Báo lỗi

Vương Bài Hãn Phi, Manh Phu Dưỡng Thành

Chương 197: Chương 194

Thánh Tôn nghe được đánh giá của nàng, ánh mắt tinh khiết trong suốt nhìn nàng, không chút lúng túng nào, nói rằng: " Đây là nàng đang khen ta sao." Không đợi Thủy Lung trả lời vấn đề, hắn nhếch miệng càng sâu hơn, "Mỗi khi ta nói nàng giảo hoạt, đều là đang khen nàng."

Bởi vậy, nếu như nói giảo hoạt là lời ta mắng nàng, vậy thì đánh giá trước đó của nàng đối với ta thành nghĩa xấu rồi? Thủy Lung suy đoán hàm nghĩa trong lời nói của Thánh Tôn, nhìn vẻ mặt hắn ôn nhuận, nào có ai vô pháp mà thanh nhã như ngươi vậy, nói chuyện giống như là đang đào cái hố, tùy lúc đều có thể khiến ngươi khác rơi vào trong hố còn không biết.

"Khách quan, có muốn ăn chút đồ ăn sáng?" Tiểu nhị rón rén đi tới, lấy một ấm nước sôi để lên bàn.

Thánh Tôn mở ấm trà, thấy nước sôi sạch bên trong, hài lòng gật đầu, "Cháo hoa."

Tiểu nhị kín đáo nhìn về phía Thủy Lung, thấy Thủy Lung không định nói gì, thì bước nhanh rời đi chuẩn bị.

Thánh Tôn nâng bình trà và chén trà lên, rót một chén trà nóng đưa tới trước mặt Thủy Lung, " Làm ấm dạ dày trước."

Thủy Lung nhận lấy, nhìn hắn lấy bánh điểm tâm trong cái bọc bày lên bàn, vừa quay đầu hỏi nàng: "Những thứ này đều là khai vị, nàng nhìn xem thích gì thì ăn nhiều một chút."

Trong khoảng thời gian này lúc sáng sớm Thủy Lung đều không có khẩu vị gì, ngay cả nàng luôn luôn thích ăn thịt thì lúc sáng sớm mới vừa rời giường cũng không muốn ăn, lại muốn uống nhiều cháo hoa một chút. Điểm này Hoa Nhất với Hoa Nhị không phát hiện, nhưng Thánh Tôn lại quan sát rất kĩ, còn chuẩn bị cái này.

Thủy Lung đặt chén trà xuống, cầm lấy một khối bánh điểm tâm để trước mắt nhìn thật kĩ, hỏi Thánh Tôn: "Đây không phải là loại bánh mà các quán nhỏ có thể làm được nhỉ."

Tuy rằng bên ngoài so với các bánh điểm tâm khác không khác nhau lắm, chẳng qua là từ lúc Thủy Lung xuyên tới thế giới này cho đến bây giờ, vẫn sống cuộc sống phú quý, kiến thức hiểu biết không nhỏ. Chỉ nhìn qua màu sắc hương vị, chưa ăn vào miệng cũng có thể nhìn ra độ tinh xảo của bánh điểm tâm này.

Thánh Tôn cũng cầm một khối giống như Thủy Lung, sau khi cắn một miếng nuốt xuống, gật đầu nói khẽ nói: "Tay nghề không giảm xuống."

Những lời này là gián tiếp thừa nhận đây là bánh điểm tâm của cửa hàng có quan hệ với hắn.

Thủy Lung cũng không hỏi nhiều, nhìn dáng vẻ Thánh Tôn say sưa tận hưởng, chẳng biết tại sao lại có chút khẩu vị, cũng lấy một bánh điểm tâm đưa vào miệng, trong lòng suy nghĩ: Cách nơi này gần nhất chính là một cái thành nhỏ ít dân mà, cũng không có chỗ nào đặc biệt hơn nơi khác, ai biết được địa phương nhỏ này cũng có người của Thánh Tôn ở, lại còn mở tiệm bánh điểm tâm buôn bán.

Nếu hỏi Thủy Lung vì sao biết mười mấy dặm quanh đây có thành nhỏ? Lấy tính tình bình tĩnh cẩn thận của Thủy Lung, trước khi đi Phi Kính Thiên Sơn đã xem qua bản đồ một lần, ngay cả đường xá dân cư phân bố dọc theo đường đi cũng đều nhớ rõ. Trên thực tế, hơn mười mấy hơn dặm địa phương nhỏ này, không chỉ có người của Thánh Tôn, cũng có người của Thủy Lung nàng, nếu không loại túi chườm nóng do Nam Vân thành sản xuất này hai huynh đệ Hoa Hoa làm sao mua được.

"Ừm?" Thủy Lung liếc mắt, bỗng nhiên thấy Thánh Tôn rút ra một cái bọc giấy không để ý đến ai, cầm ấm trà nóng đổ lên giấy dầu.

Giấy dầu bị nước sôi dội vào cũng không bị hỏng, trái lại dần dần có chữ hiện ra.

Đây là mật báo? Thủy Lung nhàn nhạt nhìn, nghĩ thầm nếu như hai huynh đệ Hoa Hoa còn ở đây, thấy được sau khi thấy được một màn này nhất định sẽ không còn cảm động như vậy nhỉ. Rất rõ ràng, căn bản hai huynh đệ cũng không biết sự tồn tại của mật báo này, bị Thánh Tôn nô dịch bóc lột toàn bộ sức lao động, hãm hại đến mức gần như rớt nửa cái mạng, cuối cùng còn nảy sinh tâm tư cảm động với Thánh Tôn, thực sự là đáng thương.

Thánh Tôn như là cảm nhận được tâm tư của nàng, nhìn sang mỉm cười với nàng, hỏi: "Không nói là không muốn bọn họ khẩn trương , trái lại làm không tốt."

"Ngươi đã sắp xếp nhỉ." Thủy Lung không chút do dự đáp lại hắn một câu.

Vẻ mặt Thánh Tôn như muốn nói 'Ta nói thật, nàng lại không tin ta', lấy nước trà đổ lên giấy dầu trước mặt Thủy Lung.

Thủy Lung cúi đầu nhìn, phát hiện trên đó viết nội dung liên quan đến nàng —— ngày ấy ở thôn trang của thành Hồng Phong gặp phải thích khách, tên là Lệ Ảnh, là một cao thủ rất am hiểu ẩn nấp và dùng ám khí, ám khí thường dùng nhất là ngân châm.

Sau khi Thủy Lung xem xong hỏi Thánh Tôn: "Mục đích của hắn là ta?"

Thánh Tôn nhẹ nhàng gật đầu, "Là Túc Ương phái tới."

Thủy Lung sâu đậm nhìn hắn, nhưng không hỏi vì sao Thánh Tôn biết người tên Túc Ương này, chỉ nhàn nhạt hỏi: "Ngươi mới biết?"

"Ta chính là biết." Thánh Tôn hỏi.

"Chứng cứ?"

"Không có."

Thủy Lung hỏi: "Không có chứng cứ chớ nói lung tung." Nàng cười cười, "Túc Ương sẽ không giết ta."

Sống ở thế giới này càng lâu, lại nhận được toàn bộ kí ức của nguyên thân Bạch Thủy Lung, thêm nữa thời gian ngắn ngủi ở chung với Túc Ương, cũng khiến Thủy Lung nhận ra được Túc Ương có tình cảm với mình, loại tình cảm vừa thuần túy vừa phức tạp.

Nàng không có hứng thú đi giải thích cố chấp và trách nhiệm sâu trong nội tâm Túc Ương, không rõ hắn vì sao có chấp niệm và bi thương sâu như vậy, tại sao lấy những ... chấp niệm này đặt lên người 'Bạch Thủy Lung'. Chẳng qua, không cách nào phủ nhận hắn đối với Bạch Thủy Lung, thực sự không có ác ý.

Hắn có vô số cơ hội để giết Bạch Thủy Lung, nhưng hết lần này tới lần khác hắn không ra tay, trái lại còn vô số lần giải cứu Bạch Thủy Lung trong lúc nguy nan, âm thầm dạy võ công và binh pháp, tâm kế cho nàng.

Bạch Thủy Lung nhiều lần phản kháng và tức giận, hắn đều chịu đựng. Duy nhất chỉ không chịu nổi Bạch Thủy Lung chìm đắm trong tình cảm trụy lạc, không đủ bình tĩnh, quá mức nóng nảy, không đủ tâm cơ với lòng dạ, cho nên mới vì Trưởng Tôn Lưu Hiến mà đánh mất chính mình, để cho người hiểm độc nhiều lần hãm hại.

Cuối cùng Bạch Thủy Lung cũng vì hắn mà chết, chỉ là vì nàng bỏ qua, trong lúc vô cùng thất vọng mà mặc kệ nàng.

Nói cho cùng, vốn dĩ Bạch Thủy Lung lớn lên dưới sự bảo vệ và sủng ái của Túc Ương. Một ngày mất đi sự ủng hộ của Túc Ương chính là mất đi hai cánh đại bàng lớn, cuối cùng từ trên cao rơi xuống đất, ngã đến thịt nát xương tan.

"Nàng kết luận như vậy?" Thánh Tôn mím môi một cái.

Vừa nhìn vẻ mặt của hắn cũng biết là hắn bất mãn với câu trả lời của Thủy Lung, vô cùng không vui khi nghe Thủy Lung khẳng định đáp án như vậy.

Thủy Lung cười nhạt hỏi: "Gây xích mích sau lưng không phải hành động quang minh chính đại." Dù cho đối với nguyên thân Bạch Thủy Lung vô cũng thất vọng Túc Ương cũng chưa từng muốn ra tay với Thủy Lung.

Nếu có một ngày hắn thực sự không còn chấp nhất với nàng, tuyệt đối cũng sẽ không giết nàng, cùng lắm cũng chỉ như đối với nguyên thân này, dù biết nàng gặp nguy hiểm cũng không để ý nữa, chỉ nhìn chính bản thân nàng có thể gặp dữ hóa lành hay không mà thôi.

"Nàng cảm thấy ta đang gạt nàng?" Ánh mắt Thánh Tôn trầm trầm, tất nhiên là đã thật sự nổi giận.

Người chung quanh thấy hắn biến sắc, lập tức thu hồi ánh mắt nhìn trộm, tim không khỏi đập nhanh hơn, nhớ tới ngày hôm qua Thánh Tôn biến thân thành dáng vẻ sát thần bí hiểm khí thế áp bách kinh khủng, thực sự không muốn trải qua lần nữa.

Thủy Lung nhàn nhạt hỏi: "Có phải gạt ta hay không, trong lòng ngươi rõ ràng."

"Nàng không tin ta!" Thánh Tôn hỏi một câu đã biết đáp án rõ ràng.

"Ta tin." Thủy Lung nhẹ nhàng trả lời.

Loại khẩu khí nay, ai cũng có thể nghe ra nàng trả lời cho có lệ.

Thánh Tôn nín một hơi thở, không cam lòng hỏi: "Nàng trả lời ta cho có lệ."

Thủy Lung 'Kinh ngạc' hỏi: "Ngươi xem, ta tin ngươi, ngươi lại không tin, ta phải làm sao." Biểu cảm 'Nhất định ngươi cố tình gây sự, ta thực sự không có cách' rồi.

Thánh Tôn buồn bực nhìn nàng.

Khóe môi Thủy Lung khẽ giương lên, bộ dáng thanh nhàn cầm lấy một khối bánh điểm tâm, sau khi ăn một miếng chuyển đôi mắt



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT