Báo lỗi

Tuyệt Sắc Đan Dược Sư: Quỷ Vương Yêu Phi

Chương 1527: Bạch yên ác độc (1)

Editor: Tường An

Vì ngục điển sắp diễn ra, tất cả khách điếm trong hoàng thành đều được phủ vương tước bao trọn, dùng để chiêu đãi khách đến tham gia ngục điển.

Nhưng khi hai người Mộ Như Nguyệt đi vào khách điếm, lại bị thông báo khách điếm đã hết phòng...

Tuy Mộ Như Nguyệt cảm thấy hơi kỳ quặc nhưng cũng không dừng lại lâu, xoay người muốn rời đi, nhưng vừa ra tới cửa đã nghe thấy thanh âm phẫn nộ từ phía trước truyền đến làm nàng bất giác nhíu chặt mày.

"Ngươi vừa nói cái gì? Tất cả các phòng đều kín hết? Làm sao có thể? Nếu hôm nay các ngươi không cho bổn tiểu thư một công đạo, bổn tiểu thư tuyệt đối sẽ không bỏ qua các ngươi!"

Phấn y nữ tử tức run cả người, ánh mắt phẫn nộ như muốn giết người hung hăng trừng đám người trước mặt.

Đứng trước mặt nàng là một thanh y nam tử, khinh thường trào phúng cười nói: "Vị cô nương này, thật xin lỗi, ngươi đã đến chậm một bước, tất cả các phòng của khách điếm chúng ta đã chật kín người, mời cô nương qua khách điếm khác hỏi đi."

Chẳng qua, các khách điếm khác hiển nhiên cũng sẽ không có phòng trống...

Ai bảo ngươi đắc tội đại tiểu thư phủ vương tước? Vừa rồi, nha hoàn phủ vương tước đã đến phân phó, nếu thấy bốn người này đến thuê phòng, nhất quyết từ chối bọn họ ngoài cửa.

Thế lực vương tước cường đại, bọn họ nào dám cãi lệnh?

Ngay lúc phấn y nữ tử còn muốn nói gì đó, một thanh âm từ bên cạnh truyền đến: "Lão bản, chỗ các ngươi còn phòng trống không?"

Vì phấn y nữ tử ở đây, thanh y nam tử kia vốn đang muốn đuổi người, nhưng vừa nhìn rõ người đến, lập tức thay đổi sắc mặt, vội vàng nghênh đón: "Thì ra là Thiên Long đại sư, tiểu nhân lập tức an bài phòng cho đại sư."

Lúc nói chuyện, vẻ mặt hắn tươi cười nịnh nọt, hoàn toàn không còn khí thế hùng hổ như vừa rồi.

Ở hoàng thành, Thiên Long là một đan dược sư cường đại nổi danh, cơ hội tốt như thế, sao hắn có thể cự tuyệt đại sư ngoài cửa chứ?

Vậy chẳng phải là không nể mặt đại sư sao?

Nếu hầu hạ tốt, nói không chừng Thiên Long đại sư cao hứng ban thưởng cho một viên đan dược, vậy cả đời này cũng đủ rồi...

Phảng phất như nhìn thấy đan dược tràn ngập nguyên khí đang vẫy tay với mình, thanh y nam tử suýt nữa chảy nước miếng.

"Hừ!" phấn y nữ tử hừ lạnh, "Không phải ngươi nói không có phòng trống à? Vì sao hắn vừa hỏi liền có?"

"Ha ha!" lão bản cười lạnh, "Đó là vì Thiên Long đại sư đã đặt phòng trước rồi, cho nên một gian phòng cuối cùng là để lại cho Thiên Long đại sư, còn ngươi... từ đâu đến thì lăn về đó đi! Ta nói vậy có đúng không, Thiên Long đại sư?"

Hắn nói như vậy đã rất rõ ràng rồi, tin tưởng Thiên Long đại sư sẽ hiểu ý hắn, bất luận thế nào cũng không thể mất mặt trước Thiên Long đại sư được...

Dứt lời, hắn liền nhìn về phía Thiên Long đại sư...

Đáng tiếc, Thiên Long căn bản không nghe thấy lão bản đang nói gì.

Bởi vì hắn đã nhìn thấy Mộ Như Nguyệt đi về phía mình...

Lão bản nhíu mày, theo ánh mắt Thiên Long liền thấy Mộ Như Nguyệt đi đến, sắc mặt lập tức trầm xuống, tức giận nói: "Ta đã nói rồi, ở đây không có phòng trống, các ngươi còn mặt dày đứng ở chỗ này làm gì? Không thấy Thiên Long đại sư đang ở đây sao? Đại tiểu thư cho phép các ngươi vào thành đã là nhân từ lắm rồi, đừng có không biết xấu hổ! Cũng phải, phỏng chừng đời này các ngươi đều chưa từng gặp được đan dược sư cường đại như Thiên Long đại sư, cho nên muốn mặt dày mày dạn ở lại hảo hảo nịnh bợ hắn!"


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT