Báo lỗi

Tuyệt Sắc Đan Dược Sư: Quỷ Vương Yêu Phi

Chương 133: Âm mưu của điệp y (2)

Nữ tử áo đen vẫn không nói chuyện, chỉ lạnh lùng nhìn Mộ Như Nguyệt, đột nhiên nàng vung tay lên thả ra một luồng khí xanh biếc, Mộ Như Nguyệt vội giơ tay che mũi nhưng vẫn hít vào mũi và miệng một ít.

“Độc dược không có tác dụng đối với ta.”

Mộ Như Nguyệt cười lạnh, thân là một đan dược sư đương nhiên có một ít giải độc đan phòng bị trong người, nhưng mà sau khi biết rõ loại độc, sắc mặt nàng hơi đổi: “Hợp khuyết thảo!”

Hợp khuyết thảo là tên một loại dược, nó khác với độc dược, nếu là độc còn có thể giải nhưng hợp khuyết thảo lại... không có thuốc giải.

Nữ tử áo đen cười lạnh, xoay người muốn rời khỏi nhưng khi chân nàng mới bước ra tới cửa viện, Mộ Như Nguyệt đã hồi phục tinh thần, lạnh giọng ra lệnh: “Viêm Tẫn, bắt nữ nhân này lại cho ta!”

Nàng muốn biết vì sao nàng ta hại nàng!

"Bá" một tiếng, một thân ảnh màu đen từ bên trong cánh cửa vọt ra, nữ tử áo đen thấy tình thế không ổn muốn chạy trốn, nhưng thực lực của nàng làm sao so được với Viêm Tẫn, còn chưa ra khỏi Mộ trạch đã bị hắn trói lại, hung hăng ném tới trước mặt Mộ Như Nguyệt.

“Nha đầu, ngươi không sao chứ?” Viêm Tẫn nhìn sắc mặt Mộ Như Nguyệt ửng hồng, hơi lo lắng hỏi, “Dược tính của hợp khuyết thảo rất mạnh, so với mị dược còn mạnh hơn, phải tìm nam nhân mới có thể giải quyết được dược tính.”Viêm Tẫn rất muốn nói một câu, có muốn hắn gọi Dạ Vô Trần tới hay không?

“Ta không sao”, Mộ Như Nguyệt lắc lắc đầu, gương mặt ửng hồng động lòng người, hô hấp cũng bắt đầu trở nên dồn dập, “Ta về phòng nghỉ ngơi trước, nhớ kĩ, đừng cho bất kì ai tới quấy rầy ta.”

Viêm Tẫn khẽ hé miệng, nhưng cuối cùng vẫn nuốt lời muốn nói xuống, hắn lãnh khốc nhìn nữ tử áo đen bị trói, nhấc chân hung hăng đạp một cước.

“Ta không biết ngươi là ai, nhưng nếu muốn tổn thương nha đầu, vậy ngươi chắc chắn sẽ hối hận vì chuyện hôm nay!”

Đôi mắt đen lóe lên lệ khí, vẻ mặt Viêm Tẫn lạnh lẽo... sát khí không hề che giấu. Chẳng qua hiện tại phải cứu Mộ Như Nguyệt trước, sau đó mới cùng nàng tính sổ người này.

Điệp Y cười lạnh một tiếng, chậm rãi nhắm mắt lại, trong lòng suy nghĩ cách chạy thoát. Nếu bị chủ tử biết được, chắc chắn nàng sẽ phải hối hận vạn phần.

Có điều, thật không ngờ trong phòng chủ mẫu lại giấu một nam nhân.

Nàng vốn muốn cho chủ tử được chuyện tốt, nhưng xem ra hơi khó khăn, dù sao nàng còn chưa kịp đi thông báo cho chủ tử, nhưng mà chỉ cần nữ nhân này không còn là thân xử nữ nữa thì sẽ không bị Thánh Nữ Môn chú ý, chủ tử cũng không cần phải mạo hiểm như vậy.

Mặc kệ nam nhân nào chiếm được nàng ta, nàng đều sẽ không để chủ tử đặt mình vào hoàn cảnh nguy hiểm.

Trong phòng, Mộ Như Nguyệt tận lực bình ổn sự xao động trong lòng, nhưng nhiệt độ thân thể làm thế nào cũng không hạ xuống được, cái loại cảm giác khô nóng này khiến nàng muốn cởi hết quần áo ra.

“Nha đầu, ngươi không sao chứ?” Viêm Tẫn lo lắng nhìn Mộ Như Nguyệt, nếu là độc dược, dựa vào năng lực của nàng hoàn toàn có thể nhịn được nhưng dược tính của hợp khuyết thảo quá mạnh, dù nàng có tinh thần lực mạnh mẽ cũng không thể nhịn.

Có thể nhịn được đến bây giờ ý chí không bị lung lạc đã là cực hạn của nha đầu này rồi.

“Ân...” Mộ Như Nguyệt vừa định mở miệng nói chuyện nhưng lại phát ra một tiếng ngâm khẽ, nàng vội vàng ngậm miệng, thật lâu sau mới cắn răng phun ra mấy chữ: “Mau đi ra!”

“Nhưng mà, nha đầu ngươi...”

“Mau đi ra!”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT