Báo lỗi

Vương Bài Hãn Phi, Manh Phu Dưỡng Thành

Chương 171: Chương 171.1: Xưng Hô Thần Thánh

Sau một hồi tắm rửa qua loa, bốn người khiêng kiệu đứng ở bốn góc buông vân sa xuống, có người thuần thục đem dụng cụ dọn đi, tất cả đều tiến hành trong trật tự, ngay ngắn.

Thánh tôn vẫn đứng im không nhúc nhích, giọng nói trong trẻo xuyên qua mưa dông truyền tới, tựa như tiếng hát ru con trong đêm: “Nghỉ ngơi thật tốt đi.”

Bốn người khiêng kiệu lại nâng tầng vân sa ở bên ngoài, không ngừng ngăn cản ánh mắt của người bên ngoài, đồng thời ngăn chặn gió lạnh từ bốn phía.

Thủy Lung nhìn thoáng những người ở bên ngoài, thản nhiên bước vào trong kiệu, mắt đánh giá cách trang trí trong kiệu.

Thanh nhã, đơn giản chỉ là thứ yếu, quan trọng nhất chính là thoải mái, mặc kệ ngắm như thế nào cũng khiến người ta có cảm giác thoải mái.

Bỗng nhiên, một cỗ mùi thơm quen thuộc chui vào mũi. Mắt Thủy Lung lóe lên, cúi đầu tới gần cái thảm lông, mũi hít hít, ngửi mùi thơm tươi mát hợp lòng người này.

Mùi hương này rất quen thuộc. Bởi vì mùi hương này được sản xuất từ thành Nam Vân của nàng, giống với xà phòng thơm thủ công.

Thủy Lung liền cúi người di chuyển, đem cả người chôn vùi trong thảm lông mềm mại, kéo một ít chăn mỏng đắp lên người mình.

Nàng không có ý định đi tìm người đàn ông kia để hỏi xem mùi hương kia là như thế nào, dù sao thì xà phòng thơm của thành Nam Vân sản xuất vẫn có bán ra ngoài, lấy tiền tài quyền thế của người đàn ông này, muốn mua xà phòng thơm cũng là chuyện dễ dàng.

Bên ngoài vân kiệu, Nhàn công tử rất bất đắc dĩ, hắn không thể nào làm được như thánh tôn đại nhân. Nhưng, hắn cũng luyến tiếc để nương tử tương lai của mình phải chịu khổ, đem hai phần áo khoác được chia làm hai cái giường đơn giản hợp lại thành một, như vậy càng mềm mại dễ chịu hơn. Bây giờ mới có thể để Mộc Tuyết ngủ.

Mộc Tuyết im lặng nhìn hắn, chu mỏ muốn nói gì đó, cuối cùng dưới ánh mắt mong chờ của Nhàn công tử, lời gì cũng không nói được, đành xoay người đi ngủ.

Hai cô gái đều đã đi ngủ, trong ngôi miếu hoang chỉ còn lại Nhàn công tử và thánh tôn đứng ở đó ---- Bốn người đầu gỗ cũng như người khiêng kiệu tự nhiên bị lãng quên.

“Nếu ta đoán không lầm, ngài chính là thánh tôn đại nhân?” Nhàn công tử làm bộ hỏi.

Thánh tôn đại nhân nhếch môi gợi lên nụ cười nhợt nhạt, độ cong vẫn chưa biến mất. Nghiêng đầu nhìn nhàn công tử, không có bất kỳ lời nói nào.

Nhàn công tử ngẩn ra, nhìn người đang cười, có loại cảm giác tốt lành tự nhiên. Một khắc sau, hắn giật mình sợ hãi, tốt lành? Cảm thấy thánh tôn thật tốt? Trời ạ! Tự nhiên nảy sinh cảm giác tốt lành với người này, ảnh hưởng đến tâm trí của mình, đối phương làm sao cũng không biết!

Lúc này, ngón tay thánh tôn vừa chạm vào mặt nạ, màu mặt nạ liền biến thành màu đồng.

“Ẩn Phượng.”

Đột nhiên, một người mặc trang phục đỏ sậm xuất hiện, trong tay nàng ta cầm một bộ áo choàng trắng noãn, đi về phía trước đích thân khoác lên người thánh tôn. (#Ngữ: đừng nói với tui xuất hiện tiểu tam thứ 3, thái hậu là 1, con Chu Giáng Tử là 2)

Nửa đường, thánh tôn giơ tay ngăn lại hành động của nàng ta, cầm áo choàng trong tay, khoác lên người, kéo mũ đội lên đầu, che giấu tất cả.

Không biết có phải ảo giác hay không, giờ khắc này, Nhàn công tử cảm thấy thánh tôn, hồn nhiên thiên thành giảm tới mức lạnh lùng cực điểm, trở nên vô tình thần bí, giống như trong bản thoại nói viết là vị thần tư pháp thiết diện vô tư.

Thân ảnh thánh tôn nhanh cực kì, chớp mắt liền ra khỏi miếu hoang, biến mất trong dông tố, áo bào tơ vàng tung bay trong màn mưa, cực kì giống du long màu bạc cưỡi mây đạp gió.

Nhàn công tử nghĩ cỡ nào cũng không nghĩ ra, thánh tôn đi làm cái gì, nói lẩm bẩm một tiếng, liền dựa vào vách tường cách Mộc Tuyết không xa, nhắm mắt dưỡng thần.

So với cảnh tượng mưa tầm tã và sấm chớp đùng đùng ở ngoài miếu, bên trong miếu an tĩnh tường hòa hơn. Lúc này, thế giới ngoài kia, lại nổi lên âm mưu, sát khí như hồng.

Ba mươi mốt người, đều mặc trang phục màu xanh đậm, qua lại như con thoi trong rừng mưa, mặc kệ nước mưa rơi trên người, giống như hòa làm một thể với hoàn cảnh ở chung quanh, khó để người ta phát hiện.

Bỗng nhiên, một người mặc áo trắng, đeo mặt nạ vàng xuất hiện, đột nhiên có một người xuất hiện trước mặt bọn họ, trang phục màu trắng, mặt nạ màu vàng, đứng giữa bụi cây tươi tốt, nước mưa từ áo choàng trắng của hắn chạy xuống, không hề ẩm ướt chút nào, chứng minh loại vải này không thấm nước.

Ba mươi mốt người mặc trang phục màu xanh ngừng chạy, ăn ý cùng tạo thành vòng tròn, bao vây thánh tôn lại.

“Thánh tôn đại nhân.” Kẻ đứng đầu là người đàn ông trung niên có hình xăm nơi khóe mắt đi tới.

“Thật chậm.” Thánh tôn thở dài một cái, thanh âm có chút bất đắc dĩ: “Rõ ràng đã để lại dấu vết cho các ngươi, sao bây giờ mới tới.”

Tất Túc Thân cả kinh, biểu tình càng căng thẳng: “Thánh tôn đại nhân, chủ tử nhà chúng tôi không có ý muốn kết thù với ngài.”

Từ khi Thập Tự Môn bị tàn sát, bọn họ vẫn đuổi theo thánh tôn, thế nhưng mặc kệ bọn họ đuổi như thế nào cũng chậm hơn hắn một bước, không có biện pháp đứng trước mặt thánh tôn. Lần này muốn thử vận may, tìm tung tích thánh tôn, rốt cuộc cũng tìm được. Dù biết đối phương cố ý để lại manh mối cho bọn họ đuổi theo, vì sao đối phương lại làm như vậy?

Trong lòng Tất Túc Thân dâng lên cảm giác bất an, âm thầm ra hiệu, để ba mươi người hắn ta dẫn theo chuẩn bị, tùy cơ ứng biến.

“Chủ tử nhà ngươi thật hào phóng.” Thánh tôn khẽ nói: “Tàn sát cả một thế lực ngầm của hắn ta, làm rối chuyện buôn bán của hắn ta, hắn ta chỉ cho người đuổi theo bản tôn, còn nói với bản tôn là không cố ý muốn kết thù với bản tôn?”

Tất Túc Thân không nghe rõ ý trong lời của thánh tôn, nói: “Xưa nay, thánh tôn đại nhân và chủ tử nhà ta căn bản nước giếng không xâm phạm nước sông, đột nhiên lần này thánh tôn đại nhân xâm phạm, làm chủ tử nhà ta khó tin.”

Thánh tôn nói: “Người trong giang hồ đều coi bản tôn và Ám Đế như nhau, đột nhiên khiến bản tôn thấy không thoải mái, nên tìm Ám Đế quậy chút thôi.” Dừng lại một chút, hắn buồn rầu: “Ngươi nói xem, có phải bản tôn rất tùy hứng?”

Đầu Tất Túc Thân đầy vạch đen, xúc động trả lời: “Thánh tôn đại nhân, chủ tử nhà ta kêu ta truyền lời cho ngài, hy vọng ngài chấm dứt cái trận chiến vô nghĩa này…”

“Vô nghĩa?” Âm thanh thanh u của thánh tôn cắt ngang lời hắn: “Hắn ta nói bản tôn làm chuyện vô nghĩa?”


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT