Báo lỗi

Tuyệt Sắc Đan Dược Sư: Quỷ Vương Yêu Phi

Chương 82: Yêu nghiệt phượng kinh thiên (4)

“Phải hay không thì có liên quan gì?” Sắc mặt Mộ Như Nguyệt lạnh lùng, nàng không quên nam nhân này đến để giết nàng, “Nói cho ta biết, là ai sai ngươi tới giết ta?”

Phượng Kinh Thiên chậm rãi hồi phục tinh thần, chỉ cần nghĩ tới Mộ Y Tuyết lừa gạt hắn, sắc mặt liền trầm xuống, mắt phượng xẹt qua tia ngoan độc.

“Là Mộ gia Mộ Y Tuyết.”

Vừa dứt lời, Phượng Kinh Thiên cảm thấy một cỗ lãnh khí áp về hướng mình, kinh ngạc nhìn thiếu nữ toát ra từng trận hàn khí.

“Mộ gia, quả nhiên là Mộ gia”, Mộ Như Nguyệt cười lạnh, “Ta chưa từng trêu chọc bọn họ, bọn họ lại nhiều lần tới trêu chọc ta, xem ra chút giáo huấn lúc trước còn chưa đủ, đợi đến khi ta trở về sẽ tìm Mộ gia tính sổ, nhưng mà, tuy ngươi không phải chủ mưu, lại nghe mệnh lệnh nàng mà đến, cho nên...”

Nàng rũ mắt nhìn Phượng Kinh Thiên, nụ cười bên môi càng lạnh hơn.

Cả người Phượng Kinh Thiên chấn động, sau đó ủy khuất nói: “Không phải vì ta không biết sao, cùng lắm thì sau này ta sẽ bảo hộ an toàn cho ngươi.”

Hơn nữa, thực lực của hắn và linh thú kia không phân cao thấp, cho nên chỉ bằng nữ nhân này còn không làm gì được hắn.

Có điều Phượng Kinh Thiên đuối lý trước, cho nên mặc kệ đối phương làm gì hắn cũng không phản kháng.

“Ngươi bảo hộ như vậy, ta không cần.” Mộ Như Nguyệt mắt lạnh nhìn Phượng Kinh Thiên, nhàn nhạt nói, hiển nhiên không có hảo cảm gì với nam nhân định giết mình.

Phượng Kinh Thiên cắn môi, nằm dài trên mặt đất, hồng y nửa mở lộ ra lồng ngực tinh xảo trắng nõn, hoàn toàn là bộ dáng yêu nghiệt phong tao.

“Cùng lắm thì ta chịu thiệt một chút, đem thân thể này tặng cho ngươi, đến đây đi, mau lên đi, ta sẽ dùng thân thể ta bồi thường thua thiệt cho ngươi.”

Nói xong hắn nhắm mắt lại, một bộ thấy chết không sờn.

Thật lâu sau cũng không có động tĩnh gì, hắn chậm rãi mở mắt ra, lại phát hiện Mộ Như Nguyệt đã ôm Viêm Tẫn đi xa....

Mộ cơn gió thổi qua, Phượng Kinh Thiên giống như một mảnh lá cây, lẻ loi nằm trên mặt đất.

“Ta phát hiện, hình như ta yêu nàng rồi.” Trong mắt Phượng Kinh Thiên đều là bộ dáng lạnh nhạt của thiếu nữ kia, nghĩ nghĩ, hắn nở nụ cười, “Nếu nàng có thể đánh ta hai cái, có lẽ ta sẽ càng hạnh phúc...”

Nếu Mộ Như Nguyệt nghe được lời hắn lầm bầm lầu bầu, phỏng chừng sẽ hộc máu xa ba thước, đây là điển hình của khuynh hướng thích chịu ngược.

“Nha đầu, cứ buông tha hắn như vậy sao?” Viêm Tẫn nâng mắt nhìn Mộ Như Nguyệt, nha đầu này không giống loại người dễ dàng buông tha kẻ địch.

“Thực lực của hắn rất mạnh, ngươi cùng lắm chỉ có thể đánh ngang tay với hắn”, Mộ Như Nguyệt hơi nhíu mày, nói, “Cho nên nếu không giết được hắn, chúng ta chỉ có thể bỏ đi, nhìn thấy bộ dáng phong tao của hắn ta liền thấy ớn lạnh.”

Một nam nhân mà lại phong tao như thế, thật khiến người ta toàn thân nổi da gà...

“Cô bé, rất nhanh ta sẽ đến tìm ngươi.” Phượng Kinh Thiên nhìn theo hướng thiếu nữ biến mất, khẽ cười, hiện giờ hắn còn chuyện quan trọng muốn làm.

Nghĩ đến Mộ Y Tuyết, ánh mắt hắn liền trầm xuống.

Nhận lầm người là hắn sai nhưng nữ nhân kia không thèm giải thích câu nào đã vui vẻ thừa nhận, Phượng Kinh Thiên làm thế nào cũng không chịu được chuyện này.

“Mộ Y Tuyết, không phải ngươi muốn ta cường bạo nàng sao, vậy ta sẽ cho ngươi nếm thử tư vị này một chút.”

Dứt lời, hắn nhìn phương hướng Mộ Như Nguyệt lần nữa, sau đó xoay người chạy như bay về hướng ngược lại.

Trong Hương Các, Mộ Y Tuyết nôn nóng đi qua đi lại, ánh mắt thỉnh thoảng liếc ra ngoài cửa sổ, cũng không biết nam nhân kia có thành công hay không, chỉ cần nghĩ đến bộ dạng tiện nhân kia dưới thân nam tử khác, nàng nhịn không được cười đắc ý...


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT