Báo lỗi

Tương Tỉnh

Chương 55: Phiên ngoại 1: "Anh cũng có một thứ cho em.”

Ở một mức độ nào đó mà nói, mùa đông ở phía Nam lạnh hơn so với phía Bắc. Khương Tỉnh đến bây giờ vẫn nhớ rõ lời của bạn cùng phòng Tề San San…

“Ở phương Bắc chỉ lạnh đơn thuần thôi, đến phía nam, loại lạnh này giống như dội lên đầu một chậu nước đá rồi bật quạt thổi vào mặt vậy.”

Khương Tỉnh cảm thấy Tề San San nói không sai tí nào, phía nam giá lạnh ẩm ướt thật sự khiến người ta khổ sở.

Vậy mà Trần Thứ còn phải đi công tác cuối năm, ở bên ngoài hơn nửa tháng, Khương Tỉnh mua hai chiếc áo lông đã treo trong phòng mười ngày, đến bây giờ cũng chưa thể đưa cho anh thử.

Sáng ngày hai mươi tháng chạp, rốt cục nhận được tin nhắn của Trần Thứ. Công việc của anh đã xong, buổi chiều có thể trở về.

Đúng lúc là thứ sáu, công việc ở tòa soạn không nhiều, ba giờ Khương Tỉnh đã làm xong hết công việc, vội vàng chạy tới phòng họp, di động ở trong túi để chế độ im lặng, cứ một lát cô lại lấy ra xem nhưng vẫn không có tin nhắn hay cuộc gọi nào.

Sáng nay Khương Tỉnh tra thời tiết, biết được Tây An hôm nay có thể có tuyết rơi, đoán là chuyến bay bị ảnh hưởng.

Đến khi cuộc họp kết thúc, cô cầm túi lên, tùy tiện quàng khăn quàng cổ, vừa đi ra ngoài vừa gọi điện cho Trần Thứ.

Vừa reo hai tiếng, bên kia đã nhận.

“Trần Thứ.” Khương Tỉnh lập tức gọi một tiếng, hỏi: “Máy bay bị trễ sao? Có phải còn ở Tây An không?”

“Không có.” Tiếng Trần Thứ bị gió thổi trở nên hơi mơ hồ, Khương Tỉnh sửng sốt, đang định hỏi lại đã nghe anh nói: “Khương Khương, chắc em tan tầm rồi?”

“Vâng, em vừa tan tầm.” Khương Tỉnh hỏi: “Anh đã về rồi sao? Đang ở đâu?”

Khi nói chuyện đã đi qua cửa xoay.

Chưa chờ được tiếng bên kia đã thấy người đứng ở ngoài.

Anh đứng bên cạnh đài phun nước, vali để bên chân, trên người vẫn là chiếc áo lông vũ màu đen không mới không cũ, trên cổ mang chiếc khăn quàng mà cô đan kia.

Di động Khương Tỉnh vẫn còn để bên tai, tiếng cười của Trần Thứ qua ống nghe truyền tới. 

“…Khương Khương, thấy anh không?”

Khương Tỉnh chớp mắt, thả tay xuống, cầm di động đi nhanh tới.

Trần Thứ nhìn cô.

Khương Tỉnh đi tới gần, anh bước về phía trước hai bước, duỗi tay ôm người kia vào lòng.

“Anh đến khi nào?”

“Vừa tới.”

“Nói dối.” Khương Tỉnh siết chặt tay anh, không chút lưu tình vạch trần, “Lạnh.”

Trần Thứ cười một tiếng, cầm ngược lại tay cô, tay kia ôm cô càng chặt. Nhưng vừa ôm vài giây anh liền buông ra.

Khương Tỉnh nghi hoặc, quay đầu lại nhìn, là hai người đồng nghiệp của cô đi ra.

Hai cô gái vừa vào tòa soạn năm nay, làm việc chung chưa tới hai tháng, không tính là quen thuộc.

Khương Tỉnh cười với hai người, coi như chào hỏi.

Ai ngờ hai cô gái kia rất tò mò, dừng chân lại, một người tủm tỉm cười nói: “Chị Khương, chồng chị hả? Rất đẹp trai.”

Khương Tỉnh cười giải thích: “Vẫn chưa phải là chồng.”

“À à, hóa ra là bạn trai.” Cô gái nhỏ cười, “Bọn em không quấy rầy nữa, hai người tiếp tục, tiếp tục.”

Bọn họ nhanh chóng rời đi, Khương Tỉnh quay đầu lại nhìn biểu cảm của Trần Thứ, không khỏi sửng sốt.

Trần Thứ dường như đã hồi hồn, không được tự nhiên thu lại biểu cảm trong mắt, ý cười trong đó cũng biến mất, anh quay lại lấy vali rồi đi tới dắt tay cô: “Chúng ta về nhà.”

Tay anh lúc nãy rất lạnh bây giờ đã ấm hơn một chút.

Khương Tỉnh bước theo anh, lúc trên đường quay đầu nhìn anh, cảm thấy dường như anh đang cười. Cô không biết anh đang vui vẻ cái gì, nhưng cũng bị điều này lây nhiễm, cả đường đều vui vẻ.

Sau khi về đến nhà cúng không rảnh rỗi, buổi sáng Khương Tỉnh đã lấy thức ăn ra, đều để ở phòng bếp, Trần Thứ chuẩn bị đi nấu cơm lại bị Khương Tỉnh đẩy mạnh vào phòng ngủ.

“Em nấu cơm, anh nghỉ đi.”

“Anh…”

“Không phải thương lượng với anh.” Cô quyết định, “Em biết anh rất  mệt, yên tâm, em nấu cũng không khó ăn.”

Nói xong đi ra ngoài, đi được hai bước cảm thấy người phía sau cũng đi theo, cô xoay người, đứng chặn ở cửa.

Trần Thứ bất đắc dĩ cười, “Anh đi tắm.”

Khương Tỉnh gật đầu: “Được, tắm rửa xong thì ngủ một lát, khi nào ăn cơm em gọi anh.

Những ngày này đều là một mình Khương Tỉnh tự nấu ăn, khả năng nấu nướng có chút tiến bộ, cô hầm canh măng với xương sương, làm một nồi thịt kho tàu với cá hố,  lại xào thêm mấy món rau.

Trần Thứ tắm xong đi ra, đến phòng khách liền ngửi được một mùi khét.

Vào phòng bếp nhìn, Khương Tỉnh đang luống cuống thêm nước vào nồi.

Khoai tây cắt sợi xào cay, mùi thơm trộn lẫn mùi khét, khiến người ta bị sặc.

Khương Tỉnh đứng cách xa hai bước, nghiêng đầu, che miệng ho khụ khụ hai tiếng rồi lại đi tới tiếp tục xào, xào vài cái liền tắt bếp, đổ thức ăn vào đĩa.

Cô ăn thử một miếng, mặc dù hơi cay một chút nhưng vẫn có thể ăn được.

Vẻ mặt Khương Tỉnh thoải mái bưng đĩa tới đặt lên bàn, chuẩn bị tới góc tường lấy rổ rau trên giá.

Vừa quay đầu lại, thấy người đứng ở cửa, không khỏi hơi xấu hổ, “…Anh tắm xong rồi?”

Trần Thứ gật gật đầu.

Khương Tỉnh nói: “Vậy anh đi nghỉ ngơi đi.”

Trần Thứ không nhúc nhích, cũng không đáp lời.

Khương Tỉnh thả rau vào chậu, vừa rửa vừa giục: “Nhanh đi đi.”

Trần Thứ không nghe lời cô. Anh đi vào tới bên cạnh cô.

Khương Tỉnh hơi không hiểu, giương mắt: “Anh làm gì thế? Tóc cũng chưa lau, nhanh vào phòng đi, ở đây rất lạnh.”

“Khương Khương…” Môi anh khẽ nhúc nhích.

Khương Tỉnh nhíu mày: “Sao thế?”

Trần Thứ nhìn cô, im lặng một lát, đưa tay lên đỡ lấy gáy cô.

Anh hơi cúi người, hôn lên môi cô.

Mùi sữa tắm và dầu gội hòa vào một chỗ, nhàn nhạt, bọc lấy hơi thở nóng bỏng của người đàn ông.

Khương Tỉnh tuy rằng không hiểu tại sao tự nhiên lại như vậy, nhưng sắc đẹp trước mặt, sao cô có thể bỏ qua.

Rất khẳng khái để mặc anh tiến vào, môi lưỡi dây dưa một hồi, ngửi được mùi canh xương càng ngày càng nồng mới nhanh chóng lấy lại tinh thần, cô quay mặt đi, nhẹ nhàng đẩy anh một cái.

Ánh mắt Trần Thứ rất nóng, dường như có chút không hài lòng.

Khương Tỉnh hơi thở dốc, muốn cười lại nhịn xuống, thấp giọng nói, “Anh sấy tóc đi.’

Thấy anh không nhúc nhích, cô thật sự cười ra tiếng: “…Anh mà cũng có ngày không chờ được như hôm nay, cơm còn chưa ăn.”

Trần Thứ ngẩn người, muốn thanh minh, cuối cùng lại chỉ cười một tiếng.

Căn bản anh không có ý này, cô hiểu lầm, nhưng như thế thì có sao.

Anh không nói nữa, cúi đầu giúp cô xắn tay áo lên.

“Đừng vội, từ từ làm.”

“Em biết rồi.” Khương Tỉnh nói, “Anh đi sấy tóc đi, tóc sắp đóng băng rồi.”

Trần Thứ cười đồng ý: “Được.”

Bữa tối làm xong, hương vị tạm được.

Trần Thứ vốn không soi mói, lại là do Khương Tỉnh làm, dù khó ăn đi nữa anh cũng không nói thật.

Ăn cơm xong, Trần Thứ rửa chén, Khương Tỉnh đi tắm.

Sau khi dọn dẹp xong xuôi, hai ngươi lên giường nằm.

Trong chăn ấm áp, bên cạnh lại là người mình thích, dù mùa đông rét lạnh cũng vẫn cảm thấy vui vẻ thoải mái.

Hai người trò chuyện một hồi, không nói chuyện gì cụ thế, khi anh đi công tác bọn họ vẫn gọi điện thoại, vậy nên đối với tình hình gần đây của nhau đều biết rõ, nói chuyện câu được câu chăng, cũng không có gì muốn nói vì dường như nói gì cũng không quan trọng, quan trọng là ở bên cạnh nhau, nhìn thấy mặt nhau, nghe được giọng nói của đối phương, chân thật nằm chung một cái giường. 

Cuối cùng, hai người đều không nói nữa.

Trong phòng trở nên yên tĩnh.

Khương Tỉnh nằm, Trần Thứ đè lên người cô, vuốt ve toàn bộ cơ thể cô từ trên xuống dưới.

Về chuyện này, anh chủ động hơn so với trước kia, cũng chậm rãi quen thuộc thân thể của cô, nhưng lần nào anh cũng căng thẳng.



Mà Khương Tỉnh thì sao?

Cô dần nhận thức được sức lực của người đàn ông này, dường như mỗi lần anh đều khiến cô kinh ngạc, giống như đi tham quan bảo tàng kì diệu bí ẩn, thậm chí cô không cần cố gắng khai phá, anh sẽ tự mình bày ra trước mặt cô.

Cảm giác này rất vui vẻ.

Bọn họ ôm lấy nhau, ván giường phát ra tiếng kêu “Kẽo kẹt”, giống như hai người ở trên giường, không thể kiềm chế mà run rẩy.

Mồ hôi đầm đìa, vui vẻ hạnh phúc.

Kết thúc, chỉ còn lại tiếng hô hấp hỗn loạn và tiếng tim đập điên cuồng.

Bàn tay nóng bỏng của anh vuốt ve mông cô, lồng ngực trần trụi vì hơi thở của cô mà lại nóng lên.

Nằm một hồi, mọi thứ trở nên chậm lại, hô hấp, nhịp tim, thậm chí cả thời gian cũng chậm.

“Trần Thứ?” Khương Tỉnh gọi một tiếng.

“Ừ?”

“Hết năm em xin nghỉ phép, mẹ em hy vọng em sớm trở về, năm nay chị và anh rể sẽ về Hạ Môn ăn tết, cuối năm chỉ còn lại ba mẹ em ở nhà.”

Trần Thứ hơi dừng một chút, nói: “Được, vậy em về trước đi.”

“Vâng.” Khương Tỉnh hôn lên ngực anh, “Em ở nhà chờ anh.”

“Được.”

*****

Năm cũ qua đi, thời tiết dường như lạnh hơn, sau khi Khương Tỉnh về nhà mấy ngày liền có tuyết rơi, chuyện này ở Giang Thành thật hiếm thấy.

Năm cũ chỉ còn mấy ngày, Khương Tỉnh cùng ba mẹ đi mua hàng tết.

Đến trước đêm giao thừa, mọi thứ đều đã sắp xếp xong, trong nhà và cả căn hộ bên Hướng Viên đều được dọn dẹp sạch sẽ.

Trần Thứ ngồi xe lửa buổi sáng, hơn 12 giờ tới Giang Thành.

Khương Tỉnh lái xe ba Khương đi đón anh.

Trần Thứ mang theo không ít hành lí, một vali lớn, một ba lô, còn có một túi, tất cả đều được nhét đầy.

Khương Tỉnh đưa anh tới thẳng Hướng  Viên, vào phòng, mới biết được những thứ anh mang đều là quà tặng.

Anh lấy từng thứ ra sửa sang lại, hộp, túi, mỗi một thứ đều có gắn một tờ giấy, tặng bà ngoại, tặng cậu, tặng em họ…. Phân chia rất rõ ràng. Bình thường lúc nói chuyện thỉnh thoảng Khương Tỉnh sẽ nhắc tới, nhưng cũng không giới thiệu rõ người thân trong nhà, cũng không biết anh làm sao mà biết được.

Ở Hướng Viên nghỉ ngơi một lúc, buổi chiều hai người về nhà.

Năm nay vợ chồng Khương Mộng không ở đây, bà ngoại cũng được cậu nhỏ đón đi, trong nhà chỉ còn bốn người ăn cơm tất niên bởi vậy không đặt khách sạn bên ngoài như năm trước. Mẹ Khương quyết định tự mình ở nhà nấu ăn.

Trần Thứ và Khương Tỉnh cũng tới giúp, vội vàng hơn hai tiếng, cuối cùng cũng làm ra được một bữa cơm tất niên phong phú.

Tuy rằng chỉ có bốn người, nhưng bữa cơm tất niên vẫn mang ý nghĩa rất quan trọng.

Đối với Trần Thứ lại càng như thế.

Từ sau khi bác qua đời, đã nhiều năm anh chưa từng đón năm mới như thế này, cơm tất niên cũng chỉ có một mình, có hai năm anh không trở về, cũng không tham gia tiệc giao thừa do trường tổ chức, đêm giao thừa lúc đó cũng như ngày thường, một mình ở kí túc xá mà trôi qua.

Khi đó thế nào cũng không ngờ, có một ngày sẽ gặp lại Khương Tỉnh, sẽ ở bên cô, thậm chí được gia đình cô chấp nhận.

Hiện giờ nghĩ lại cũng không phải là cảm thấy khi đó khổ bao nhiều, chỉ là ý thức được hiện tại quá hạnh phúc.

Mà niềm hạnh phúc này, tất cả đều vì một người.

Có lẽ chuyện nhiều năm trước trên xe lửa đều do ông trời an bài.

*****

Cách 12h đêm chỉ còn nửa tiếng, bọn trẻ con vẫn chưa ngủ, tụ tập ở sân nhỏ dưới lầu.

Tuy rằng ở thành phố không cho đốt pháo hoa, nhưng một năm chỉ có một lần giao thừa nên dường như cũng được thả lỏng, quản lý tiểu khu cũng nhắm một mắt mở một mắt cho qua.

Khương Tỉnh và Trần Thứ ngồi trên ban công, bầu trời rực sáng, pháo hoa cũng đẹp. Khương Tỉnh cúi đầu, lấy trong túi ao ra một bao lì xì đưa cho người đàn ông bên cạnh: “Ừm, tiền mừng tuổi của anh.”

Trần Thứ quay đầu ngơ ngác nhìn cô.

“Không lấy sao?” Khương Tỉnh nhướng mày, ung dung chờ đợi.

Trần Thứ im lặng, sau một lúc lâu, cúi đầu cười ra tiếng.

Anh nhận lấy bao lì xì, cầm tay cô, thần thái trên mặt mê hoặc lòng người.

“Anh cũng có một thứ cho em.” Anh nói.

“ĐÙNG….”

Giữa không trung, một chùm pháo hoa nổ tung, ánh sáng bảy màu nở thành hoa.

Khương Tỉnh cúi đầu, trên ngón tay nhiều hơn một thứ hình tròn.




COMMENT