Báo lỗi

Tương Tỉnh

Chương 49: “Chúng ta có một đứa con, giờ không còn nữa.”

Mưa dần nặng hạt, chỉ chốc lát sau mặt đất đã ướt hết, Khương Tỉnh chạy tới trạm xe buýt gần đó trú mưa.

Trời càng ngày càng tối, mưa vẫn rất lớn, tạm thời chắc sẽ không ngừng, Khương Tỉnh đứng sát vào trong một chút nhưng vẫn bị nước mưa tạt vào mặt.

Cô thấy hơi lạnh, đầu choáng váng, bụng cũng khó chịu. Có lẽ là sắp đền kì kinh nguyệt, cho tới bây giờ cô chưa từng ghi nhớ ngày, mơ hồ cảm thấy lần này dường như bị chậm khá lâu.

Xa xa thấy có một chiếc taxi đi tới, Khương Tỉnh vẫy vẫy tay, ai ngờ xe chưa tới gần đã bị người khác giành mất.

Mấy chiếc xe khác cũng đầy khách, xe buýt lại chậm chạp không tới.

Đứng một hồi, Khương Tỉnh thả tay xuống, im lặng dựa vào biển quảng cáo.

Trận mưa to đột ngột này kéo hết tâm trạng phức tạp của cô ra, cô từ từ bình ổn lại, quyết định trước mắt chưa trở về vội, chờ thêm chút nữa. Mặc kệ thế nào, dù sao cũng có một câu cần phải nói.

Lúc Khương Tỉnh đang suy nghĩ, người ở quán trà đối diện vẫn đứng bên cửa sổ. Nhìn một hồi, ông quay lại bàn, đồng nghiệp ở đối diện còn đang cảm thán trời mưa thật to, nói gì mà “Một hồi mưa thu một hồi lạnh” các loại. 

Ba Khương không có lòng dạ nào để nghe, trà uống được một nửa lại đứng lên nhìn ra ngoài, cách màn mưa vẫn có thể thấy Khương Tỉnh đứng ở trạm xe buýt.

Mưa to suốt một tiếng đồng hồ mới ngớt, tí tách từng giọt, cuối cùng ngừng hẳn.

Khương Tỉnh lại tới trước cửa thư viện chờ.

Vài phút sau thấy hai người đi ra từ quán trà.

Hai người kia nhanh chóng tới gần, Khương Tỉnh đi xuống bậc thang, tiến lại gọi một tiếng: “Ba”

Ba Khương  không liếc nhìn cô, ngược lại người đồng nghiệp bên cạnh ngạc nhiên, hỏi, “Ồ, ông có con gái sao?”

Ba Khương không lên tiếng, Khương Tỉnh nhanh miệng nói: “Chào chú. Con tìm ba nói chuyện một lát.”

“A, được được, lão Khương, tôi vào trước!”

Người đồng nghiệp đi khỏi, sắc mặt ba Khương liền trầm xuống, bước nhanh rời đi.

Khương Tỉnh vội vàng nói: “Ba, ba nghe con nói vài câu đi.”

Ba Khương không nói lời nào bước lên bậc thang.

Khương Tỉnh đuổi theo, đứng ở phía sau thấp giọng nói một câu: “Con biết sai rồi.”

Ba Khương tạm dừng một chút, sau đó nghe thấy giọng nói của con gái càng thấp hơn…

“Ba, ba đừng không để ý tới con được không?”

Ba Khương chỉ dừng mấy giây, không nghe thấy cô nói gì nữa, liền đi lên tiếp. Khương Tỉnh quýnh lên, bước qua hai bậc cầu thang, vội vàng đưa tay ra, nắm lấy vạt áo ông như trước đây.

“Ba…” Một tiếng khe khẽ nghẹn ngào, kèm theo tiếng khóc nức nở.

Tim ba Khương bị bóp chặt, đứng bất động.

Ông quay đầu lại, thấy khuôn mặt Khương Tỉnh tái nhợt liền chậm rãi nhíu mày.

Khương Tỉnh thấy ông không đi, lập tức nói: “Trước kia là con sai, con không hiểu chuyện, con không nên tự làm theo ý mình.”

Ba Khương vẫn lạnh mặt như cũ, sau khi nghe cô nói xong, nghiêm nghị hỏi: “Biết sai còn không thay đổi? Bảo con chia tay, con có nghe không?”

Mặt Khương Tỉnh cứng đờ, lắc đầu: “Ba, anh ấy không như ba nghĩ đâu, con không thể chia tay với anh ấy, con…”

“Vậy con biết sai cái gì?” Ba Khương tức giận lên đến đỉnh đầu, nổi giận đùng đùng cắt đứt lời cô, cũng không để ý vạt áo đang bị cô kéo, xoay người rời đi.

Ông đi vừa nhanh vừa bất ngờ, Khương Tỉnh vốn không có nhiều lực, lần này lại không chuẩn bị, cả người liền nghiêng về phía trước, ngã lên bậc thang.

Ba Khương quay đầu lại, thấy Khương Tỉnh té ngã, kinh ngạc sững sờ, lại thấy cô ôm bụng sắc mặt trắng bệnh, lập tức hoảng hốt, chẳng quan tâm gì nữa, chạy nhanh xuống: “Khương Khương!”

Khương Tỉnh choáng váng, đau đến không nói nên lời, chỉ nhìn ông chạy tới.

“Ba…” Trước mắt cô biến thành màu đen, há to miệng, tiếng nói dừng ở cổ họng, cả người mất đi ý thức.

*****

Khương Mộng và mẹ Khương vội vàng chạy tới bệnh viện liền thấy một người đang ngồi xổm ngoài phòng cấp cứu.

“Ba!” Khương Mộng chạy nhanh tới, “Khương Khương sao rồi?”

Ba Khương đứng lên, sắc mặt ông rất tệ, đôi mắt đỏ bừng, nửa ngày cũng không mở miệng.

Mẹ Khương thấy ông như vậy, gấp đến nỗi rơi nước mắt: “Lão Khương, rốt cục con gái bị làm sao, đang tốt đẹp sao lại vào bệnh viện, ông nói đi chứ.” Nói xong, lại nghĩ tới tình huống bị thương lần trước của Khương Tỉnh, lập tức sợ hãi, “Có phải vết thương lần trước không lành tốt?”

“Mẹ, trước tiên nín khóc đi đã!” Khương Mộng cũng gấp đến điên rồi, “Ba, ba nói đi, Khương Khương thế nào rồi?”

Ba Khương nắm chặt tay, giọng nói buồn bực: “Sẩy thai, mất máu nhiều.”

Hai mẹ con trong lúc nhất thời đều kinh hãi.

Mẹ Khương nhìn chằm chằm vào ông, có chút không phản ứng kịp, “…Sẩy thai, sao lại sẩy thai chứ?”

Khương Mộng cũng sợ run một hồi, nhất thời không thể tiêu hóa được tin tức này. Chị căn bản không biết Khương Tỉnh mang thai.

“Mẹ, mẹ biết không?” Khương Mộng nhíu mày hỏi.

Mẹ Khương từ trong khiếp sợ dần bình tĩnh lại, bắt đầu lo lắng. Bà lắc đầu, bối rối lau nước mắt: “Khương Khương chưa từng nhắc tới, tại sao có thể như thế…”

Mang thai? Còn sẩy thai, sao có thể như thế chứ?

*****

Phẫu thuật xong, Khương Tỉnh được đưa về phòng bệnh.

Được biết tình huống đã ổn, người một nhà mới hết thấp thỏm.

Khương Tỉnh vẫn ngủ. Về sau, mơ mơ màng màng tỉnh một lúc, ý thức không rõ ràng gọi một tiếng “Ba”, sau đó ngủ tiếp. 

Đến chạng vạng, trong phòng bệnh đột nhiên vang lên tiếng chuông diện thoại.

Khương Mộng tìm thấy điện thoại trong túi áo của Khương Tỉnh, là Trần Thứ gọi tới, chị ra ngoài nhận điện thoại, nói tình hình của Khương Tỉnh cho anh.

Lúc Khương Tỉnh thật sự tỉnh lại đã hơn tám giờ tối.

Mẹ Khương và Khương Mộng đều ở đây. Thấy cô tỉnh lại, vội vàng hỏi cô cảm thấy thế nào, còn đau hay không.

Khương Tỉnh sững sờ một lát mới chậm rãi nhớ lại chuyện đã xảy ra, theo bản năng đưa tay muốn sờ vào bụng.

Mẹ Khương đau lòng, lại rơi lệ.

“Mẹ?” Sắc mặt Khương Tỉnh tái nhợt, mày cau chặt, “Con mang thai, phải không?”

Mẹ Khương không biết trả lời thế nào, lau nước mắt, rồi lắc đầu.

“…Không phải?” Ánh mắt Khương Tỉnh chuyển qua Khương Mộng, vẻ mặt không xác định.

Khương Mộng nhìn cô một hồi, nhẹ nhàng gật đầu.

Khương Tỉnh hơi sững sờ, Khương Mộng còn muốn nói gì đó, đã thấy Khương Tỉnh nhắm mắt lại, môi càng trắng bệch.

Mẹ Khương đau xót không thôi, đã không còn tâm tư đi truy cứu hay trách cứ cái gì, an ủi cô như dỗ trẻ con, “Không sao, Khương Khương, không sao đâu.”

Khương Mộng cũng an ủi: “Đừng suy nghĩ nhiều, em ngủ thêm một lát đi.”

Khương Tỉnh lại mở mắt ra, hỏi: “Ba đâu ạ?”

Khương Mộng hơi dừng lại, nói, “Ở bên ngoài.” Nhìn Khương Tỉnh, lại thấp giọng nói, “Ông cũng sợ hãi.”

“Còn không phải tại ông ấy sao,”Nhắc tới chuyện này, mẹ Khương lại tức giận và đau lòng, “Mẹ đã nói tính tình đó ông ấy không được đâu, sớm muộn cũng gây ra chuyện, giờ thì hay rồi, làm hại Khương Khương…”

Không nói tiếp nữa, mắt lại đỏ lên.

Khương Mộng không nhìn nổi, khuyên nhủ: “Được rồi, mẹ, mẹ ra ngoài xem ba thế nào, để Khương Khương yên tĩnh một lát.”

Mẹ Khương cũng không biết nói gì mới tốt, lau mắt đi ra ngoài.

Trong phòng bệnh trở nên yên tĩnh.

Khương Mộng nói: “Chăm sóc thân thể cho tốt, sau này sẽ lại có.”

Im lặng lại im lặng, tiếng Khương Mộng càng nhẹ hơn, “Ba…Ba rất tự trách, chị nhìn ra được.”

“…Không liên quan đén ông.” Khương Tỉnh nói.

Là do cô sơ sót.

“Em căn bản không biết.” Một chút cũng không biết.

Rõ ràng có rất nhiều dấu hiệu nhưng cô đều không để mắt tới.

*****

Bở vì mất máu nhiều, thân thể Khương Tỉnh rất yếu, buổi tối chỉ ăn mấy thìa cháo đậu đỏ rồi lại ngủ thiếp đi.

Lúc tỉnh lại, trời đã sáng.

Rèm cửa sổ che hết ánh sáng, trong phòng bệnh hơi âm u.

Khương Tỉnh mở mắt ra, vừa động đậy, tay liền bị nắm chặt.

“Khương Khương?”

Giọng nói rơi vào tai, Khương Tỉnh bỗng nhiên ngơ ngẩn.

“Tỉnh rồi?” Trần Thứ ghé sát lại, sờ mặt cô, “Có thấy khó chịu ở đâu không? Đau bụng không?”

Khương Tỉnh im lặng nhìn người trước mặt, qua mấy giây, môi động đậy: “Bật đèn…”

Trần Thứ mở đèn.

Ánh đèn sáng ngời, trước mắt đều rõ ràng.

Khương Tỉnh nhíu mày, nhìn anh chằm chằm, “Anh…”

“Anh ở đây.” Trần Thứ cười cười, khuôn mặt tiều tụy nhờ nụ cười này mà đỡ hơn một chút, đôi mắt tràn đầy tơ máu dường như cũng không dọa người đến vậy.

Chóp mũi Khương Tỉnh ê ẩm, gọi một tiếng “Trần Thứ”, hốc mắt liền ướt, “Sao anh lại ở đây, anh đến từ khi nào…”

“Tối hôm qua, lúc đó em đang ngủ.”

Anh cúi đầu, ngón cái giúp cô lau nước mắt, hôn nhẹ lên khóe mắt cô một cái.

“Trần Thứ.”

“Ừ?”

“Chúng ta có một đứa con, giờ không còn nữa.”

Trần Thứ hơi dừng lại, thấp giọng đáp: “…Ừ.”

“Xin…”

Môi bị ngón tay người đàn ông đè lên.

Anh cúi đầu lại gần, hôn lên môi cô chặn lời cô.




COMMENT