Báo lỗi

Vương Bài Hãn Phi, Manh Phu Dưỡng Thành

Chương 203: Chương 197.1

Editor: Dungpro

Nơi này tầm mắt trống trải, có thể nhìn khắp trời tuyết trắng bay, nhất là tối nay gió cũng không mạnh, tuyết trắng bay bay dịu dàng đến kỳ diệu.

Thánh Tôn và Thủy Lung ăn ý không nói gì thêm, Thủy Lung đang nhìn bầu trời, Thánh Tôn nhìn nàng, không khí hài hòa lại làm cho đám người Hoa Nhất, Hoa Nhị bàng quan nội tâm lại không thể bình tĩnh.

Nội tâm bọn họ bây giờ có quá nhiều rung động và nghi ngờ, cực kỳ rung động và nghi ngờ chính là câu gọi 'Thánh Tôn đại nhân' củaThủy Lung. Rốt cuộc là bọn họ nghe lầm, hay là thiếu phu nhân nói sai, chớ không thèm để ý như vậy được không, đây chính là Thánh Tôn đó, là Thánh Tôn, không phải là con mèo con chó đâu!

Hoa Nhất và Hoa Nhị cũng mau rối rắm chết rồi, chợt nhìn hướng về phía sau Lương Điệp Nhi. Bọn họ không có nhớ lầm, con này Hoa Hồ Điệp trước gọi thiếu gia làm chủ tử? Tựa hồ là đã sớm biết thiếu gia, là thiếu gia người bên cạnh? ! Như vậy. . . Có phải hắn biết thân phận thật của Thiếu gia hay không, không phải là muốn chứng minh thiếu gia thật sự là Thánh Tôn! ?

Đê tiện như hai huynh đệ Hoa Hoa, cũng không ngoại lệ tò mò đối với Thánh Tôn. Một nhân vật chỉ thuộc về truyền thuyết, đột nhiên xuất hiện ở trước mắt,cảm giác rung động và hưng phấn kia không dùng ngôn ngữ nào hình dung được. Huống chi. . . Huống chi, nếu như thật sự thiếu gia là Thánh Tôn đại nhân, như vậy bọn họ chẳng phải là trở thành thuộc hạ của Thánh Tôn đại nhân? Khiến người ta rất hưng phấn có được hay không! QVQ

Hai vị này hoàn toàn quên mất, lúc trước bọn họ còn hận không thoát được khỏi Thánh Tôn, tựa hồ cũng hoàn toàn quên mất, lúc ở bên cạnh Thánh Tôn lúc sở bao nhiêu hành hạ cả thân thể với tinh thần.

"Này, tiểu Hồ Điệp ~" Hoa Nhất dịu dàng gọi Lương Điệp Nhi.

Thân thể Lương Điệp Nhi run lên, thất thần thần trí bị gọi trở lại, ánh mắt hoài nghi nhìn Hoa Nhất chằm chằm, bỉu môi nói: "Gọi người ta gọi đến **** như vậy làm cái gì? Đừng tưởng rằng như vậy người ta sẽ tha thứ các ngươi nha. Ta nói cho các ngươi biết, không đem bọn ngươi lột ra nấu lên, người ta ~ sẽ ~ không ~ vừa ~ lòng ~ đâu ~" sáu chữ cuối cùng, có thể nói giống như treo cổ tự tử lượn quanh tai, thật lâu không dứt.

". . ." Hoa Nhất và Hoa Nhị đồng thời đần mặt. Bọn họ cảm thấy hỏi thăm chân tướng từ chỗ Lương Điệp Nhi, cũng không phải là quyết định đúng. Chẳng qua là người biết chân tướng, trừ con Hoa Hồ Điệp này, dường như cũng chỉ có bản thân thiếu gia bản thân và thiếu phu nhân.

Hai huynh đệ im lặng phóng tầm mắt phóng tới chỗ Thánh Tôn và Thủy Lung, cuối cùng lần nữa im lặng thu hồi tầm mắt, đặt lên người Lương Điệp Nhi. So với thiếu gia và thiếu phu nhân, quả nhiên chỉ có con Hoa Hồ Điệp an toàn hơn chút —— mặc dù chỉ là an toàn một chút!

"Điệp nhi ~" Hoa Nhị chán ghét giọng kêu Lương Điệp Nhi, vẻ mặt giả vờ từ lúc chào đời tới nay dịu dàng nhất, mặt tươi cười nói với Lương Điệp Nhi: "Lúc nãy ngươi có nghe thấy Thiếu phu nhân gọi thiếu gia là gì không?" Thấy Lương Điệp Nhi vẻ mặt không biết ngươi đang nói cái gì, ta chính là rất khinh bỉ vẻ mặt của ngươi, Hoa Nhị cố nén kích động muốn mắng người trong nội tâm, tiếp tục giọng nói chán ghét: "Thánh Tôn đại nhân đó, là Thánh Tôn đại nhân đó ~ "

"Chớ bắt chước lời nói của ta, giống như tiếng vịt kêu vậy." Lương Điệp Nhi khinh bỉ nói.

"Ngươi cũng biết có người cả ngày kêu giống vịt cũng ghê tởm!" Hoa Nhị buột miệng.

Lương Điệp Nhi liếc hắn một cái, sẵng giọng: "Người ta nói giống như chim sơn ca hót."

"Là chim sơn ca máu đi." Hoa Nhất mặt vô biểu tình muốn ói.

"Hai Tiện Hầu các ngươi muốn chết sao?" Thái dương Lương Điệp Nhi giật giật.

"Ta nghe được." Một giọng nói chen ngang. Phùng Khởi Phi ở trong chỗ tối nội tân không nhịn được cực kì ngạc nhiên và rung động, cuối cùng chịu nhục gia nhập cái tổ hợp kỳ cục này, nghiêm trang nói: "Ta nghe được thiếu phu nhân gọi thiếu gia là Thánh Tôn đại nhân."

"Tiểu Phi, ta biết ngươi là người đàng hoàng." Hoa Nhất nói với Phùng Khởi Phi.

Da mặt Phùng Khởi Phi co rút, bước chân muốn đi nhanh về phía trước lại nhịn được. Hắn rất muốn cách xa cái tổ hợp này, chẳng qua bây giờ có thể cho hắn đáp án chỉ có cái tổ hợp này, cho nên. . . Chỉ có thể nhẫn! Cắn răng, cố gắng coi thường tiếng gọi xưng hô Hoa Nhị vừa gọi ra, nghiêm chỉnh nói: "Thiếu phu nhân không giống sẽ tùy tiện nói giỡn."

"Một khi đã nói giỡn lên thì không phải là người*." Hoa Nhị tiếp lời hắn, sau đó nhìn thấy sắc mặt Phùng Khởi Phi tựa như sắp hỏng mất, vội vàng cười cười, vỗ vỗ bờ vai của hắn trấn an hắn nói: "Ai nha, ta chỉ thuận miệng nói một chút, dù sao chúng ta đi theo thiếu gia bọn họ tương đối lâu, cũng coi như tiền bối. Thiếu phu nhân ư, ngươi không biết."

*Ý là chị Lung mà nói giỡn thì vô cùng nguy hiểm. haha

Hoa Nhất gật đầu một cái nói: "Chúng ta cũng không biết, vô cùng không biết, dù sao chính là người cực kỳ mạnh mẽ!" Có thể ăn thiếu gia đến sạch sẽ, có thể không mạnh mẽ sao!

Phùng Khởi Phi nghiêm mặt nói: "Chúng ta đang bàn về vấn đề Thánh Tôn đại nhân." Các ngươi lạc đề rồi đó!

"Đúng đúng!" Hoa Nhất và Hoa Nhị hình như mới phản ứng được, sau đó ánh mắt rơi vào người Lương Điệp Nhi.

Lương Điệp Nhi vặn vặn thắt lưng, nói: "Các ngươi chớ nhìn người ta như vậy nữa, người ta sẽ xấu hổ đó~ "

"Nói tiếng người!" Khó có được lúc Hoa Nhất, Hoa Nhị và Phùng Khởi Phi ăn ý trăm miệng một lời.

Nội tâm Phùng Khởi Phi rơi lệ, hắn thật lòng không muốn cùng hai con Tiện Hầu này ăn ý, không để ý, không để ý!

"Chậc." Lương Điệp Nhi bỉu môi, tự mình nói: "Các ngươi không phải là chưa nghe? Thánh Tôn đại nhân gào thét, không sai! Chính là Thánh Tôn đại nhân gào thét! Nha ô ô ~ Trời gào thét, chủ tử người ta lại là Thánh Tôn đại nhân, thật sự là vui mừng chết người ta, người ta là thuộc hạ dưới trướng Thánh Tôn đại nhân đó ~ "

Hoa Nhất, Hoa Nhị, Phùng Khởi Phi: ". . ." Có một loại kích động muốn đánh đối phương một trận làm sao bây giờ!

Lương Điệp Nhi còn không tự giác, treo ngược ánh mắt liếc xéo nhìn bọn họ, "Ai nha ai nha, có phải cảm thấy đặc biệt hưng phấn hay không nha, mình đột nhiên trở thành thủ hạ của Thánh Tôn đại nhân, có phải một loại cảm giác như giấc mộng có bánh ngon rơi xuống hay không? Chớ nha, không cần cao hứng như vậy, để tim bình thường là được."

Lương Điệp Nhi nhẹ nhàng ho khan hai tiếng, nuốt nước miếng nhuận cổ họng, ánh mắt rơi vào con chim rừng* trong tay Phùng Khởi Phi, giống như cô gái được nuông chiều bốc đồng, nũng nịu nói: "Di, đây là muốn thịt nướng sao? Người ta cũng lạnh chết rồi, mau nổi lửa nướng thịt nướng đi!"

*Chỗ này vừa có nghĩa là món ăn dân dã vừa có nghĩa là thịt chim muông thú rừng. Ban đầu ta nghĩ là Thánh Tôn đại nhân yêu cầu món ăn chín luôn, giờ đến đây mới thấy nổi lửa nướng thịt, ta đổi lại là thịt thú rừng nhé. Mấy chương trước có nhắc đến ta sẽ sửa lại sau.

Phùng Khởi Phi nhịn được kích động muốn ném mấy con thú cầm trong vào mặt Lương Điệp Nhi, hắn tự nói với mình - phải có phong độ, huống chi mình cũng đánh không lại con Hoa Hồ Điệp yêu dị này.

Hoa Nhất khẽ khàng hít thở, cắn răng nghiến lợi nói với Lương Điệp Nhi: "Ngươi hãy thành thật nói cho chúng ta biết, thiếu gia rốt cuộc là phải hay không phải Thánh Tôn đại nhân!"

"Các ngươi nghe không hiểu tiếng người sao?" Lương Điệp Nhi khinh bỉ nhìn ba người, ngửa cổ nói: "Người ta nói lại một lần nữ ~ chủ tử của người ta, thiếu gia của các ngươi, chính là Thánh Tôn đại nhân nhé nhé nhé nhé nhé ~ "

". . ." Đúng vậy, ngươi nói nhé nhé nhé nhé rồi, nhưng nghe ngươi nói như vậy không đáng tin cậy chút nào, chúng ta càng cảm thấy không thể nào nhé nhé nhé nhé nhé ——!

Phùng Khởi Phi thở dài một hơi, dùng một tay rảnh rỗi vuốt vuốt huyệt thái dương, vô lực nói: "Các ngươi tiếp tục chơi đi." Hắn sẽ không phụng bồi.

Cái gì Thánh Tôn đại nhân, nhất định là nghe lầm, chẳng qua là cùng âm đi!

Hắn ăn no rồi mới chống đỡ, mới có thể chứng thực việc gia nhập cái tổ hợp kì quái này, kết quả cuối cùng là cả người mệt mỏi.

"Thiếu chủ." Lúc này hai tùy tùng cũng trở lại, trong tay ôm một đống củi khô. Trong thời gian như vậy muốn tìm được củi khô không dễ dàng, có thể thấy bọn họ dùng công phu lợi hại nhất: thời gian.

Phùng Khởi Phi gật đầu với hai người, sau đó cẩn thận đi về phía Thánh Tôn và Thủy Lung, khẽ hỏi: "Thiếu gia, là hiện tại nổi lửa thịt nướng sao?"

Thánh Tôn thấy Thủy Lung gật đầu, mới "Ừ" một tiếng.

Rát nhanh tùy tùng tìm được nơi thích hợp chất củi đốt, dùng hộp quẹt đốt. Làm xong những thứ này, tùy tùng đến bên cạnh Phùng Khởi Phi, để cho hắn xử lí sạch mấy con thú.

Lúc này Phùng Khởi Phi mới nhớ tới, mình chỉ bắt mấy con thú, lại quên mất xử lí sạch sẽ. Hắn bất đắc dĩ đem vật con thỏ trong tay giao cho tùy tùng, nghĩ thầm rốt cuộc mình vẫn không có thói quen phục vụ người khác.

Thủy Lung cầm một cây gỗ, đang đùa bỡn đống lửa, chợt nghĩ đến cái gì, nói với Thánh Tôn: "Mang tới mấy củ khoai lang và một vò rượu đi."

"Không thể uống rượu." Thánh



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT