Báo lỗi

Vương Bài Hãn Phi, Manh Phu Dưỡng Thành

Chương 169: Chương 169.1: Mĩ Nhân Như Ngọc

“Mau, ra – tay, bắt các nàng ấy lại!”

Lúc Vương Tuấn Nghị hoảng hốt, mắt liếc thấy Thủy Lung và Mộc Tuyết, liền bình tĩnh lại, mau chóng hiểu rõ.

Giọng nói vừa dứt, ám khí trong tay gã ta phóng về phía Mộc Tuyết.

Chỉ cần không phải người điên, phụ nữ có thai bình thường không thể nào chống đỡ ám khí nổi. Bởi vậy, Vương Tuấn Nghị muốn bắt phụ nữ để uy hiếp Nhàn công tử, gã ta sẽ bắt một trong hai người Thủy Lung và Mộc Tuyết, theo bản năng gã ta lựa chọn Mộc Tuyết.

Nhưng, hành động của gã ta thật sự chọc giận Nhàn công tử.

“Tốt, tốt, tốt.” Ba tiếng tốt vang lên liên tục, tiếng sau nhẹ nhàng hơn tiếng trước, Nhàn công tử nhìn Mộc Tuyết tránh thoát khỏi phi tiêu, lửa giận trong lòng cũng không có tiêu tan. Thân mình hắn như tia chớp, lướt tới trước mặt Vương Tuấn Nghị, chưởng một cái đánh bay Vương Tuấn Nghị, rồi hướng về phía đám đệ tử kia nói: “Cút hết cho ta!”

Vương Tuấn Nghị nằm trên đất hét lên: “Bắt các nàng lại, không sợ hắn không bó tay chịu trói!”

Mười mấy gã đệ tử không chút do dự, một đám xông về hướng Thủy Lung và Mộc Tuyết.

Nhàn công tử quay đầu nhìn lại phía Thủy Lung: “Không phải ta không muốn đi ra ngoài để đánh, chỉ tại bọn họ không chịu phối hợp, ta cũng hết cách.”

Thủy Lung không nói gì, Mộc Tuyết giữ vững hơi thở, thủ thế, sau đó nhìn kĩ thủ đoạn của Nhàn công tử.

Tuy rằng đã sớm phát hiện không khí phủ ‘sương mù’ dày đặc, nhưng động tác của Nhàn công tử vẫn tuyệt dịu như vậy. Cho dù là Thủy Lung, nhất thời nàng cũng không phát hiện hắn vẩy thuốc từ khi nào.

Một đám đệ tự ngã xuống, lộ vẻ vô lực.

Vương Tuấn Nghị và Vương Đạo Vân thấy vậy, làm sao không hiểu rõ, lần này bọn họ đá trúng gậy sắt rồi.

Vương Đạo Vân nháy mắt ra hiệu với Vương Tuấn Nghị, sau đó la lớn: “Yêu nhân, có bản lĩnh ngươi giết ta đi, bằng không sớm muộn cũng có ngày, ta nhất định khiến ngươi chết không có chỗ chôn!”

“Mấy câu thoại của kẻ thất bại luôn nhàm chán, cũ kĩ, yếu kém.” Thủy Lung sâu kín phát biểu.

Trong khi lực chú ý của mọi người tập trung vào Vương Đạo Vân, Vương Tuấn Nghị, sử dụng toàn lực đứng lên, chạy ra ngoài miếu hoang, lấy pháo tín hiệu trong người ra đốt bắn lên trời.

Ánh mắt Thủy Lung, Mộc Tuyết và Nhàn công tử đều nhìn ra bên ngoài.

Vương Đạo Vân cho rằng khi bọn họ nhìn thấy pháo tín hiệu ở bên ngoài, nên sắc mặt mới kì lạ, nghĩ bọn họ sợ hãi: “Ha ha ha, các ngươi trốn không thoát đâu! Ngươi nghĩ rằng bọn ta chỉ có vài người thôi sao? Nơi này đã sớm bị bọn ta bao vây, một mình ngươi đánh thắng được mười người bọn ta, nhưng trăm người, ngàn người… Ta xem ngươi còn đánh như thế nào?!”

Phía ngoài, Vương Tuấn Nghị cấp tốc bắn pháo tín hiệu lên không trung, thấy pháo tín hiệu vẫn chưa kịp nổ trên không đã bị một bóng đen chặn lại.

"Bịch ——" "Cục cục —— "

Hai âm thanh liên tiếp vang lên, pháo tín hiệu bị chặt đứt, không có phát ra tác dụng vốn có của nó, tên đầu sỏ gây chuyện thì dùng mắt cá chết trừng Vương Tuấn Nghị, mỏ nhọn đỏ sậm lộ ra hơi thở tử vong.

“Súc sinh đáng chết!” Vương Tuấn Nghị nhìn hắc ưng trên không trung, hung hăng mắng một câu.

Gã ta liên tục bắn ra mấy cây phi tiêu, mặc kệ có bắn trúng hắc ưng hay không, chỉ cần xả giận là được, tiếp đó liền che ngực bỏ chạy.

Đầu hói trên không trung làm sao có thể buông tha cho hung thủ làm tổn thương nó bỏ chạy, nó ngâm nga một tiếng, thân thể nhanh như tia chớp lao về phía Vương Tuấn Nghị.

Vương Tuấn Nghị cảm nhận được sau lưng có luồng gió mạnh, gã ta kinh nghi quay đầu lại liền thấy một con hắc ưng thật to kề sát chính mình. Ngay sau đó, vạt áo của gã ta bị hai móng hắc ưng túm. Đôi cánh hắc ưng vỗ mạnh, có ai ngờ được hắc ưng cao bằng nửa người lớn lại có sức mạnh ghê gớm như vậy, mang một người trưởng thành bay lên.

“A a a a a a….” Vương Tuấn Hiền sợ hãi thét chói tai, mở to hai mắt nhìn đôi chân càng lúc càng xa mặt đất, tầm nhìn không ngừng nâng cao.

Lên tới độ cao nhất định, hắc ưng ngừng bay lên.

Vương Tuấn Nghị sợ hãi ngẩng đầu, hoảng sợ nhìn đôi mắt cá chết cao ngạo khiến người ta chán ghét, đôi mắt thú tính của hắc ưng lộ ra tia sáng nhân tính kỳ lạ. Hào quang nhanh chóng xẹt qua, mang theo trêu ghẹo và lạnh lùng, cùng với cảm xúc hả giận.

Nếu hắc ưng có thể nói chuyện, e rằng lúc này nó cười híp mắt nói: ‘Tạm biệt ~ Lên đường bình an ~’

Hai móng dùng sức vung lên, Vương Tuấn Nghị ở trên không không thể mượn lực, đành tuyệt vọng cảm nhận áp lực và đau đớn từ trên cao rơi xuống, đến gần với cái chết!

“Gù” Đầu Hói thấp giọng kêu, lạnh lùng nhìn một mạng người bị móng vuốt của nó kết thúc.

Rất nhanh, đầu hói vui quá hóa buồn. Một mảnh lá cây dùng tốc độ mắt thường không nhìn làm được xẹt qua cổ nó, lạnh lẽo khiến nó rung mình, thân thể cứng ngắc rơi xuống mặt đất.

"Thầm thì!" Vương Tuấn Nghị vừa trải qua chuyện này, bây giờ tới lượt Đầu Hói thể nghiệm.

May mắn, lúc ở giữa không trung, Đầu Hói đo lường nắm giữ độ cân bằng của thân thể trong tay, dáng vẻ không xem là xinh đẹp vững vàng.

Một mảnh lụa trắng bay tới, quấn lấy Đầu Hói trên không trung, luồng sức mạnh từ đầu bên kia truyền đến, Đầu Hói đau khổ bị kéo qua.

Đầu Hói trừng mắt, nghĩ lại lông chim của nó như đao, so với mũi kiếm cũng sắc bén, cư nhiên không cắt được tấm lụa trắng như tuyết, mềm mại này!!!

“Ưng Trọc.”

“Cô.” Kẻ ngu ngốc nào không có mắt, nó rõ ràng là Xích Kim Ưng.

“Nướng.”

“Cô!” Đại nhân à, thần nhân à, ngươi là đại thiện nhân lương thiện nhất, ăn cái gì không ăn, lại đi ăn ưng! Ưng da dày thịt béo không thể ăn!

Đầu Hói giương mắt nhìn phía trước, mắt cá chết nhấc lên, mi run run, biến thành mắt gà chọi mới nhìn được tên đầu sỏ muốn ăn nó.

Cầm thú luôn đặc biệt nhạy cảm với sự nguy hiểm và kẻ mạnh hơn nó, lúc mặt nạ màu vàng xuất hiện trước mặt nó, thân thể nó càng cứng.

“Chủ tử, đây là Xích Kim Ưng.” Thuộc hạ áo đen nói.

"Thầm thì cô." Cuối cùng cũng có người biết nhìn hàng.

Thuộc hạ áo đen nửa quỳ xuống: “Thỉnh chủ tử ban con dao sắc bén, binh khí của thuộc hạ khó mà đả thương lông Xích Kim Ưng.”

“Cô.” Vẫn muốn ăn à? Vì sao? Vì các ngươi từng ăn qua đồ ngon à?

“Xích Kim Ưng rất thông minh, hiểu rõ lời người.” Thánh tôn không có chấp nhận lời thỉnh cầu của thuộc hạ, nhìn đôi mắt hung ác của hắc ưng đầu trọc, đột nhiên hỏi: “Ngươi dám mắng ta ở trong lòng?”

“…” Đầu Hói rất muốn bày ra ánh mắt vô tội. Đáng tiếc, mặt tê liệt, mắt cá chết đã sớm bị người nào đó huấn luyện thành hình, muốn đổi cũng không đổi được, khóc không ra nước mắt.

“Đây là thầm chấp nhận hử?” Thanh âm kéo dài như gãi ngứa lòng người, khiến Đầu Hói sợ đên chết lặng.

Không thấy thánh tôn có lòng tốt gì, dây lụa trắng trói Đầu Hối đột nhiên buộc chặt, giống như muốn đem khớp xương nghiền nát.

"Thầm thì cô ——" Đầu Hói chẳng còn hình tượng cao ngạo nữa, ngửa đầu thét chói tai.

Cỗ kiệu cao to được bốn người khiêng tới, đi lại chầm chạp nhưng lại rất mau. Phía trước, chính là tòa miếu hoang rách nát, không còn bảng tên.



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT