Báo lỗi

Vương Bài Hãn Phi, Manh Phu Dưỡng Thành

Chương 137: Để Cho Nàng Vui Vẻ

Edit: Tịch Ngữ

Lúc nãy, Trưởng Tôn Vinh Cực và Thủy Lung nói chuyện không lớn không nhỏ nhưng đủ cho người bên cạnh nghe. Mặc kệ thái hậu hay hoàng thượng đều biết Thủy Lung không có chuẩn bị quà tặng, Trưởng Tôn Vinh Cực lại dùng giọng điệu không thèm để ý nói hắn có chuẩn bị, nhưng không biết quà tặng có chuẩn bị qua loa không.

Ban đầu, lúc thái hậu đi vào bữa tiệc, biểu hiện của hắn đủ bất kính. Nếu quà tặng chẳng ra sao thì hoàn toàn làm xấu mặt thái hậu rồi, đồng thời đánh rớt mặt mũi của hoàng thất luôn.

Trưởng Tôn Lạc Dần suy nghĩ một chút, tâm tình hết sức không thay đổi nhưng được ông che giấu rất tốt.

Trong lòng ông ta không hề trách Khánh vương gia lắm mồm, ông ta muốn, lấy tính cách của Tử Sơ, nhất định chỉ đang nói đùa với Thủy Lung và Trưởng Tôn Vinh Cực, con người của Tử Sơ luôn rất tình cảm với người nhà, khi nói chuyện bao giờ cũng tùy ý, không có gấp khúc như ruột.

Hôm nay, ông chỉ có thể chờ đợi, Trưởng Tôn Vinh Cực thật sự làm chuyện không lễ phép, khiến hoàng gia mất mặt.

Có lẽ, hiếm khi Trưởng Tôn Lạc Dần cần xin ông trời, tuy Trưởng Tôn Vinh Cực không có động tĩnh gì, liền thấy gã cung thị bưng cái khay ra, trên khay là hộp ngọc có trạm trổ, đi tới trước mặt thái hậu.

Cung thị mở hộp ngọc, mọi người liền ngửi được mùi thơm ngát xa xôi, mọi người chỉ biết cái vật màu đen trong hộp ngọc là vật rất không tầm thường. Chỉ nghe cung thị đúng mực nói: “Võ vương gia và Võ vương phi dâng lên một gốc cỏ Ngưng Vân ngàn năm, chúc thái hậu nương nương phúc thọ an khang.”

Cung thị vừa dứt lời, lập tức rước lấy trận âm thanh ồn ào của mọi người.

Người ở đây đều là người quyền quý, có ai không biết vật trân quý này chứ. Đá quý ngọc đẹp dễ tìm, linh đan diệu dược khó tìm. Cỏ Ngưng Vân vốn là vật vô giá, bình thường chỉ có thể tìm được một gốc cây trăm năm đã hiếm lắm rồi, đừng nói chi là cỏ Ngưng Vân ngàn năm vô giá.

Đương nhiên, ánh mắt thái hậu nhìn cỏ Ngưng Vân rất là yêu thích.

Cái này Thủy Lung có thể hiểu, chỉ cần là phụ nữ bình thường đều không chống được dụ hoặc của cỏ Ngưng Vân. Đây là bảo bối dưỡng nhan dưỡng da, chống lại lão hóa, đối với độ tuổi này của thái hậu mà nói, chắc chắn là hận không thể giữ mãi nét đẹp trẻ mãi không già, thật sự là niềm vui dệt hoa trên gấm.

Thủy Lung để ý thấy thái hậu khi nghe cung thị nói xong không nhịn được nhìn về phía bọn họ. Ánh mắt ngậm chứa nụ cười ngọt ngào, thiếu nữ yếu ớt kết hợp với sức hấp dẫn của thiếu phụ quả là động lòng người. (*Thiếu phụ: phụ nữ có chồng.)

Nhưng vừa nghĩ tới chuyện bà ta vừa nhìn trộm Trưởng Tôn Vinh Cực, cơ thể Thủy Lung không nhịn được run lên, vẻ mặt không thay đổi nhìn thái hậu, chậm rãi nói: “Chúc mẫu hậu càng ngày càng trẻ tuổi, càng ngày càng xinh đẹp.”

Nét mặt và lời nói đều lộ vẻ thành khẩn, lại làm cho thái hậu đang chìm đắm trong vui thích như bị dội nước đá, rất khó chịu!

Bị đứa con dâu mình ghét nhất nói ‘càng ngày càng trẻ tuổi, càng ngày càng xinh đẹp’, càng khiến cho bà ý thức được tuổi tác của mình cách xa bọn họ bao nhiêu. Hơn nữa nói đến ‘đẹp’, nếu lúc trước Bạch Thủy Lung nói thì coi như không có ác ý. Cố tình hôm nay cô gái trước mặt lại xinh đẹp vô song, ai có thể ở trước mặt nàng mà khen đẹp chứ.

Thái hậu bực bội vì không thể trả lời, nhất là bà phát hiện tâm tư của Trưởng Tôn Vinh Cực toàn bộ đặt lên người Thủy Lung thì vui thích lúc đầu đều biến thành lửa ghen tỵ, đốt cháy lòng dạ thối nát đã bà.

Phương diện này dường như chỉ có Khánh vương gia là không nhận ra điều kỳ quặc.

Hắn mang vẻ mặt kinh ngạc nhìn cỏ Ngưng Vân, nghiêng đầu đối với Trưởng Tôn Vinh Cực và Thủy Lung căn bản không thèm ngó hắn: “Thật không hổ danh là hoàng thúc, phần quà tặng này đúng là khiến người ta khó mà bắt kịp.”

Giọng nói sạch sẽ của hắn như ánh sáng chọc thủng màn đêm tăm tối, khiến bầu không khí im lặng khôi phục lại như cũ.

Thái hậu nhìn như không có gì khác thường, ánh mắt nhìn lom lom vào Trưởng Tôn Vinh Cực và Thủy Lung, nhưng chỉ nói với Trưởng Tôn Vinh Cực: “Đều có lòng. Cái này chắc Vinh Nhi tốn không ít tâm tư?”

Bà ta chỉ nêu tên Trưởng Tôn Vinh Cực khiến hắn thoáng ngẩng đầu liếc nhìn cung thị nhận cỏ Ngưng Vân đi xuống, lắc đầu thờ ơ nói: “Không.” [TN: hờ hờ mụ già nhục chưa cưng.]

Nói thật, hắn chả hề tốn tâm tư tâm tiếc gì.

Vẫn y như xưa, quà tặng sinh nhật của thái hậu đều do Tiếu Tuyền chuẩn bị. Trước kia, khi hắn không ở trong thành Kỳ Dương, mỗi lần sinh nhật hắn nể tình máu mủ nên mới sai Tiếu Tuyền chuẩn bị quà tặng nhờ người đưa đi. Trưởng Tôn Vinh Cực căn bản không biết Tiếu Tuyền chuẩn bị quà gì, tóm lại hắn bỏ mặc để thuộc hạ mình tự xử.

Vẻ mặt Trưởng Tôn Vinh Cực lạnh nhạt, cho dù là ai thì cũng không nhìn ra hắn thật sự thờ ơ hay không đếm xỉa.

Thủy Lung biết, lời thái hậu muốn nghe tuyệt đối không phải là một chữ ‘không’. Tuy là thái hậu vẫn duy trì nụ cười như cũ nhưng cố tình Thủy Lung vẫn thấy được vẻ mất tự nhiên trong chớp mắt của bà ta, không cần nghĩ cũng biết tâm tình bà ta lúc này chắc chắn rất khó chịu.

Đối thủ khó chịu, nàng liền vui sướng. Thủy Lung không chút che giấu tâm tình của mình, khóe miệng vểnh lên sung sướng.

Ánh mắt Trưởng Tôn Vinh Cực thủy chung dừng ở trên người nàng, nên thu hết mọi ánh mắt, nhếch môi, nhăn mày của nàng vào mắt. Mặc dù không cam tâm tình nguyện khi suy nghĩ của Thủy Lung đặt ở bên ngoài, nhưng thấy bộ dạng linh động xinh đẹp của nàng, hơn nữa không hành vi quá đáng, hắn liền bao dung nàng.

Sau màn tặng quà, âm nhạc trong bữa tiệc vang lên, làm cho bữa tiệc càng thêm vui vẻ.

Một hàng cung nữ tiêu sái đi vào, đem từng món thức ăn điểm tâm tinh xảo đưa lên.

Trưởng Tôn Lạc Dần cười với thái hậu: “Mẫu hậu, ở Ngọc Mính Viện có tổ chức kịch vui, ngài nhất định sẽ thích.”

Thái hậu gật đầu, nhìn hoàng thượng cười từ ái.

Chẳng qua dung mạo của bà được bảo dưỡng quá tốt, người không biết còn tưởng là bà trẻ tuổi hơn TRưởng Tôn Lạc Dần ấy chứ. Lúc hai người ngồi chung với nhau không giống mẹ con tí nào, ngược lại càng giống hoàng thượng và hoàng hậu hơn. Đúng là chỉ khiến cho hoàng hậu ngồi bên cạnh làm phong nền thôi. (TN: bựa quá +__+’’)

Vạn hoàng hậu rõ ràng cũng phát hiện điểm này, nụ cười trên mặt có chút cứng ngắc.

Bữa tiệc sinh nhật của thái hậu không chỉ náo nhiệt như dự đoán, sau khi thái hậu và Trưởng Tôn Vinh Cực cười một tiếng, phất tay ra hiệu mọi người tùy ý, không khí bữa tiệc càng thêm náo nhiệt, cũng có người rời khỏi chỗ đi đi lại lại. Nhưng những người đó đều là người ở xung quanh, nhóm con cháu hoàng thất làm bạn với thái hậu đương nhiên không dám tùy ý rời khỏi chỗ mà đùa giỡn ầm ĩ, tránh cho làm mất ấn tượng tốt đối với thái hậu.

Thủy Lung uống vài hớp rượu, mắt thấy con hát trên sân khấu đang chuẩn bị diễn, sau khi miễn cưỡng liếc nhìn qua, liền từ trong lòng Trưởng Tôn Vinh Cực đứng dậy.

Trưởng Tôn vinh Cực phát hiện nàng khác thường: “Ửm?” Một tiếng giọng mũi, ý hỏi nàng sao vậy.

Thủy Lung không kiêng kỵ nói: “Nhà xí.”

“Phốc!” Khánh vương gia ngồi bên cạnh vừa hớp ngụm rượu không nhịn được phun ra, ánh mắt mang theo luồng u oán và kinh ngạc nhìn Thủy Lung.

Thủy Lung tỉnh rụi liếc nhìn qua hắn, không một chút cho rằng mình nói sai cái gì. Trên thực tế, nàng cố ý đó! Trời sinh có chút thẳng tính, chỉ cần nàng cố tình giả vờ, người khác rất khó nhìn ra được. Nhưng, nàng thích làm chuyện lộ liễu hơn, khiến người ta nghẹn họng lại không biết phải làm sao chính là thú vui của nàng.


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT