Báo lỗi

Tuyệt Sắc Đan Dược Sư: Quỷ Vương Yêu Phi

Chương 122: Làm nam nhân, nên bảo hộ nữ nhân của mình

“Một ngốc tử như ngươi, muốn bảo hộ nàng thế nào?” Ánh mắt Tử Nguyệt hoàng lạnh lùng đảo qua Dạ Vô Trần, không thể không nói, trong lòng hắn có chút ghen ghét Dạ Vô Trần, đơn giản là vì tình yêu hoàn mỹ của phụ vương và mẫu phi hắn.

Hắn ghen ghét phụ vương DVT, cũng muốn có được mẫu phi hắn, nhưng hai người kia ân ái tình thâm, một chút cơ hội cũng không cho hắn, nếu không, hắn cũng sẽ không tiết lộ chuyện của Nam An Vương cùng vương phi cho những người đó biết, lúc Nam An vương phủ gặp nạn cũng ra lệnh biến Dạ Vô Trần thành một ngốc tử.

“Làm nam nhân, nên bảo hộ nữ nhân của mình, mặc kệ có bản lĩnh này hay không!”

Thanh âm thiếu niên còn sạch sẽ, tinh khiết hơn pha lê, đứng trong gió, thân ảnh đơn bạc kia lại có vẻ đáng tin cậy.

“Người tới, giết Quỷ Vương, bắt Mộ Như Nguyệt!” Ánh mắt Tử Nguyệt hoàng trầm xuống, trong lòng đã tràn ngập sát khí, hắn không quên mệnh lệnh của người kia, cần phải bắt nữ nhân này giữ lại bên người hắn.

Bất quá, Tử Nguyệt hoàng cũng không biết vì sao người kia lại coi trọng nữ nhân này, nhưng hắn biết, dựa vào thực lực cường đại của người kia, dù hắn là Hoàng đế của Tử Nguyệt quốc cũng không thể cãi lời.

Chỉ vì hắn muốn diệt một Tử Nguyệt quốc quả thật dễ như trở bàn tay...

“Khoan đã.” Đột nhiên, một tiếng kêu từ phía sau truyền đến.

Cơ Như Nhã một thân hoa phục quý phi được cung nữ vây quanh chậm rãi bước đến, ưu nhã mà mị hoặc giống như một đóa hoa hồng nở rộ.

“Bệ hạ, vị Mộ cô nương này rất hợp ý thiếp, không biết bệ hạ có thể...”

“Ái phi, chuyện này ngươi không nên quản, đi xuống đi.” Lúc nhìn thấy Cơ Như Nhã, biểu tình của Tử Nguyệt hoàng nhu hòa một chút, nhưng khi nghe nàng nói vậy, nhịn không được nhăn mày.

Đúng là hắn rất yêu ái phi của hắn, nhưng mà, hắn càng yêu sinh mệnh của mình hơn.

Mệnh lệnh của người kia căn bản không thể cãi lại.

“Bệ hạ.”

Cơ Như Nhã cắn môi, đi đến trước mặt Tử Nguyệt hoàng, chậm rãi quỳ xuống: “Bệ hạ, gần đây thần thiếp rất buồn chán cho nên muốn Mộ cô nương bồi thiếp, không biết bệ hạ có thể đáp ứng tâm nguyện nho nhỏ này của thiếp không.”Dứt lời, nàng nâng mắt nhìn chăm chú vào Tử Nguyệt hoàng, con ngươi kiều mị động lòng người, nếu như là lúc trước sợ là Tử Nguyệt hoàng đã quỳ gối trước mặt nàng rồi.

Nhưng mà, lúc này Tử Nguyệt hoàng lại không có bất kì động tác gì.

“Người tới, dẫn Nhã quý phi trở về.”

Thanh âm lãnh khốc không chút tình cảm khiến thân thể Cơ Như Nhã khẽ run lên. Nàng chậm rãi nhắm hai mắt lại, khi nàng ở mắt ra, đột nhiên đẩy người kéo mình ra.

“Mộ cô nương, Quỷ Vương, các ngươi đi mau!”

Ai cũng không ngờ Cơ Như Nhã hành động như vậy, đều sững sờ tại chỗ.

Sắc mặt Tử Nguyệt hoàng trầm xuống, vô cùng đau đớn nói: “Ái phi, ngươi phản bội trẫm?”

“Phản bội?” Cơ Như Nhã nở nụ cười điên cuồng, tràn ngập bi thương, “Ta chưa bao giờ yêu ngươi, lấy đâu ra phản bội? Bệ hạ, ngươi là vua của một nước, bình thường ngu ngốc, vô nhân đạo còn chưa tính, ngươi còn muốn đem Mộ cô nương tặng cho người khác! Chỉ vì cái thế lực kia nhìn trúng thiên phú của Mộ cô nương, ngươi liền đẩy nàng vào hoàn cảnh này, một khi bước vào thế lực kia, Mộ cô nương nhất định phải chịu khống chế cả đời, bán mạng cho chúng cả đời, lúc trước, mẫu thân của Quỷ Vương vì phản bội thế lực kia nên mới bị diệt môn. Mộ cô nương cũng là con dân của ngươi, vậy mà ngươi lại đối đãi với nàng như thế?”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT