Báo lỗi

Vương Bài Hãn Phi, Manh Phu Dưỡng Thành

Chương 193: Chương 191

"..." Đối với lời nói mạnh mẽ của Thánh Tôn, đáp lại Thủy Lung nhàn nhạt hạ mí mắt, hồn nhiên như không có phản ứng lại.

Thánh Tôn giây dưa tranh cãi vô ích như vậy, bất mãn khẽ lầm bầm, "Lá gan càng lúc càng lớn."

Hoa Nhất và Hoa Nhị biết vâng lời đứng ở một bên, trong lòng lại yên lặng nói nhỏ: Thiếu phu nhân lá gan lớn hơn nữa, không phải đại gia ngài dung túng mà ra sao.

Mấy ngày này đi theo Thủy Lung và Thánh Tôn, hai huynh đệ bọn họ rốt cuộc thấy được cái gì gọi là biến sắc mặt so với lật sách còn nhanh hơn rồi. Một giây trước lời nói còn lạnh nhạt với bọn họ, nguy hiểm đến mực gần như tùy lúc đều muốn lấy mạng bọn họ. Một giây sau là có thể bày ra vẻ mặt ôn hoà đối với thiếu phu nhân, ra sức giả bộ vô cùng 3ngoan ngoãn. Mỗi lần thiếu phu nhân đang tức giận, lại ở trước mặt thiếu phu nhân ủy khuất mong đợi, chờ Thiếu phu nhân vừa đi liền lập tức cười, trước mặt bọn họ lại là bộ dạng bí hiểm, hỉ nộ không hiện lên trên mặt.

"Ai." Hoa Nhị cúi đầu thở dài một hơi. Hắn cảm thấy, mấy ngày này, tóc hắn nhất định đã bạc hơn rất nhiều.

Hoa Nhất nhẹ nhàng đụng hắn, nhìn hắn cảnh cáo. Than thở tức giận cái gì! Không sợ bị thiếu gia nghe thấy, bị hắn nhớ đến sao?

Hoa Nhị quay lại nhìn hắn một cái, mặt không biểu tình. Sợ cái gì, hiện tại mọi suy nghĩ của thiếu gia đều đang đặt trên người thiếu phu nhân, không chú ý chúng ta bên này được.

Hai huynh đệ sinh đôi ăn ý đến nỗi người bên ngoài thực sự không so được, rõ ràng gương mặt đều là hình dạng cứng đờ không mấp máy một cái, lại hiểu hết ý tứ trong mắt đối phương, trao đổi không có chút chướng ngại nào.

"Ha ha ha, hai vị đây thực là một đôi thuộc hạ thú vị!" Tiếng nói trong trẻo của một vị thiếu niên trẻ tuổi vang lên.

Một công tử trẻ tuổi ngồi ở chỗ cách Thủy Lung ba cái bàn đứng lên, nói với Thủy Lung và hai người bên này.

Nam tử ước chừng khoảng hai mươi tuổi, da thịt trắng nõn, ngũ quan xinh đẹp, người mặc áo bào màu xanh xám nhạt hẹp tay. Nhìn một cái cũng biết nam tử này xuất thân là thế gia vọng tộc, bên cạnh còn có ba người khác, chắc là thuộc hạ theo hầu.

Hoa Nhất và Hoa Nhị biết hắn đang nói mình, khóe miệng hơi co rút, cũng không nhìn nam tử kia, càng không có bất kỳ lời nào đáp lại.

Thủy Lung và Thánh Tôn làm như không thấy.

Lúc này vị thiếu niên chưa từng trải qua việc bị ngó lơ như vậy, trong nháy mắt trên mặt có chút xấu hổ, ôm quyền hướng về phía hai người Thủy Lung và Thánh Tôn, cười nói: "Đang lúc dùng bữa, ta đường đột tùy tiện quấy rối..."

"Thiếu chủ, sao phải xin lỗi bọn họ, là bọn họ..." Một thiếu niên ở bên cạnh nói nhỏ.

Đến khi nam tử liếc mắt nhìn hắn một cái, khiến hắn ngậm miệng, còn nhìn lại Thủy Lung và Thánh Tôn, thấy hai người vẫn không phản ứng chút nào, chỉ cảm thấy là mình đang tự biên tự diễn, thực sự có chút xấu hổ và vô lực.

"Tại hạ Phùng Khởi Phi." Sau khi nam tử nói tên của mình ra, liền cảm thấy không còn lời nào để nói, bất đắc dĩ ngồi lại vị trí cũ.

Đối với tên của hắn, Thủy Lung và Thánh Tôn không có một chút phản ứng nào, nhưng không có nghĩa là người khác cũng không có phản ứng.

Trên thực tế sau khi nghe đến tên của nam tử, mọi người đang ngồi trong khách điếm đều giật mình.

"Phùng Khởi Phi, thiếu chủ của Phi Kính Sơn Cốc?"

"Sao lại trẻ như vậy, ta nhớ kỹ Phùng Khởi Phi bây giờ đã hai mươi tám tuổi."

"Người ta có phương pháp giữ lại vẻ đẹp, ngươi xem người ta bình thường tuấn tú, nhìn không ra tuổi tác cũng không có gì kỳ quái."

"Lần này đại hội võ lâm tổ chức ở Phi Kính Thiên Sơn, thiếu chủ Phi Kính Sơn Cốc sao lại không ở Phi Kính Thiên Sơn, sao lại giống như đang gấp gáp trở về."

Mọi người nghị luận ầm ĩ, tầm mắt không ngừng rơi vào bọn người Phùng Khởi Phi cùng với Thủy Lung và Thánh Tôn, trong lòng không khỏi suy đoán rốt cuộc hai vị không cho thiếu chủ của Phi Kính Sơn Cốc chút mặt mũi nào này có thân phận gì.

Bầu không khí bất tri bất giác náo nhiệt lên, từng lượt thức ăn cũng được tiểu nhị bưng lên, rất cung kính đặt lên bàn của Thủy Lung.

Thủy Lung thấy thức ăn trên bàn, cũng biết đầu bếp quán trọ này nhất định dùng mười phần thành ý tâm tư làm ra.

Bất kể là thức ăn chay hay là thức ăn mặn đều làm được làm rất tinh xảo, cũng không có món ăn nào gây bất lợi cho phụ nữ có thai.

Khóe miệng Thủy Lung khẽ cong lên, cầm lấy đôi đũa gắp thịt.

Thánh Tôn đưa đũa, nhanh chóng đè đôi đũa đang gắp thịt của nàng xuống.

"Sao?" Lông mi Thủy Lung chớp chớp, thanh âm êm dịu đến mềm xương tủy người khác, "Ngươi ... Tốt nhất nên có một lí do thuyết phục."

Nhiều lần ngăn cản lặp đi lặp lại khiến Thủy Lung có chút nóng nảy rồi.

Đôi mắt Thánh Tôn toát lên vẻ mềm mại, "Uống bát canh nóng trước."

Thủy Lung nhíu nhíu mày, nhìn hắn chằm chằm hai giây sau đó từ từ rũ mắt xuống, thu hồi chiếc đũa lại, lúc đưa mắt nhìn lên, có thể thấy vẻ phiền muộn trong mắt lóe lên rồi biến mất, cũng thỏa hiệp, "Một lần cuối cùng." Tầm mắt nàng nhẹ nhàng liếc nhìn bát canh.

Thánh Tôn sung sướng cong khóe miệng, dáng tươi cười thuần túy khiến hắn vô cùng ngây thơ đáng yêu.

Thủy Lung trong lòng nhổ một tiếng, nghĩ thầm: Một đại nam nhân, một lão già tỏ ra đáng yêu như vậy làm cái gì! Chết tiệt, nàng còn hết lần này tới lần khác chịu đựng bộ dáng này, rõ ràng nhìn nam nhân khác giả bộ khả ái, liền thấy phiền chán muốn đạp tới một cước, còn khó chịu chửi một tiếng 'Nương pháo'* không phải sao.

*娘炮: Đại khái đây là tiếng chửi những người đàn ông hành xử như phụ nữ. Mình không tìm được nghĩa thích hợp nên để Hán Việt luôn. Cao nhân đi quả chỉ giáo thêm ạ!!!

Thánh Tôn không biết suy nghĩ trong lòng Thủy Lung, hiện tại trong mắt những người ở bên cạnh hắn nhất định là một người chồng tốt đẹp ôn nhu. Tự mình bưng chén canh nóng đưa cho Thủy Lung, cầm cái thìa múc một thìa canh,


  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT