Báo lỗi

Vương Bài Hãn Phi, Manh Phu Dưỡng Thành

Chương 192: Chương 190

Bầu trời xanh thẳm nghìn dặm không mây, ánh mặt trời sáng rỡ chiếu xuống nơi vô cùng ấm áp, khiến người phải đi lại, làm việc vào mua đông vào đông không khỏi lộ ra bộ dáng tươi cười.

Trên đường cái rộng rãi nhưng cũng không vắng vẻ, thỉnh thoảng có thể thấy người đi đường, đa số cưỡi ngựa, vội vã đi vẩn bay bụi đường. Nam nữ ngồi trên lưng ngựa, trang phục thoải mái đa dạng, nhìn một cái đã nhận ra người giang hồ.

Xe ngựa bề ngoài màu đen bên trong sáng ngời người đi đường không thấy được, vị trí phu xe một trái một phải có hai nam nhân ngồi, đầu đội mũ che bụi, vành mũ thật to che mặt mũi của bọn họ, chỉ lộ ra hái cái cằm giống nhau, với râu đen ngắn ngủn, cho thấy rõ tuổi tác bọn họ không nhỏ, chí ít là đã thành niên. Nam nhân ở bên phải xe ngựa không nhanh không chậm giục ngựa đi, thỉnh thoảng bị người cưỡi ngựa vượt lên trước.

Khoảng chừng mười mấy phút sau, đường phía trước càng mở rộng, có thể thấy một cái chuồng ngựa rộng rãi, cùng với một tòa nhà trọ không gian khá lớn, tấm vải bố treo ở cái cột trên cây cao viết 'Nhà trọ Phùng Sơn', đang nhẹ nhàng lay động theo gió.

Hai huynh đệ đánh xe một trái một phải nhảy xuống, người anh bên trái nói với người trong xe ngựa: "Thiếu gia, thiếu phu nhân, tới nơi rồi."

Rèm cửa xe ngựa bị vén lên, một bạch y nam tử từ bên trong đi ra, lúc hắn xuống xe ngựa, tay thong thả quay lại vén mành xe ra, cái tay còn lại với vào trong, nhìn tư thế là muốn đỡ vị 'Thiếu phu nhân' kia xuống xe .

Quả nhiên không ngoài dự đoán của những người đi đường, ngay sau đó một nữ tử mặc áo tơ trắng từ trong xe ngựa đi ra.

Nhìn một cái đã biết hai người này khí chất bất phàm, nam trong sáng nhuận nhã nữ thanh lịch tao nhã, đứng chung một chỗ đặc biệt xứng đôi.

Chẳng qua là, lúc mọi người thấy rõ dung mạo hai người, không khỏi sinh ra một tia thất vọng. Khí chất hai người bất phàm như vậy, sao lại có dung mạo bình thường như vậy, tuy rằng nhìn thoải mái nhưng cũng không kinh diễm như lúc không nhìn.

Người đệ đệ đứng ở bên trái xe ngựa thấy hai người sau khi xuống xe, kéo dây cương dắt ngựa, dời xe ngựa đến chỗ hắn.

Đây là nhà trọ Phùng Sơn, không gian rất lớn, người giang hồ màn trời chiếu đất đã thành thói quen, rất nhiều người thích ngồi bàn bên ngoài trời còn hơn ngồi ở trong nhà trọ, vì lẽ đó bàn trống trong khách sạn còn dư lại không ít .

"Mệt mỏi?" Bạch y nam tử lôi kéo tay của cô gái, khẽ hỏi.

Thanh âm của hắn trong trẻo không giống những người khác, khiến mọi người nghe được không khỏi nhìn lại.

Nữ tử bên cạnh hắn không trả lời.

Rõ ràng không chú ý nhưng cũng không khiến nam tử cảm thấy khó chịu, trái lại khẽ cười ra tiếng.

Tiếng cười kia khiến một đám nữ nhân giang hồ bên ngoài nghe được trái tim tê dại, nhất là bọn nữ tử càng khó có thể chống lại, trong lòng không khỏi nghĩ: Nam tử này thật là ôn nhu nha, nhìn trang phục không giống công tử nhà quan, lại vốn có quý khí, vừa không giống một loại nam nhi giang hồ thô tục, mọi cử động rất sạch sẽ nhàn nhã mê người.

Lúc này, hai người đang bị không ít người để ý không phải người nào khác mà chính là Thánh Tôn và Thủy Lung đang cùng nhau bỏ trốn đến Phi Kính Thiên Sơn.

Con mắt Thủy Lung đảo qua, đã nhanh chóng nhìn thấy hết ánh mắt của bọn nữ tử xung quanh, sau đó cười yếu ớt nhìn về phía Thánh Tôn, nhíu mày nhưng cũng không nói gì.

Thằng nhãi này chọn mặt nạ vàng, nhưng mà bộ này bình thường, đường cong khuôn mặt nhu hòa, vẫn có thể rước lấy nhiều tâm tư của nữ nhi như vậy, nếu lộ ra tướng mạo vốn có, còn hại người đến mức nào?

Nếu hỏi Thủy Lung tại sao chắc chắn đây không phải là hình dáng tướng mạo bình thường của Thánh Tôn? tại sao chắc chắc tướng mạo vốn có của hắn nhất định tuấn mỹ không gì sánh được? Một là bởi vì trực giác, thứ hai là bởi vì trên mặt mình có mặt nạ, sao lại không nhìn ra Thánh Tôn cũng mang mặt nạ giống như mình. Lại nhìn kỹ khuôn mặt người này cùng hình dáng môi mắt tinh xảo, nhìn thế nào cũng cảm thấy ngũ quan hắn sẽ tinh xảo tuấn dật vô song.

Tất cả đều bị Thủy Lung nhìn rõ ràng, nhưng không nói ra.

Hai người cùng nhau vào quán trọ, có thể thấy người đang ngồi bên trong và người bên ngoài hơi có khác nhau, đa số trang phục tương đối tinh xảo, dáng dấp cũng gọn gàng sạch sẽ.

Nam tử ở phía sau bọn họ ngẩng đầu lên lấy mũ che bụi xuống, đi tới một chỗ bàn không có người, đầu tiên lau lau qua cái bàn, sau đó đem chén trà đặt trên bàn bày gọn gàng, sau đó cầm ấm trà đi tìm tiểu nhị lấy nước nóng, tự bọn họ chuẩn bị lá trà.

Cảnh tượng như vậy không phải Thủy Lung gặp lần đầu tiên, tự nhiên không cảm thấy kỳ quái.

Vừa nghĩ mười mấy ngày trước cùng Thánh Tôn từ Phong Lâm thành lúc rời đi, nàng còn hỏi Thánh Tôn có phải không quen cuộc sống không có người phục vụ hàng ngày hay không, hiện tại bắt đầu cảm thấy thực sự là nàng lo lắng thái quá rồi.

Thánh Tôn cũng không gọi bọn người Ẩn Phượng đến, cũng không có đổi một nhóm ám vệ khác, mà là lại đơn giản bắt một đôi huynh đệ đến, ném cho bọn hắn tờ giấy tuyên thành , trên đó viết mọi việc phải làm để bọn họ tự làm cho tốt.

Làm không tốt thì sao? Thủy Lung không biết, lại từ sắc mặt của hai huynh đệ nhìn ra manh mối, đoán được làm sai tuyệt đối sẽ không có kết cục tốt đẹp.

"Nghĩ gì thế?" Thánh Tôn ngồi bên người Thủy Lung, kéo tay đặt trên bàn chống cằm, vẻ mặt tò mò khẽ hỏi.

Thủy Lung nhìn động tác tùy ý của hắn, tóc đen nhu thuận theo tư thế của hắn chảy xuống trên bàn, độ cong uốn lượn đẹp mắt, hình dáng giống như tua cờ cực kì mềm mại.

"Đang nghĩ xem Hoa Nhất, Hoa Nhị sao lại xui xẻo như vậy, rơi vào tay ngươi." Thủy Lung nhàn nhạt nói.

Hoa Nhất và Hoa Nhị là hai cái tên đơn giản và không đáng


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT