Báo lỗi

Vương Bài Hãn Phi, Manh Phu Dưỡng Thành

Chương 207: Chương 199.2

Editor: Dungpro.

Thánh Tôn nhìn thấy phản ứng của Thủy Lung, lời vừa định nói lại nuốt trở vào, cố làm ra vẻ bí hiểm nhìn về phía Hoa Nhất và Hoa Nhị một cái.

Hoa Nhất và Hoa Nhị bị hắn thấy thế trái tim đập thình thịch, không hiểu Thánh Tôn xử lí màn náo loạn kia thế nào, chẳng lẽ thật sự làm chủ cho Phùng Khởi Phi hay sao.

Hoa Nhất quang minh chính đại nói: "Thiếu gia, nô tài đúng là với Tiểu Phi sách trong ngăn ngầm có thể đọc, nhưng nô tài cũng nói cho hắn biết, lúc đọc phải cẩn thận, lật sách phải dùng cách khăn cầm nhẹ lật nhẹ." Hắn khiêu khích nhìn về phía Phùng Khởi Phi, Tiểu Phi, ngươi nhìn tay của ngươi một chút rồi hãy tố cáo đi!

Phùng Khởi Phi cả kinh, nhìn Hoa Nhất không phải nói láo, nếu không hắn cũng sẽ không có bộ dáng cây ngay không sợ chết đứng như vậy. Nhìn theo ánh mắt Hoa Nhất, thấy tay mình ôm lấy sách, hắn đã phát hiện hắn trong lúc nhất thời kích động, quên mất Hoa Nhất dặn —— đọc sách phải lật cách khăn*.

*Nghĩa là dùng khăn trùm vào bàn tay mới được lật sách, không được trực tiếp chạm vào sách.

Phùng Khởi Phi tự hỏi, rốt cuộc là nên đánh chết cũng không thừa nhận, hay nói Hoa Nhất không nói với hắn phải cách khăn, hay là thẳng thắn, làm ra dáng vẻ thành khẩn nhận sai, giảm trừng phạt xuống mức thấp nhất.

Không tới một giây, Phùng Khởi Phi lựa chọn vế sau, không phải là phẩm chất hắn cao thượng, mà hắn biết chuyện này là hắn đuối lý, càng làm lớn càng gây bất lợi cho chính mình.

Phùng Khởi Phi quyết định quỳ xuống đất thật nhanh, nói với Thánh Tôn: "Nô tài biết sai, đều do nô tài nhất thời giật mình quá độ, quên mất việc Hoa Nhất dặn dò, mới phạm vào sai lầm như vậy, cầu xin thiếu gia và thiếu phu nhân thứ tội."

Hắn tự cho mình thông minh mang cả 'Thiếu phu nhân' ra, chính là hi vọng Thủy Lung có thể giúp hắn nói hai câu, hắn tin tưởng chỉ cần Thủy Lung lên tiếng, hắn nhất định là có thể thoát nạn.

'Phụ nữ mang thai, luôn là đa sầu đa cảm lại mềm lòng' tín niệm này hiện lên trong lòng Phùng Khởi Phi.

Chẳng qua là thông minh quá sẽ bị thông minh hại, nhất là người thông minh đùa bỡn trước mặt người thông minh.

Thánh Tôn vốn chỉ muốn cho Thủy Lung xem diễn một chút, vui vui vẻ vẻ. Nghe thấy Phùng Khởi Phi đem nàng vào vở diễn, sẽ không vui.

Lúc đầu Thủy Lung chỉ cảm thấy hai đại nam nhân, giống hai hài tử tố cáo gây gổ có chút vui vẻ, lúc Phùng Khởi Phi quỳ xuống, lại cảm thấy quá nghiêm túc, chuyện nhỏ nói thành to.

"Tự ngươi xem rồi làm đi." Tùy ý nói một câu, Thủy Lung chuẩn bị lên xe ngựa.

Dù sao cũng không phải sách của nàng, quy củ cũng không phải nàng định ra, nô tài càng không phải là của nàng.

Thánh Tôn đỡ nàng lên, chờ Thủy Lung ngồi yên vị trong buồng xe, nghiêng đầu nhìn về phía Phùng Khởi Phi, lạnh nhạt hỏi: "Ngươi cảm thấy mình có lỗi?"

Những lời này khiến Phùng Khởi Phi sửng sốt, chẳng lẽ mình không sai sao?

Thật ra thì từ lúc Phùng Khởi Phi nhìn thấy Thánh Tôn và Thủy Lung hành động phản ứng bây giờ của hắn có chút luống cuống và khoa trương, thậm chí có thể nói là chuyện nhỏ nói thành to, tới bây giờ tinh thần hắn vẫn căng thẳng như cũ, không tỉnh táo như bình thường. Điều này cũng không thể hoàn toàn trách Phùng Khởi Phi, thật sự là một ngăn ngầm sách võ công bí mật khiến hắn bị kích thích quá lớn, nhất là thấy 《 Bích Thủy Kiếm pháp 》 xong, khiến hắn có cảm giác giống như kẻ trộm, giống như mình làm một chuyện người khác không thấy, tinh thần vô cùng nhạy cảm khẩn trương.

Thánh Tôn đạm nói: "Nói cho ta biết, lỗi của ngươi ở chỗ nào?"

Phùng Khởi Phi sững sờ nói: "Không nhớ Hoa Nhất dặn dò, lấy tay đi cầm sách?"

Vẻ mặt Thánh Tôn vẻ mặt không có bất kỳ biến hóa gì, hết lần này tới lần khác khiến Phùng Khởi Phi và hai huynh đệ Hoa Hoa cùng với ba người Tiểu Lục vô cùng áp lực, không ngừng toát mồ hôi lạnh.

Ở áp lực như vậy, giọng Thánh Tôn âm trầm nhẹ nhàng như tuyết giữa trời bay xuống, thật nhẹ mà cũng thật lạnh, ùn ùn kéo đến bao phủ toàn thân, "Lỗi của ngươi ở chỗ không làm diễn viên cho tốt, khiến Nạp mẫu nhi xem vui vẻ tận hứng."

Phùng Khởi Phi: ". . ."

Ba người Tiểu Lục: ". . ."

Hai huynh đệ Hoa Hoa: ". . ."

Bên trong buồng xe Thủy Lung khóe miệng khẽ cong, lại không kìm được cười nhẹ một tiếng, tâm tình có chút dở khóc dở cười.

". . . Nô tài cẩn tuân dạy bảo!" Phùng Khởi Phi yên lặng đáp ứng.

Ba người Tiểu Lục cùng với hai huynh đệ Hoa Hoa cũng hiểu ra, thì ra là như vậy. . .

"Ai nha ai nha?" Xa xa, một giọng nói kiều mỵ quen thuộc của nam tử truyền đến.

Thân thể Hai huynh đệ Hoa Hoa đồng thời run lên, nhìn về nơi xa, mơ hồ thấy bóng người, vẻ mặt lập tức suy sụp. Con Hoa Hồ Điệp cần giống như âm hồn bất tán như vậy không!

Nếu như lúc này Hoa Hồ Điệp đang chạy tới biết suy nghĩ của hai huynh đệ Hoa Hoa, nhất định sẽ phẫn hận nói với bọn họ: Các ngươi cho là người ta muốn đến sao? Người ta cũng không muốn cùng tới đây đâu, chẳng qua Thánh Tôn đại nhân chưa nói để cho người ta đi, người ta dám đi sao! Dám đi! ?

Lương Điệp Nhi cảm thấy mình rất xui xẻo, tại sao một đường chạy tới, thật vất vả đuổi kịp đoàn xe, gặp phải hình ảnh như vậy —— nhìn bộ dáng kia lại có người phạm sai lầm rồi, hi vọng không liên lụy đến mình a a a!

Thân pháp của Lương Điệp Nhi rất nhanh, một khắc trước vẫn còn ở xa xa, một khắc sau đã đến bên cạnh xe ngựa, nhìn Phùng Khởi Phi quỳ trên mặt đất, đôi mắt chuyển động hiện lên vẻ hiếu kỳ, lại cố nén không nói câu nào.

Ai biết có nên mở miệng hay không, lại hấp dẫn lực chú ý của Thánh Tôn đại nhân lên người mình, khiến cho mình cũng bị giày vò theo.

Chẳng qua là Lương Điệp Nhi tới cũng thật trùng hợp, hắn không mở miệng, Thánh Tôn cũng thấy hắn.

"Kể từ hôm nay ngươi và Điệp nhi ở cùng nhau." Thánh Tôn nói.

Lương Điệp Nhi ngẩn ra, sau đó nhìn về phía Phùng Khởi Phi, vẻ mặt và ánh mắt kia có thể nói đáng yêu động lòng người, nhưng mà đối với Phùng Khởi Phi mà nói, chính là quỷ đói của địa ngục!

"Thiếu gia!" Phùng Khởi Phi không nhịn được, kinh hồn gọi Thánh Tôn đang chuẩn bị lên xe ngựa.

"Sao?" Cặp mắt Thánh Tôn



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT