Báo lỗi

Vương Bài Hãn Phi, Manh Phu Dưỡng Thành

Chương 202: Chương 196.2

"Ừ." Thánh Tôn đứng lên, đưa tay lên đỡ Thủy Lung, lộ ra nụ cười hăng hái bừng bừng với nàng, "Đi thôi?"

Lương Điệp Nhi thấy nụ cười của Thánh Tôn, lúc này cả người run lên, trong mắt tràn đầy khiếp sợ như nhảy trên mũi đao. Hắn không phải là chưa từng nhìn thấy nụ cười của Thánh Tôn, chẳng qua chỉ sợ là nụ cười cách nửa cái mặt nạ, khóe miệng nhếch lên độ cong cũng nhợt nhạt. Nhưng mà cảm giác hai người tuyệt đối không giống nhau, không giống đến mức làm cho người ta liếc một là có thể nhìn ra được. Lần đầu tiên hắn nhìn thấy Thánh Tôn đại nhân lộ ra loại vẻ mặt này, ánh mắt sáng ngời trong suốt giống như trích tiên không nhiễm bụi trần, vui mừng đơn thuần có thể dễ dàng cảm hóa lòng người, khiến người thấy nụ cười hắn, cũng muốn cười theo hắn.

Sau lưng Thánh Tôn sắc mặt Hoa Nhất và Hoa Nhị cũng có mấy phần kinh ngạc. Chẳng qua khiến bọn họ kinh ngạc không phải là thần sắc Thánh Tôn, mà là với cách Phùng Khởi Phi xưng hô với Thánh Tôn.

Chẳng qua bọn họ mới rời đi thiếu gia và Thiếu phu nhân ngắn ngủn nửa ngày, thế nào mà ngay cả thiếu chủ của Phi Kính sơn cốc cũng giống như tôi tớ của thiếu gia rồi?

Lúc tâm tình mấy người đang nghi ngờ kinh ngạc, Thủy Lung theo lực tay Thánh Tôn đứng lên. Sau đó nàng cũng cảm giác được một tay Thánh Tôn nắm ở eo nàng, nghiêng đầu nhìn Thánh Tôn.

Thánh Tôn nói: "Như vậy sẽ không dễ dàng bị ngã."

Vẻ mặt vô tội tinh khiết thiện lương, ánh mắt thản nhiên nghiêm túc, tựa hồ không có một chút gì không an phận, khiến ai hoài nghi hắn dùng tâm không tinh khiết ngược lại thành tiểu nhân.

Lương Điệp Nhi sợ ngây người khuôn mặt biến hóa lần nữa, từ trợn mắt há mồm (⊙I⊙ đến mắt miệng đều trợn to (⊙口⊙).

Hoa Nhất và Hoa Nhị không quá bị đả kích quá như hắn.

"Ca, huynh xem này Hoa Hồ Điệp có phải ngu hay không?" Hoa Nhị nói với Hoa Nhất.

Hoa Nhất nghiêm túc nói: "Rất ngu, nhân gian sẽ ít đi một kẻ gieo họa, là người đang lúc đại phúc." Cũng là chúng ta rất may!

Lương Điệp Nhi nghe được lời của bọn họ, cho nên không cãi cọ với bọn họ, càng không ồn ào với bọn họ, ngược lại vô cùng nghiêm chỉnh nói với hai người: "Chủ tử, chính là thiếu gia của các ngươi, bình thường đều đối với cô gái kia như vậy? Ý của ta là ai, nói chuyện với nàng dịu dàng như thế, còn để ý cẩn thận che chở nàng như vậy? Thế nào có loại giống như đang cầm sợ té, hàm chứa sợ hóa cảm giác a, là ta tinh thần không bình thường cảm giác sai lầm rồi đi sai lầm rồi đi!"

Hai huynh đệ Hoa Hoa vô cùng muốn thừa nhận kết luận 'Tinh thần hắn không bình thường', nhưng mà điều kiện tiên quyết là nhất định tin thiếu gia đối với Thiếu phu nhân thật tốt, nếu như bị thiếu gia biết bọn họ nói không chừng sẽ rất xui xẻo, cho nên hai huynh đệ mặc dù rất không tình nguyện, Hoa Nhất còn tùy việc mà làm nói: "Nếu như ngươi xác định cảm giác lời nói cầm trong tay sợ rơi, ngậm trong miệng sợ tan không phải thổi phồng, như vậy cảm giác của ngươi đúng là không sai, thiếu gia đối với Thiếu phu nhân đúng là tốt như vậy, khẩn trương như vậy."

Hoa Nhị khinh bỉ nhìn Lương Điệp Nhi, nói: "Ngươi sẽ không vì vậy mà bị sợ đến choáng váng đi. Đây coi là cái gì, ngày thường bưng trà đưa nước, rửa chân mang giày cũng đều là thiếu gia tự mình làm cho Thiếu phu nhân, tuyệt đối không để cho người ngoài động tay."

". . ." ⊙a⊙ Lương Điệp Nhi cho là mình ù tai, cho nên mới phải nghe nhầm lời Hoa Nhị nói. Hít một hơi thật sâu, nghiêm mặt hỏi Hoa Nhị, "Ngươi vừa mới nói cái gì? Bưng trà đưa nước, rửa chân mang giày? Có phải ngươi nói sai rồi cái gì rồi hay không?"

"Ta nói chính là như vậy!" Biết những chân tướng này có thể đả kích Hoa Hồ Điệp, thậm chí có thể làm cho hắn sau này nói chuyện bình thường một chút, Hoa Nhị không giấu giếm chút nào, trong đôi mắt chớp động một tia xảo trá, nói tiếp: "Những gì ngươi thấy không sai, trong lòng thiếu gia thiếu phu nhân chính là bảo bối, không thể đụng không thể vỡ, ngày thường ngay cả một câu nặng lời cũng luyến tiếc nàng không mắng." Mắng nàng cũng ôn ôn nhu nhu nói, đoán chừng ngay cả đứa trẻ một tuổi cũng không dọa được, huống chi là thiếu phu nhân đây.

Lương Điệp Nhi nhìn theo vào phương hướng ngón tay Hoa Nhị chỉ, sau đó đã nhìn thấy Thánh Tôn đại nhân một tay giơ ô, một tay ôm eo nhỏ của nàng kia. Cái ô hoàn toàn giơ trên đầu cô gái, mình che không được một nửa.

Mặc dù lấy thực lực võ công của Thánh Tôn, căn bản cũng không sợ bông tuyết có thể chạm đến hắn, nhưng động tác vô cùng tự nhiên này, đủ để cho người khác nhìn ra mức dộ quan tâm của hắn đối với cô gái này.

Giả bộ, nhất định là giả bộ đi! Chẳng qua là Thánh Tôn đại nhân cảm thấy chơi thật vui, cho nên mới phải phá lệ nghiêm túc chút? Lương Điệp Nhi suy nghĩ như vậy, chẳng qua rất nhanh hắn đã tự nắm tóc giận mình. Làm sao có thể là giả bộ chứ, phần lớn thời gian nam nhân kia ngay cả gạt người cũng lười đi lừa gạt mà, huống chi đối với một món đồ chơi hứng thú của hắn tuyệt đối sẽ không vượt qua ba ngày, đừng nói là Thánh Tôn đại nhân, coi như là người bình thường, có ai sẽ vì một món đồ chơi màm khẩn trương như vậy, thà để mình chịu khổ vất vả, cũng không làm cho món đồ chơi bị bẩn một chút!

Phùng Khởi Phi đi tới, đốt từng cái đèn lồng đưa cho bọn họ, "Soi đường."

Hoa Nhất và Hoa Nhị rất biết điều nhận lấy, Hoa Nhất không nhịn được tò mò hỏi Phùng Khởi Phi: "Phi kính Thiếu chủ sao cũng gọi thiếu gia là thiếu gia? Chẳng lẽ. . ."

Hoa Nhị tiếp Hoa Nhất lời của nói: "Cũng giống hai huynh đệ chúng ta, đi đại hội đúng dịp rơi vào mắt thiếu gia, bị thiếu gia thu làm tùy tùng?"

Phùng Khởi Phi yên lặng nhìn bọn họ một, không nói gì anh tuấn kiệt xuất như đọc Tây Môn Khánh toàn văn. Nói gì đi đại hội, đừng tưởng rằng hắn không có nhìn ra bọn họ nhìn có chút hả hê ánh mắt.

Hai huynh đệ Hoa Hoa vừa nhìn ánh mắt của hắn liền đoán được hơn phân nửa, Hoa Nhất hỏi: "Không biết thiếu gia cho ngươi ban tên cho cái gì?"

Trong đầu Phùng Khởi Phi lập tức hiện lên hai chữ 'Tiểu Phi', vẻ mặt lập tức thay đổi, cẩn thận nhìn hai huynh đệ Hoa Hoa chằm chằm.

Phản ứng cửa hắn lại ngay lập tức lấy lòng hai huynh đệ Hoa Hoa, khiến cho bọn họ ăn ý lộ ra nụ cười gian trá, mỗi người một câu nói dụ dỗ Phùng Khởi Phi.

"Nói đi, nói đi, nếu là thiếu gia ban cho tên, nhất định là cực hay cực hay."

"Sau này chúng ta chính là



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT