Báo lỗi

Tuyệt Sắc Đan Dược Sư: Quỷ Vương Yêu Phi

Chương 48: Một mình địch hết (4)

Mọi người đều khẩn trương, nhìn hai nữ tử trên võ đài không chớp mắt.

Mộ Y Tuyết nắm chặt nắm tay nhỏ trắng nõn như phấn, ánh mắt lo lắng: “Cha, ngươi nói Đình Nhi tỷ tỷ sẽ thắng được không?”

Mộ Tính cười cười xoa đầu Mộ Y Tuyết, tự tin nói: “Tuy hôm nay nghịch nữ này thật sự khiến người ta hoảng sợ nhưng hiện tại Đình Nhi là võ giả cấp năm, sao có thể thua nữ nhân kia được? Cho nên nàng nhất định sẽ thắng, chỉ cần nàng đạt hạng nhất, những chuyện trước kia sẽ coi như chưa hề xảy ra.”

Mộ Y Tuyết chớp chớp đôi mắt đáng yêu, nghiêm túc gật đầu, Đình Nhi tỷ tỷ là thần tượng trong lòng nàng, tuyệt đối không thể thua Mộ Như Nguyệt.

Đúng lúc này, Mộ Như Nguyệt nhanh chóng kéo giãn khoảng cách với Mộ Đình Nhi, nàng buông lỏng trường kiếm trong tay làm cho trường kiếm lơ lửng trên không trung.

Đột nhiên, thanh trường kiếm tách ra thành hai trường kiếm giống nhau như đúc, bay thẳng về phía Mộ Đình Nhi, xung quanh hai thanh kiếm đều bao phủ bởi hai ngọn lửa, giờ phút này, hai thanh kiếm giống như hai quả cầu lửa cực nóng gần như đốt cháy cả không khí chung quanh.

Đây là kiếm kỹ mà kiếp trước Mộ Như Nguyệt tu luyện, vạn kiếm quy tông, tuy chỉ là tầng thứ nhất của vạn kiếm quy tông nhưng đã đủ để đối phó với loại võ giả cấp năm hữu danh vô thực như Mộ Đình Nhi rồi.

“Không cần!” Mộ Đình Nhi sợ tới mức sắc mặt tái nhợt, hai chân run rẩy không ngừng, nàng vội vàng nâng hàn kiếm lên đỡ nhưng sau khi kiếm của nàng tiếp xúc với hai thanh hỏa kiếm nóng rực kia, hàn kiếm trong tay nàng tan thành một vũng nước.

Đây là hàn kiếm mà Mộ Tình đã tốn một số tiền rất lớn để mua cho nàng, nghe nói là dùng băng ngàn năm không tan chế tạo thành, có thể giúp kiếm kỹ hệ băng của nàng phát huy hiệu lực mạnh mẽ.

Ai ngờ lại bị hỏa kiếm của Mô Như Nguyệt hòa tan.

Nhìn hai thanh kiếm ngày càng đến gần, Mộ Đình Nhi cắn chặt răng rút hồng trù bên thắt lưng xuống hung hăng ném về phía hai thanh kiếm, còn chưa tới gần đã hóa thành tro tàn.

Xong rồi, nhất định là xong rồi.

Mộ Như Nguyệt ác độc như vậy nhất định sẽ giết nàng!

Nhưng mà nàng còn chưa muốn chết a.

Nghĩ đến đây, Mộ Đình Nhi rốt cuộc cũng không cần thể diện nữa, hô lớn về hướng dưới đài: “Cha, thế tử điện hạ, mau cứu ta, Mộ Như Nguyệt nói nếu ta chết thế tử điện hạ sẽ là của nàng, cho nên nàng muốn giết ta.”

Nghe lời nói của Mộ Đình Nhi, Mộ Như Nguyệt cười trào phúng nhưng cũng không thu hồi công kích, đương nhiên nàng cũng chưa từng muốn lấy mạng Mộ Đình Nhi...

"Bá!"

"Lả tả!"

Vài tiếng thanh thúy vang lên, hai thanh kiếm trực tiếp cắt quần áo Mộ Đình Nhi thành mảnh vụn, lộ ra thân thể trắng nõn kiều nộn, càng bắt mắt hơn là cạnh rốn nàng rõ ràng còn lưu dấu vết hoan ái, nhìn màu sắc hẳn là đã qua một thời gian.

“A!” Mộ Đình Nhi thất thanh hét lớn, vội vàng giơ tay ra trước ngực che con thỏ ngọc run rẩy, nhưng nàng vừa động cũng khiến người ta nhìn thấy trên cánh tay nàng đã không còn thủ cung sa.

Mộ gia Mộ Đình Nhi hiển nhiên đã không còn thân trong sạch.

Ngay lập tức, những ánh mắt háo sắc, khinh bỉ nhìn về phía nàng, các nam nhân hiếm có cơ hội được nhìn thân thể kiều mỹ như thế đương nhiên không thể dời mắt được, còn các nữ nhân lộ ra ánh mắt trào phúng.

Bọn họ còn tưởng Mộ Đình Nhi cỡ nào ưu tú, thì ra là một tiện nhân chưa lập gia đình đã tằng tịu với người ta.

“Phong Nhi, đây là nữ nhân ngươi muốn cưới?” Ánh mắt Tử Nguyệt hoàng lạnh xuống, sắc mặt khó coi nói, “Chưa lập gia đình đã không còn thân trong sạch, làm chuyện đồi phong bại tục như thế, ta không cho phép nữ nhân này bước vào hoàng gia.”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT