Báo lỗi

Tương Tỉnh

Chương 56: Phiên ngoại 2: Về quê

Sau khi đổi xe, Khương Tỉnh liền ngủ.

Bởi vì trời mưa, xe đi rất chậm, cô dựa vào vai Trần Thứ, vốn đang nói chuyện, bất tri bất giác giọng nói nhỏ dần.

Trần Thứ cúi đầu nhìn, lấy chiếc áo khoác trên đùi đắp lên người cô.

Hơn hai giờ, mưa đã tạnh, xe đi thêm nửa tiếng nữa đã tới bến xe.

Trần Thứ vỗ nhẹ Khương Tỉnh, gọi một tiếng.

Khương Tỉnh mơ màng ngẩng đầu, nhìn ra bên ngoài: “Tới rồi sao?”

“Ừ.” Trần Thứ giúp cô sửa lại tóc, “Cố chịu một chút, về nhà rồi ngủ.”

“Không sao, em ngủ rất ngon.” Khương Tỉnh xoa xoa mặt, “Chúng ta xuống xe thôi.”

“Ừ.”

Trần Thứ kéo vali ra từ dưới ghế, một tay xách ba lô lên.

“Đưa ba lô cho em.” Khương Tỉnh nói.

“Để anh, em đi trước đi.” Trần Thứ đeo ba lô lên vai.

Hai người một trước một sau xuống xe, lập tức có tài xế lại kiếm khách.

Bọn họ bắt một chiếc taxi, nửa giờ sau tới thị trấn, xe dừng lại ở đối diện bệnh viện.

Trần Thứ dắt Khương Tỉnh đi bộ xuống dưới sườn núi, đến một con đường sỏi đá.

Đường này thông tới một con ngõ nhỏ cũ kĩ.

Nhà Trần Thứ ở tận cùng ngõ, cạnh một mảnh rừng trúc, bên kia rừng trúc là ruộng đồng.

Trời vừa mưa, con đường gồ ghề lồi lõm, nước đọng thành từng vũng nhỏ, Trần Thứ vừa đi vừa nhắc nhở Khương Tỉnh chú ý.

Vào trong ngõ, hai bên đều là nhà gạch cũ, chắc là đã rất nhiều năm, mái nhà có vài chỗ không còn nguyên vẹn nhưng không được sửa chữa, hình như không có người ở.

Khương Tỉnh đang nhìn căn nhà bên trái, bỗng nhiên bị Trần Thứ kéo một cái.

Cúi đầu nhìn, phía trước là một đống gạch.

“Cẩn thận một chút, ở đây rất ít người ở, nhà hỏng rồi cũng không ai sửa.” Trần Thứ nói.

“Người ta dọn đi hết rồi sao?”

“Ừ, người già thì đã mất, người trẻ thì ra ngoài, có một vài người còn ở lại cũng tìm cách dọn sang phía đường lớn.”

Đang nói thì có một bà lão chống gậy đi ra từ căn nhà phía trước, đứng ở bậc cửa nhìn bọn họ, trong đôi mắt vẩn đục lộ ra kinh ngạc.

Một lát sau, dường như đã nhận ra, bà đi tới hai bước, hướng về phía Trần Thứ gọi một tiếng.

Bà gọi “Tiểu Thụ” nhưng giọng địa phương quá nặng, Khương Tỉnh nghe rất mơ hồ.

Trần Thứ cười một tiếng, cũng dùng tiếng địa phương chào hỏi bà.

Khương Tỉnh mờ mịt nhìn bọn họ nói chuyện với nhau, bà lão nhìn về phía cô, trên mặt là vẻ tươi cười, nói câu gì đó, Khương Tỉnh nghe không hiểu, đành phải xấu hổi cười cười, quay đầu xin Trần Thứ giúp đỡ.

Trần Thứ lập tức giải thích: “Bà nói em rất xinh đẹp.”

Khương Tỉnh lập tức sửng sốt.

Có lẽ là vì có người ngoài ở đây mà anh lại nói nghiêm túc như vậy, Khương Tỉnh dù da mặt dày cũng khó tránh khỏi đỏ mặt, cô cúi đầu cười, nói với bà lão tiếng  “Cảm ơn”.

Bà lão dường như nghe hiểu, giơ ngón tay cái lên với Trần Thứ, lại nói hai câu nữa.

Khương Tỉnh không hiểu ra sao, lại đành phải nhìn Trần Thứ.

“Bà khen em lễ phép.” Nói xong anh tạm dừng một chút, cong môi, vẻ mặt tươi cười, “Cũng khen ánh mắt anh tốt.”

Khương Tỉnh: “…”

Lần này không có gì để nói, chỉ ở bên nhìn anh và bà lão trò chuyện.

Nói xong, Trần Thứ lấy mấy túi đặc sản từ trong ba lô cho bà, là quà mang từ Nam An tới, anh chuẩn bị hết cho tất cả những ai còn ở trong ngõ.

Sau khi tạm biệt bà lão, Trần Thứ đưa Khương Tỉnh tới căn nhà cũ cuối hẻm kia, là căn nhàanh đã ở rất nhiều năm.

Cũng là một căn nhà ngói đơn giản, gồm một gian nhà chính, hai căn phòng một lớn một nhỏ, ở sân sau là một phòng nhỏ được xây bằng gạch đỏ xem như nhà bếp, xa hơn một chút là nhà vệ sinh được xây bằng gạch thô.

Trần Thứ mở hết cửa ra để thông gió, Khương Tỉnh đứng ở cửa sau, nhìn ra rừng trúc xanh mát.

Đã hơn một năm không trở về, bàn ghế đều bám đầy bụi, cũng may chăn đệm để trong tủ, được bọc cẩn thận để trên cao nên không bị ẩm, lấy ra là có thể dùng.

Trần Thứ  nhanh chóng thu dọn phòng, đi gọi Khương Tỉnh vào nghỉ ngơi, lại thấy cô đang quét gian nhà chính, cũng không biết cô tìm được cái chổi cũ ở đâu, nhìn qua đã bị mòn rất nhiều, dùng để quét thật sự rất khó khăn. 

“Đừng quét.” Trần Thứ đi tới nói, “Em nghỉ ngơi đi, để anh.”

“Em không mệt.”

“Vậy ngồi xuống đi.”

“Dọn xong rồi nghỉ, em làm cùng anh.”

Thấy cô kiên trì như vậy, Trần Thứ không nói nữa. Hai người vội vàng làm một lúc, không lâu sau đã dọn dẹp nhà chính sạch sẽ.

Trần Thứ tìm ấm điện đã mua năm ngoái, nấu một nồi nước để Khương Tỉnh rửa mặt lau người.

Khương Tỉnh thay quần áo xong, Tràn Thứ giục cô nghỉ ngơi, Khương Tỉnh nghe lời bò lên giường.

Chăn đệm đều là thứ mà trước kia Trần Thứ từng dùng, giặt rất sạch sẽ.

Khương Tỉnh nằm xuống, trong tầm mắt là vách tường loang lổ, căn nhà cũ mang vẻ u tĩnh cũng không khiến cô cảm thấy khó chịu và xa lạ mà ngược lại, có một chút an tâm.

Đây là nhà Trần Thứ từng ở.

Cô ngủ trên giường của anh, đắp chăn của anh, cũng nghĩ tới sinh hoạt trước đây của anh.

Anh lớn lên ở đây, chiếc bàn gỗ bên cạnh cửa sổ là nơi anh từng ngồi học.

Khương Tỉnh không biết ngủ thiếp đi từ lúc nào.

Lúc tỉnh lại thìtrời đã tối.

Trong phòng tối tăm, cô xuống giường, đi ra ngoài đến gian chính, không thấy Trần Thứ, lại ngửi được mùi thơm bay ra từ phòng bếp phía sau.

Anh đang nấu cơm.

Khương Tỉnh đi qua, đúng lúc Trần Thứ vừa làm xong, cơm trong nồi đã tỏa mùi thơm, không cần thêm lửa nữa.

Quay người lại, liền thấy cô.

Anh hơi kinh ngạc, “Ngủ ngon không?”

“Rất ngon.”

“Đúng lúc có thể ăn cơm.”

Khương Tỉnh nhìn thoáng qua bàn bếp, hỏi: “Anh đi mua thức ăn?”

Trần Thứ gật đầu, nói: “Mua một chút, chúng ta ở lại hai ngày, cần phải ăn cơm.”

“Đồ cúng anh cũng mua rồi?”

“Ừ.”

Khương Tỉnh gãi đầu, có chút ảo nảo, “Em vốn định cùng anh chuẩn bị những thứ đó.”

“Không sao.” Trần Thứ trấn an, “Ngày mai đi với anh là được rồi.”

Khương Tỉnh ừ một tiếng.

Ăn xong bữa tối, vẫn còn sớm, Trần Thứ tắm rửa xong về phòng, thấy Khương Tỉnh đang ngồi ở bàn đọc gì đó.

Đi qua nhìn, là vở ngữ văn hồi cấp ba của anh, đã rất cũ, bên trong đầy những bài văn, nhìn lại thật sự hơi hỗn loạn, không biết tại sao cô lại xem rất hăng say.

Anh kéo ghế ra ngồi xuống bên cạnh cô.

Khương Tỉnh xem xong, quay đầu nói: “Anh rất cố gắng.”

Trần Thứ nói: “Lúc đó rất muốn thi đậu đại học.”

“Vậy sao?”

“Ừ.” Trần Thứ gật đầu, “Không muốn để bác thất vọng.”

Khương Tỉnh nhìn anh một hồi, nói: “Anh không làm ông thất vọng.”

Trần Thứ cười cười, cầm tay cô, nhỏ giọng đáp: “Ừ.”

*****

Hôm sau là thanh minh, Khương Tỉnh và Trần Thứ cùng đi tảo mộ.

Ở đây đều người chết đều được chôn cất, không có hình dáng mộ thống nhất, phần mộ của bác Trần Thứ ở giữa một mảnh hoa cải dầu. Đó từng là ruộng của nhà bọn họ, mấy năm trước đã chuyển cho người khác, chỉ để lại phần mộ nhỏ này.

Bia mộ bị cỏ mọc che khuất, vài cành hoa cải dầu thậm chí còn dài đến cả phần trên mộ.

Trần Thứ cúi người nhổ cỏ, Khương Tỉnh cũng ngồi xuống giúp đỡ.

Bọn họ dọn dẹp quanh mộ sạch sẽ, sau đó để đồ cúng lên.

Toàn bộ quá trình, Trần Thứ đều không nói chuyện.

Chỉ là trước khi rời đi, anh thấp giọng nói một câu: “Sau này con lại đến, lại mang Khương Khương tới.

…..

Trên con đường hẹp bên bờ ruộng, hai người nắm tay nhau bước đi.




COMMENT