Báo lỗi

Tuyệt Sắc Đan Dược Sư: Quỷ Vương Yêu Phi

Chương 57: Tình tố ám sinh (8)

Hắn thật sự rất khó tin tưởng nam nhân tuấn mỹ này chính là Quỷ Vương xấu xí mà phố phường đồn đãi. Này... Này con mẹ nó chính là hai người sao.

“Ta cần lừa ngươi sao?” Mộ Như Nguyệt nhún vai, nói.

“Nhưng mà...” Lý Lộ do dự nửa ngày, thì thào nói, “Lời đồn này từ trong cung truyền ra, ta còn tưởng là thật chứ.”

“Trong cung?” Mộ Như Nguyệt nheo mắt, xem ra phải tra xuất xứ của lời đồn một phen, “Hiện tại không quản nhiều như vậy, Lý Lộ, trong vòng ba tháng ngươi có thể chiêu mộ cho ta bao nhiêu cường giả?”

“Nếu có Tẩy tủy đan, ta có thể giúp ngươi triệu tập 100 cường giả cấp năm đến cấp tám, còn trên cấp tám, Tẩy tủy đan không có gì hấp dẫn đối với bọn họ.”

“Tốt, ta cho ngươi thời gian ba tháng.”

Ba tháng này, nàng cũng muốn tận lực tăng năng lực của mình lên...

Lúc Lý Lộ xoay người chuẩn bị rời đi, người Mộ gia đã tìm tới cửa...

Mộ Y Tuyết liếc mắt một cái đã thấy Dạ Vô Trần bên cạnh Mộ Như Nguyệt, ánh mắt si mê nhìn dung nhan tuấn mỹ của hắn, không cách nào dời mắt được.

Một đầu tóc đen như mực, làn da thiếu niên trắng nõn trong suốt, con ngươi sạch sẽ mang theo vài phần ngây thơ chưa trải sự đời, môi mỏng tuyệt đẹp hơi cong lên.

Chỉ là đôi mắt thiếu niên trước sau chỉ có Mộ Như Nguyệt, trong mắt có sự ỷ lại giống như chỉ chứa được một người tồn tại.

Mộ Y Tuyết ghen ghét nắm chặt tay, móng tay dài hơi trắng bệch, một màn hài hòa kia làm đau mắt nàng, khiến nàng hận không thể giết Mộ Như Nguyệt để thay thế.

“Vị công tử này, ngươi là ai, vì sao lại ở cùng đại tỷ ta?” Mộ Y Tuyết cắn chặt răng, hung hăng trừng mắt Mộ Như Nguyệt, sau đó chuyển mắt sang Dạ Vô Trần, tức giận hỏi.

Dạ Vô Trần có chút sợ hãi liếc nàng một cái nói: “Nương tử, nữ nhân điên này thật đáng sợ, đuổi nàng đi có được không?”

Nữ nhân điên? Khuôn mặt xinh đẹp của Mộ Y Tuyết hơi biến sắc, nếu không phải Mộ Tình đưa mắt ra hiệu nàng không được xúc động chỉ sợ nàng đã xông lên cướp thiếu niên này về bên cạnh mình rồi.

“Vị công tử này, ta không phải nữ nhân điên, vị bên cạnh ngươi mới là nữ nhân điên.”

“Tuyết Nhi!” Mộ Tình trừng mắt nàng một cái, sớm biết nàng sẽ xúc động như vậy hắn đã không đồng ý cho nàng theo tới, dù sao mục đích của hắn là khiến Mộ Như Nguyệt về nhà.

Trong mắt Mộ Y Tuyết toàn là phẫn nộ nhưng cũng không nói thêm cái gì, chỉ ghen ghét nhìn Mộ Như Nguyệt.

“Nương tử là người tốt, mới không phải nữ nhân điên gì”, sắc mặt Dạ Vô Trần đỏ bừng, con ngươi sạch sẽ tràn đầy lửa giận, “Ngươi dám khi dễ nương tử ta, ta sẽ giết ngươi.”

Mộ Như Nguyệt sửng sốt nhìn hắn một chút, thấy sát khí trong mắt hắn, kinh ngạc hỏi: “Vô Trần?”

Trong lòng nàng, Dạ Vô Trần sạch sẽ tốt đẹp giống như một đứa trẻ chưa hiểu thế sự, lại không ngờ hắn cũng có thời điểm nổi sát khí.”Cha đã từng nói làm nam tử hán phải biết bảo vệ thê tử của mình, ta là một nam tử hán cho nên bất cứ ai khi dễ nương tử ta sẽ giết người đó, ta nhất định sẽ giết nàng!” Dạ Vô Trần nhìn về phía Mộ Y Tuyết, phẫn nộ nói.

Nếu là người khác nói những lời này, có lẽ Mộ Như Nguyệt không tin nhưng nếu là Dạ Vô Trần nói, nàng tin tưởng cho dù hắn không làm được cũng nhất định sẽ làm.

Không hiểu sao trong lòng nàng dâng lên một cảm giác kì lạ.

“Vô Trần, đừng để máu tươi vấy bẩn đôi tay này”, Mộ Như Nguyệt nhẹ nhàng cầm lấy tay hắn, mỉm cười nói, “Chuyện giết người cứ để ta làm, ngươi là người sạch sẽ nhất trên đời này, ta sẽ không để tay ngươi bị máu tươi làm ô uế.”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT