Báo lỗi

Vương Bài Hãn Phi, Manh Phu Dưỡng Thành

Chương 153: Ra Vẻ Cãi Nhau

Dưới ánh mắt chờ đợi vô cùng tha thiết của mọi người, Thủy Lung chỉ trả lời một câu như thế, sau đó chẳng nói thêm câu nào tiếp tục đi về hướng bên trái.

Sắc mặt Trưởng Tôn Vinh Cực có chút thay đổi, đám người Bạch Thiên Hoa cảm nhận được luồng hơi thở kinh khủng chèn ép lên người bọn họ.

Thằng nhãi này lại đem bực bội trút lên đầu người khác.

"Hừ!" Trường Tôn Vinh Cực hừ lạnh một tiếng.

Thanh âm này không nhẹ không nặng, nhưng đủ để mọi người nghe thấy.

“Hu hu hu…” Một tỳ nữ có tố chất kém, không chịu đựng được liền khóc, khóc rất thê thảm. Người không biết chuyện thấy cảnh này còn tưởng rằng chồng nàng ta bị người ta giật mất, tiền cũng mất theo: “Vương phi, cầu xin ngài mau cứu nô tỳ.”

“Vương phi!” Những tỳ nữ khác cũng không chịu rơi ở phía sau, người sau kêu khóc còn thảm thiết hơn người trước.

Trưởng Tôn Vinh Cực lạnh lùng nhìn biểu hiện của bọn họ, ánh mắt lóe sáng rơi vào người Bạch Thiên Hoa và A Nhĩ Mạn.

Thân thể Bạch Thiên Hoa và A Nhĩ Mạn đồng loạt run lên, thầm nghĩ: Người này có cần kinh khủng như vậy hay không? Thì ra lúc trước chỉ là gây ầm ĩ nho nhỏ, đây mới là bộ mặt thật của hắn!

Tuy rằng Bạch Thiên Hoa tự nhận Trưởng Tôn Vinh Cực nể mặt Thủy Lung, sẽ không lấy tính mạng của hắn, nhưng cái loại đả kích này sao chịu nổi. Nghĩ tới những ngày kế tiếp phải vác cái mặt sưng húp đi ra ngoài gặp người, chỉ mới nghĩ thôi, hắn liền cảm thấy con đường phía trước tối thui.

Mất mặt một lúc còn tốt hơn mất mặt lâu dài!

Bạch Thiên Hoa suy nghĩ thông suốt, người liền chạy về phía Thủy Lung, chặn trước mặt nàng, chơi trò đánh động tình cảm: “Tỷ, tỷ thật sự nhẫn tâm nhìn đệ chịu khổ ư?”

“Tập luyện nhiều một chút mới có tiến bộ.” Lòng dạ Thủy Lung cực kì sắt đá nói.

“Tỷ!” Ánh mắt Bạch Thiên Hoa nóng nảy lên: “Một lần đệ cũng chịu không nổi rồi. Tỷ! Tỷ tha thứ cho tỷ phu đi. Đã bao nhiêu tuổi rồi…tỷ nói có phải không?”

Thủy Lung liếc mắt nhìn vết thương trên người hắn, xác thực là bị thương không nhẹ, nhưng cũng không để lại di chứng, nghỉ ngơi nhiều một chút là tốt rồi. Cái này chứng tỏ, Trưởng Tôn Vinh Cực còn có chỗ kiêng dè.

"Này, yêu nghiệt!" A Nhĩ Mạn cũng đi tới, nhe răng cười toe toét: “Ta cứ đi theo nàng, nếu nàng không đem người nhà….giải quyết! Chuyện buôn bán của chúng ta không cần làm nữa.”

"Ừ?" Thủy Lung nhíu mày.

Không đợi Thủy Lung có thêm phản ứng gì, chỉ thấy bóng dáng của A Nhĩ Mạn đột nhiên bị đá bay, lăn đủ ba vòng ra xa vài thước.

A Nhĩ Mạn nhếch nhác quỳ dưới đất, vẻ mặt rõ ràng không có nhiều phản ứng, ngây ngô nhìn về phía trước, hai dòng máu mũi chảy ra.

Trưởng Tôn Vinh Cực bình tĩnh thay thế chỗ hắn vừa đứng.

"Ngươi dám uy hiếp A Lung?" Giọng điệu Trưởng Tôn Vinh Cực lạnh nhạt, lộ ra sự nguy hiểm kì lạ.

A Nhĩ Mạn đang ấm ức bị cái nhìn của Trưởng Tôn Vinh Cực làm giật mình, lập tức phản ứng, người nào đó đang coi mình như con chốt thí mạng để lấy lòng thê tử.

Ta đi!

A Nhĩ Mạn bốc hỏa, xoay người đứng lên, ánh mắt xanh biếc như sói, hung hăng gầm nhẹ: “Trưởng Tôn Vinh Cực! Ngươi đừng có quá đáng nha! Đừng nghĩ rằng ta là người dễ bị bắt nạt! Có bản lĩnh ngươi đường đường chính chính đánh một trận, đến đây! A!”

“Ha.” Sau một hồi im lặng đến quỷ dị, Trưởng Tôn Vinh Cực cười một tiếng xem như trả lời A Nhĩ Mạn.

Không chỉ cười một tiếng, thậm chí hắn còn để lộ nụ cười đầy sức quyến rũ ngay cả đàn ông cũng phải thừa nhận.

“Được.” Trưởng Tôn Vinh Cực rũ mắt xuống, cảm xúc vô tận đều lắng xuống đáy mắt, để lại một mảnh ánh sáng trăng vắt bức người, sáng đến không có chút nhân tình.

A Nhĩ Mạn thầm cả kinh. Ta đi! Ta đây điên rồi à điên rồi! Biết rõ hiện giờ tâm trạng của hung thủ không được tốt, còn ngu ngốc chạy tới châm dầu vào lửa!

Song song với kinh hách, A Nhĩ Mạn không nhịn được cảm thấy hưng phấn. Đối thủ giống như Trưởng Tôn Vinh Cực thật sự rất khó tìm. Trước đây, bọn họ chỉ gây gỗ ầm ĩ, chưa từng thấy Trưởng Tôn Vinh Cực nghiêm túc như vậy.

Nhưng chút hưng phấn này, chưa tới một khắc liền biến mất không còn một mảnh, chỉ còn lại ảo não, hối hận.

“Yêu…yêu nghiệt! Mau kêu hắn…dừng, dừng tay! Khụ…”

A Nhĩ Mạn nằm trên đất nôn ra máu, kinh hãi hướng Thủy Lung cầu cứu.

Lúc này Thủy Lung mới chịu đứng ra cứu người, bởi vì nàng cũng cảm nhận được trạng thái Trưởng Tôn Vinh Cực lúc này có chút cổ quái.

Chỉ thấy khoe môi Trưởng Tôn Vinh Cực cười như có như không, đáy mắt không hề có tình cảm, khuôn mặt tuấn mĩ giống như Sát Thần, lạnh băng, tuyệt tình và kinh khủng.

Hắn giống như không nghe thấy lời nói của A Nhĩ Mạn, người liền đến trước mặt A Nhĩ Mạn, bàn tay như ngọc, sức lực kinh khủng chắc nịch, sắp sửa đập vào ót A Nhĩ Mạn.

A Nhĩ Mạn trợn to đôi mắt, cảm thấy mình hết đường trốn rồi.

Nếu một chưởng này đánh vào đầu, đầu của hắn nhất định sẽ nở hoa.

Sắc mặt đám người Bạch Thiên Hoa và Mộc Tuyết tái mét, không nói nên lời.

“Đủ rồi!” Một giọng nói hững hờ vang lên, nhưng rơi vào tai mọi người lại chẳng khác gì tiếng trời.

A Nhĩ Mạn nhìn bàn tay dừng cách đầu hắn một gang tay, thân thể căng thẳng mềm nhũn ra, sau ót đổ mồ hôi lạnh ròng ròng, trái tim nhảy tới cổ họng luôn rồi.

"Khụ. . . Ta &,. . . ,¥ khụ khụ khụ, ta chịu rồi, ta phục rồi!” Hắn thở dốc yếu ớt.

Trưởng Tôn Vinh Cực chẳng thèm nhìn A Nhĩ Mạn, sít sao nhìn Thủy Lung, cố tình còn làm ra vẻ thờ ơ, rụt rè: “Nói chuyện với ta à?”

A Nhĩ Mạn nằm trên đất suýt chút nữa không nhịn được tức giận mắng Trưởng Tôn Vinh Cực. Cái thằng này chẳng những có túi da tốt, lại còn được trời cao ưu ái cho giọng nói dễ nghe, võ công mạnh mẽ, nhưng tại sao trong chuyện tình cảm thì ngu như vậy chứ! Nói chuyện với ngươi, ngươi còn hỏi gì nữa? Ông đây hi sinh bản thân, cuối cùng yêu nghiệt mới chịu lên tiếng, ngươi còn không mau đi dụ dỗ nàng ấy, còn đứng ở đó làm cao cái quái gì hả!?

Thủy Lung đã sớm hiểu rõ đức hạnh của Trưởng Tôn Vinh Cực, liếc hắn một cái, ra lệnh với tỳ nữ còn ngẩn ngơ: “Đưa A Nhĩ Mạn vương tử đi chữa trị đi.”

Đương nhiên nàng nhìn ra được, lần này, thương thế của A Nhĩ Mạn không nhẹ đâu.

“Khụ, thật hiếm khi yêu nghiệt có lương tâm.” A Nhĩ Mạn giật mình nhìn Thủy Lung.

Thủy Lung nhướng mày. Lẽ nào bình thường nàng không có lương tâm?

“Để hắn đi chết đi.” Trưởng Tôn Vinh Cực đứng bên cạnh lạnh lùng nói.

A Nhĩ Mạn nhếch miệng, hắn có loại xúc động muốn nhào tới cắn người nào đó chết tươi luôn. Trên thực tế, hắn hiểu rõ sự thật tàn khốc, hắn làm không được.

“Yêu nghiệt, ta không biết nên đồng tình nàng hay thương hại nàng.” Bị mãnh thú như vậy…nhớ nung, cố tình còn có thể đem mãnh thú này thuần phục thành dễ bảo.

Thủy Lung phất tay, để cho người ta khiêng hắn đi.

“A Lung.” Người nào đó lén lút đưa tay lên thắt lưng Thủy Lung.

Vẻ mặt Thủy Lung không hề biến đổi, cũng không có đem tay hắn hất ra.

Trưởng Tôn Vinh Cực phát hiện điều này, hai mắt sáng lên, cảm xúc tàn bạo cáu kỉnh dần yếu ớt rồi tan biến, cũng bắt đầu được voi đòi tiên, cả người kề sát nàng.

Bạch Thiên Hoa đứng bên cạnh thấy vậy, im lặng thở dài một hơi. Cuối cùng thì mây cũng tan trời lại sáng, hắn hi vọng về sau Trưởng Tôn Vinh Cực và Thủy Lung đừng cãi nhau nữa, hắn thật sự chịu không nổi.

Nhưng, Trưởng Tôn Vinh Cực còn chưa vui vẻ được bao lâu, Thủy Lung đã đem tay hắn kéo ra.

Mắt Trưởng Tôn Vinh Cực u ám xuống, chợt nghe Thủy Lung nói: “Đi theo ta.”

Bây giờ, hắn có thể khẳng định Thủy Lung nói chuyện với hắn, khóe miệng cười mờ nhạt… bước theo nàng.

Bạch Thiên Hoa không khỏi tò mò, vội vàng chạy theo.

Mấy người đến sân tập võ của phủ quận chúa.

Thủy Lung phát hiện không chỉ có Trưởng Tôn Vinh Cực đi theo đến sân tập võ, phía sau còn có Bạch Thiên Hoa và Mộc Tuyết, nàng cũng không đuổi họ đi. Bỗng nhiên nàng dừng lại, đối diện với Trưởng Tôn Vinh Cực: “Di chứng sau khi ngươi bị tẩu hỏa nhập ma không đơn thuần chỉ thay đổi tính cách và cảm xúc?”

“Ừ?” Trưởng Tôn Vinh Cực không ngờ nàng sẽ hỏi chuyện này.

Từ trước tới giờ, hắn chưa từng nói đến chuyện bệnh trạng tẩu hỏa nhập ma với Thủy Lung, nàng cũng không có hỏi nhiều. Lúc này nàng lại hỏi, chẳng lẽ nàng vừa phát hiện cái gì?

Tiểu hồ ly của hắn vẫn nhạy bén, thông minh như vậy.



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT