Báo lỗi

Vương Bài Hãn Phi, Manh Phu Dưỡng Thành

Chương 205: Chương 198

Editor: Dungpro.

Mặc dù bốn người Hoa Nhất, Hoa Nhị không bật cười thực sự, chẳng qua tiếng nín thở phốc xuy đó làm sao cũng không che dấu được, nghe ra so cười to còn làm cho người ta không cách nào không chú ý hơn. Người bình thường gặp phải tình huống như vậy, chỉ sợ sớm đã mặt đỏ tới mang tai lúng túng không xong, hiển nhiên Thánh Tôn không thuộc nhóm người bình thường.

Hắn nhàn nhạt quét tầm mắt qua bốn người nghẹn cười, đưa củ khoai lang bị đâm xuyên về phía Thủy Lung, thấp giọng nói: "Bẩn rồi, đổi củ khác."

Thủy Lung cười đưa tay lấy củ khoai lang xuống, Thánh Tôn muốn ngăn cản đã không còn kịp rồi, nhìn động tác Thủy Lung lột vỏ khoai lang cũng biết nàng đáp án.

Thủy Lung thuần thục lột vỏ củ khoai nướng mềm, ngước mắt nhìn gương mặt vui quá hóa buồn của bốn người Hoa Nhất Hoa Nhị nói: "Các ngươi cũng cầm lên ăn, nướng lâu sẽ hỏng."

Có những lời này của Thủy Lung, lập tức bốn người sẽ sống, thuận nước đẩy thuyền bỏ qua chuyện buồn cười của thiếu gia (Thánh Tôn) lúc trước, cũng cầm cây gậy bắt đầu bới đống lưa, lấy khoai lang nướng bên trong ra.

"Ôi chao ôi chao, nướng cho người ta củ khác, người ta nửa ngày chưa có ăn cơm." Lương Điệp Nhi vô liêm sỉ giành đồ ăn với hai huynh đệ Hoa Hoa, rất nhanh ba người lại náo nhiệt lên.

Thủy Lung nhìn Phùng Khởi Phi vẫn không nhúc nhích, dùng chân đá cho hắn một cây gậy gỗ, lại dùng ánh mắt nhìn một chỗ, nói: "Chỗ này ngươi đào."

Phùng Khởi Phi có chút được sủng mà sợ nhìn Thủy Lung một cái, hắn nhớ ngay cả Thánh Tôn, Thủy Lung cũng không dễ dàng cho đồ ăn, hiện tại chịu cho mình? Sau một khắc, hắn lại có chút khóc không ra nước mắt, đây không phải là đưa cho mình cừu hận sao, nhìn tình huống trước đi, thiếu gia ngay cả dấm của một con cầm thú cũng ăn, huống chi hắn là một người, còn là một nam nhân.

Hắn lại không hiểu, Thủy Lung không hẹp hòi đến ngay cả củ khác khoai lang cũng không chịu cho người ta, chẳng qua là cố ý trêu chọc Thánh Tôn thôi. Chẳng qua Phùng Khởi Phi cố kỵ điểm này, nhưng cũng không sai, khi mọi động tác của Thủy Lung rơi vào mắt Thánh Tôn, tầm mắt hắn liền nhẹ nhàng rơi trên người Phùng Khởi Phi.

Ánh mắt này khiến cho cả người Phùng Khởi Phi đổ mồ hôi, cảm thấy cây gậy gỗ mới nhặt lên cũng giống củ khoai lang, ném không được mà không ném cũng không xong.

Lương Điệp Nhi và hai huynh đệ Hoa Hoa hăng hái bừng bừng nhìn hắn chịu khổ chịu cực, thừa nhận tư tưởng hành hạ.

Thủy Lung khẽ cười một tiếng, nhìn về phía Thánh Tôn, hỏi: "Ngươi đang ghen?"

Thánh Tôn không trả lời vấn đề của nàng, ngược lại nói: "Ta đói bụng." Nhàn nhạt nhìn về phía Phùng Khởi Phi, giọng nhẹ nhàng chậm bình tĩnh, "Rất đói."Die nd da nl e q uu ydo n

". . ." Phùng Khởi Phi lập tức đưa cái gậy gỗ, nói với Thánh Tôn và Thủy Lung: "Nô tài lại đi săn thú?" Quả nhiên vẫn cách xa chỗ này mới là an toàn nhất, mặc dù mùa đông ở bên ngoài đi dạo ** thật lòng rất thê lương.

Ngược lại Thánh Tôn không làm khó hắn, nhàn nhạt nói: "Khoai lang đủ rồi."

Cho dù là Phùng Khởi Phi hay là Lương Điệp Nhi lập tức hiểu, Thánh Tôn chính là nhớ kỹ những củ khoai này là tự tay Thủy Lung nướng, cảnh cáo bọn họ không thể tranh giành quyền lợi.

Lương Điệp Nhi ăn một miếng khoai lang nghẹ trong cổ họng, cặp mắt long lanh nước suy nghĩ, Thánh Tôn có trong trí nhớ của hắn ngây thơ như vậy sao, thật ra do Thánh Tôn đại nhân luyện công tẩu hỏa nhập ma đi, cho nên mới gián tiếp khiến tính tình biến hóa đi!

"Cầm." Thủy Lung củ khoai lang đã bóc hai phần ba vỏ choThánh Tôn.

Thánh Tôn không cầm, một đôi mắt sâu kín nhìn nàng.

Ánh mắt như thế làm cho người ta áp lực rất lớn.

Trong nháy mắt Thủy Lung bùng nổ, cũng hắn nhìn nhau khoảng hai giây, cười cười đưa củ khoai lang vào miệng hắn.

Ánh mắt Thánh Tôn rung động như ánh trăng trong đầm nước, trong nháy mắt trở thành mềm mại tinh khiết làm người ta cảm động. Hắn cười, há mồm ra. . . Miệng đầy mùi thơm khoai lang.

Động tác Thủy Lung tuyệt đối không được coi là dịu dàng nhét khoai lang vào trong miệng hắn, sau đó lập tức rời tay.

Nhìn thấy Thánh Tôn miệng ngậm khoai lang, trong nháy mắt thần sắc ngơ ngẩn, bốn người Lương Điệp Nhi cảm thấy buồn cười lại thấy sợ, chỉ sợ Thánh Tôn lại đột nhiên nổi giận, sau đó liên lụy những tôm cá nhỏ bọn họ.

Củ khoai lang không có Thủy Lung cầm, tự nhiên từ trên miệng Thánh Tôn rơi xuống, thật may là Thánh Tôn phản ứng vô cùng nhanh nhẹn, nửa đường giữ được củ khoai lang.

Nhìn lại bộ dáng Thánh Tôn, khóe miệng đều là thịt khoai lang màu vàng, đứng ở bên đống lửa, hai tay cầm nửa củ khoai lang bị đâm xuyên không biết phải làm sao cho tốt.

Lương Điệp Nhi kinh hãi, hắn cảm thấy một màn trước mắt này hắn nhất định phải khắc vào thật sâu đầu mới thức tỉnh. Đây là lần đầu hắn thấy Thánh Tôn đại nhân nhất chật vật như vậy! Nha ~ Trời ơi! Thật sự là quá có tính kỷ niệm! Trong trí nhớ cử hắn cho tới nay Thánh Tôn như thiên thần, thân bí hiểm không dính một hạt bụi nhỏ, lại có một ngày buổi tối đứng ở bên đống lửa, miệng đầy thức ăn, tay cầm củ khoai lang loại lương thực bình dân này!

Hoa Nhất và Hoa Nhị cũng kinh hãi. Thiếu gia nhà bọn họ ngày thường mặc dù ăn mặc đơn giản, nhưng một thân khí chất thanh quý cao thâm là không thể che dấu được, giờ này ngày này lại rơi vào kết quả như vậy.

Chẳng qua, sau khi khiếp sợ chính là kinh hoàng, nội tâm bọn họ chỉ có một chữ có thể hình dung—— xong rồi!

Thiếu gia (Thánh Tôn đại nhân) nhất định sẽ nổi giận rồi, nhất định sẽ giận dữ đó!

Bốn người Lương Điệp Nhi đều yên lặng, an tĩnh đến kỳ diệu. Bọn họ an tĩnh không có ảnh hưởng chút nào đến Thủy Lung và Thánh Tôn.

Thủy Lung quay đầu lại nhìn dáng vẻ Thánh Tôn, không cố kỵ chút nào sẽ cười một tiếng, cười đến vui vẻ tùy ý, dáng vẻ chớp mắt nhướn mày còn mang theo một tia khiêu khích, tựa như cố ý muốn cho Thánh Tôn biết bộ dáng hắn bây giờ có nhiều buồn cười.

Bốn người Lương Điệp Nhi chỉ có thể đần mặt nhìn nàng chằm chằm, nội tâm không ngừng gào thét: Thiếu phu nhân (Bạch Thủy lung) đừng hẹp hòi như vậy, cầu xin đừng đổ dầu vào lửa nữa a a a a! Tinh thần chúng ta không chịu nổi áp lực, thân thể chúng ta càng thêm không chịu nổi lửa giận của thiếu gia (Thánh Tôn) đả kích a a a a!

Thấy dáng vẻ Thánh Tôn trầm mặc không nói, bốn người Lương Điệp Nhi cố gắng muốn nói điều gì tự cứu lấy mình, chỉ là bọn họ hao tổn hết não tế bào cũng không tìm được biện pháp và lời nói thích hợp giải trừ nguy cơ.

Thủy Lung liếc mắt thấy vẻ mặt bọn họ vặn vẹo muốn khóc, thấy buồn cười đồng thời cũng cảm thấy không thể chơi quá mức. Nàng nhìn Thánh Tôn, người khác không nhìn ra, nàng lại thấy rõ, lúc này người này mặc dù mặt không biểu tình, nhưng trong mắt có gợn sóng rất nhỏ lại không gạt được nàng —— hắn cũng không tức giận.

Hắn không tức giận, lại cố làm dáng vẻ tức giận, vì cái gì? Vì để cho người cho là hắn tức giận, sau đó chủ động hướng hắn nhận lỗi, hay hoặc có điều gì khác. . ..

Thủy Lung nhìn tròng mắt của hắn chằm chằm, tầm mắt ngậm nụ cười không chút nào che giấu quan sát sắc bén.

Đôi mắt này thay đổi, vừa tựa như không có gì thay đổi. Giống như một đứa bé mới lớn lên, độ dày tròng mắt và cảm giác sẽ có biến hóa, chẳng qua tính tình thói quen sâu tận xương tủy sẽ không thay



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT