Báo lỗi

Vương Bài Hãn Phi, Manh Phu Dưỡng Thành

Chương 196: Chương 193.2

Editor: Dungpro.

Trước đây không cảm thấy hành động như vậy có bao nhiêu xấu xa, bọn họ vốn chính là tiêu sái không kềm chế được tính tình như vậy, ngày thường có dục vọng thì đi thanh lâu sở quán, thỉnh thoảng gặp phải nữ tử gia thế thuần khiết, lúc gặp gỡ bọn họ cũng sẽ nói rõ ràng, sẽ chỉ là nhân duyên mỏng manh chóng tan, sẽ không hứa hẹn với các nàng điều gì, đối phương nguyện ý thì tiếp tục, không muốn thì xa nhau, bọn họ cũng sẽ không liều mạng dây dưa, chỉ đơn giản như vậy.

Vốn dĩ theo bầu không khí thời đại này nam tử ba vợ bốn nàng hầu cũng là bình thường, hai huynh đệ Hoa Hoa cũng không nói dối lừa cô nương thanh cao, trong mắt người ngoài thật sự không tính là dở.

Hết lần này tới lần khác, có Thánh Tôn trước mắt bọn họ làm ví dụ, rõ ràng là một người cường đại lại hết lần này tới lần khác đối với một cô gái mang thai với người khác, dáng dấp lại bình thường còn thương yêu như vậy, bộ dạng tình thâm ý trọng khiến người luôn luôn đối với chuyện tình cảm nam nữ rất lạnh nhạt, thậm chí là khinh thường như bọn họ cũng không khống chế được tự cảm thấy xấu hổ.

Thánh Tôn cũng không phát biểu ý kiến gì với thói quen cuộc sống của bọn họ, chỉ là nhàn nhạt cảm thán một câu, "Đúng là hai lãng tử đa tình?"

Hoa Nhất, Hoa Nhị cười mỉa hai tiếng, âm thầm thở dài một hơi.

Đây là lần đầu tiên bọn họ và thiếu gia tâm bình khí hòa nói chuyện phiếm như thế, xem ra thiếu gia chỉ là buồn chán tìm bọn họ trò chuyện hai câu.

Rất nhanh, hai huynh đệ liền biết ý nghĩ vừa rồi của mình kỳ lạ cỡ nào.

"Trong khoảng thời gian này các ngươi cực khổ rồi." Thánh Tôn nói.

Hoa Nhất, Hoa Nhị sợ hãi, miệng đồng thanh nói: "Không khổ cực, một chút cũng không cực khổ!"

Thánh Tôn nhẹ nhàng lắc đầu, "Không cần khẩn trương."

Không khẩn trương không được nha, ngài bảo chúng ta chớ khẩn trương, chúng ta lại càng khẩn trương hơn có được hay không! Hoa Nhất, Hoa Nhị khóc không ra nước mắt.

"Cực khổ nên buông lỏng một chút." Thánh Tôn thiện giải nhân ý nói: "Ta nhớ kỹ cách đây mười dặm có một thành nhỏ, trong thanh có một thanh lâu."

Thiếu gia, ngài là quân tử một thân khí chất thanh cao trau chuốt như thế, một bộ dáng thuần lương như ngọc lại khuyên chúng ta đi thanh lâu thả lỏng được không? Được không? Hoa Nhất, Hoa Nhị đã biểu tình không biết làm gì, duy trì mặt cứng đờ.

"Sao?" Thánh Tôn không nghe được câu trả lời.

Hoa Nhất, Hoa Nhị lập tức tỉnh táo tinh thần, Hoa Nhất nói: "Thiếu gia, chúng ta rời đi, ai hầu hạ các ngươi?"

Thánh Tôn không nói lời nào, biểu tình kia rõ ràng đang nói, buổi tối các ngươi phải hầu hạ chuyện gì?

Hoa Nhị thận trọng thử nói: "Thiếu gia, ngài không lo lắng chúng ta sẽ chạy mất sao?"

"Ha hả." Thánh Tôn cười nhạt.

"..." Hoa Nhất, Hoa Nhị hiểu.

Hai huynh đệ liếc nhau, dùng ánh mắt ăn ý nhanh chóng trao đổi.

Hoa Nhất: Xem ra chuyện này không có âm mưu mới đúng, thiếu gia không cần thiết tính toán chúng ta.

Hoa Nhị: Tuy rằng mười mấy dặm không gần, dùng tốc độ cao nhất chạy tới phỏng chừng hết một ngày, chẳng qua là có thể buông lỏng một chút cũng đáng giá.

Hoa Nhất: Lẽ nào thiếu gia thật nhất thời có lòng Phật tổ từ bi, thiện tâm quá, muốn bồi thường đối xử tử tế với chúng ta?

Hoa Nhị: Không có khả năng, ta cảm thấy trong đầu nhất thời không được tỉnh táo, khả năng lớn nhất là bị Thiếu phu nhân kích thích!

Hoa Nhất: Như vậy, có đáp ứng hay không?

Hoa Nhị: Chúng ta có quyền cự tuyệt sao?

Hoa Nhất, Hoa Nhị yên lặng đối diện, sau đó yên lặng buồn bã thương tâm bỏ qua một bên mắt. Được rồi, bọn họ kỳ thực cũng không có quyền cự tuyệt.

"Vô cùng cảm tạ thiếu gia thương cảm!" Hai huynh đệ đồng thời nói với Thánh Tôn, sau đó chuẩn bị rời đi.

Thánh Tôn lấy ra một tờ giấy Tuyên Thành đưa cho bọn họ.

Hoa Nhị nhận lấy cùng Hoa Nhất cúi đầu nhìn, nhìn thấy nội dung trên giấy viết thành từng hàng, sau khi hiểu rõ nội dung bên trong, trong phút chốc bọn họ hiểu rõ, chuyện thương cảm nô tài căn bản là giả, muốn bọn họ đi làm việc mới là thật nhỉ!

Hai ngụm máu xông lên cổ họng lại phải cố gắng nuốt xuống, bọn họ có thể trách cứ Thánh Tôn đại nhân sao? Coi như đối phương không ôn tồn để cho bọn họ đi hơn mười mấy dặm mua đồ như thế, mà là lạnh như băng mệnh lệnh bọn họ đi, bọn họ cũng phải đi. Chỉ là ... Vì sao so với việc đối phương lạnh giọng ra lệnh cho bọn họ đi mua đồ, loại thái độ ôn tồn này càng khiến bọn họ có cảm giác bị đè nén khó chịu hơn chứ, thật đau thương! QAQ

"Đi thôi." Thánh Tôn cười nhạt, "Đi đường cẩn thận."

"Cảm tạ thiếu gia quan tâm." Hoa Nhất, Hoa Nhị nghiêm mặt.

Thánh Tôn lạnh nhạt nói: "Ta chỉ là không muốn giữa đường lại phải tìm hai người đến bồi dưỡng."

"..." Thiếu gia, vì sao thời điểm không nên thẳng thắn, ngài lại luôn luôn thẳng thắn thành khẩn như thế chứ!

Hoa Nhất và Hoa Nhị cảm giác nội tâm mình bị thương lần thứ hai, một người bưng chậu đồng, một người cầm giấy tuyên thành, bóng lưng tiêu điều rời đi, đi đến đặc biệt nhanh chóng —— lấy tất cả phiền muộn đều chuyển hóa trở thành động lực, thầm nghĩ rời xa nơi thương tâm này nhanh một chút.

"Nhìn đủ chưa?" Thánh Tôn nhìn vào một góc.

Trong góc tối, một đạo bóng dáng chậm rãi đi ra, ôm quyền hướng đến Thánh Tôn khẽ nói: "Tại hạ chỉ vừa vặn đi ngang qua, có phần hiểu lầm mới đứng lại."

Người đó là người đã từng gặp ở lầu một - Phùng Khởi Phi.

"Ừm." Thánh Tôn nhàn nhạt đáp, an tĩnh đứng giống như cỏ chi và cỏ lan cây ngọc, thái độ tốt khiến Phùng Khởi Phi gần như có chút được sủng mà lo sợ.

Hắn vốn dĩ đã chuẩn bị xong việc vị này sẽ phát tác hỉ nộ, ai biết đối phương lại phản ứng bình tĩnh như vậy, cứ như vậy ngược lại làm cho Phùng Khởi Phi không biết nên tiếp lời thế nào, nhìn đối phương một thân sạch sẻ khí chất nhuần nhã, rất có điểm khiến cho mọi nam nhân tự ti oán hờn.

"Phùng Khởi Phi."

"À ... Đúng."

Phùng Khởi Phi hoàn hồn, ngạc nhiên phát hiện Thánh Tôn không biết đã đứng ở trước mặt của hắn từ lúc nào, khiến hắn phát hiện khoảng cách không đến một thước, thoạt nhìn vị này thon dài tuấn dật nhưng không hề gầy gò, trái lại so với mình còn cao hơn, đứng ở trước mặt mình mà cái bóng có thể bao phủ hắn.

Một cảm giác áp bách không cách nào hình dung được khiến Phùng Khởi Phi không khỏi thả nhẹ hô hấp, thậm chí là hít thơ không thông.

Thánh Tôn nghiêng người, nhìn thẳng vào ánh mắt gợn sóng của Phùng Khởi Phi, khẽ nói: "Ngươi nghĩ ngươi đang là minh chủ võ lâm sao?"

Khoảng cách quá gần khiến Phùng



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT