

Khương Tỉnh nhìn kĩ mới nhận ra.

Tống Vũ chỉ liếc một cái liền nhận ra cô, lịch sự chào hỏi trước: “Tiểu Khương Tỉnh, đã lâu không gặp.”

Khương Tỉnh hơi kinh ngạc: “Sao anh…”

“Lão Thẩm nhờ anh đưa đồ cho em.” Tống Vũ lấy trong túi ra thứ gì đó, Khương Tỉnh vừa nhìn liền ngẩn người.

Tống Vũ quơ quơ USB màu xanh trong tay, đưa tới: “Này, cầm đi.”




COMMENT