Báo lỗi

Vương Bài Hãn Phi, Manh Phu Dưỡng Thành

Chương 208: Chương 200

Editor: Dungpro.

Đại miêu? Người bên cạnh?

Thánh Tôn bừng tỉnh như thần, trong ánh mắt lộ ra một tia nghi hoặc, ngay sau đó trấn tĩnh. Nhìn chăm chú vào nụ cười của Thủy Lung, Thánh Tôn khẽ hỏi: "Nghĩ đến hắn lại vui vẻ như vậy?"

Từ sau khi hai người cùng nhau rời khỏi thành Hồng Phong, Thủy Lung chưa từng cười nụ cười sáng như ngọc chói mắt như vậy, dường như đem tất cả vui sướng biểu lộ ra, hận không thể khiến mọi người đều biết trong lòng nàng vui mừng, ánh sáng trong con ngươi sáng ngời kia có thể làm xung quanh tươi đẹp mà cũng ảm đạm thất sắc.

"Chàng là nam nhân của ta." Thủy Lung nói, đầy trong mắt là nụ cười chắc chắn, không thể nghi ngờ.

Cho dù ngày thường thoạt nhìn nàng rất dịu dàng thanh nhã, dòng máu nóng bỏng của trong xương vẫn chảy, cường thế bá đạo không kém nam tử. Chỉ là bá đạo của nàng không phách lối biểu lộ, mà tỉnh táo nội liễm như ngọn lửa kiêu ngạo

"Nữ nhân nhẫn tâm." Thánh Tôn khẽ nói: "Vừa tới nơi này, mới nhìn thấy người bên cạnh hắn, lại không thể chờ đợi nói với ta những lời độc ác như vậy, chuẩn bị đẩy ta ra sao?"

Giọng hắn nhẹ nhàng chậm rãi, không nghe ra tức giận, khiến cho người khác không biết rốt cuộc trong lòng hắn nghĩ như thế nào.

Thủy Lung nhướn mày, thong thả nói: "Sao có thể chứ, ngươi cam kết có một vở kịch hay còn chưa xem, sao có thể nói đi là đi?"

Thánh Tôn nhăn mày, đôi mắt bị che một nửa dưới lông mi dày đậm, mờ mịt không rõ khiến lòng người hoảng loạn, "Nàng không thể nói là luyến tiếc ta?"

Thủy Lung hơi kinh ngạc, "Thì ra là ngươi thích nghe lời nói dối như vậy?"

Khóe miệng Thánh Tôn hơi cong lên, nói: "Ta sẽ dùng hai mắt hai lỗ tai và nội tâm của mình để cảm nhận phân biệt thật giả." Cho nên, không sợ lời nói trong miệng nàng đả thương người, ta cũng có thể nghe ra là đùa giỡn hay là nghiêm túc; ngoài miệng nàng vừa nói lừa gạt, ta lại có thể nghe được ngọt ngào thành khẩn.

"Ngươi thật đúng là một người duy ngã độc tôn*." Thủy Lung không phản bác lời của Thánh Tôn, căn bản cảm thấy không cần thiết, cười nói: "Còn là một người tương đối tự luyến*." Tại sao tự tin rằng tất cả cảm giác của mình đều đúng như vậy?

*Duy ngã độc tôn: Chỉ có ta là duy nhất.

*Tự luyến: Tự yêu mình, quá chú ý chăm sóc vẻ đẹp của bản thân.

Thánh Tôn nói: "Ta thích nàng khích lệ ta." Nụ cười của hắn rất ưa nhìn, cho dù khuôn mặt rất bình thường, khi cười lên vẫn dịu dàng thùy mị như cũ làm cho người ta không rời mắt được, nói: "Thật ra thì Nạp mẫu nhi cũng vậy."

Nụ cười tinh khiết thuần lương vô hại và nhẹ nhàng chậm rãi làm cho người ta cảm thấy giọng nói vô cùng chân thành, Thủy Lung không cách nào phản bác hắn, nghĩ thầm: Đây coi như là phản kích sao, vừa giễu cợt người một khắc sau lại giễu cợt luôn chính mình. Trên thực tế, Thánh Tôn nói đúng. Nàng cũng giống như hắn tin tưởng trực giác của mình, nếu không cũng sẽ không nói nhiều với hắn như vậy, thích thú cùng hắn đấu trí so dũng.

"Nàng nói như vậy, là bảo ta tin tưởng trực giác của mình, không nên để lời nói dối của nàng lừa gạt?" Thánh Tôn tùy ý hỏi Thủy Lung.

Thánh Tôn nghi ngờ, "Nàng cảm thấy ta nói dối nàng?"

Mặc dù hắn không làm ra vẻ mặt bi thương, chỉ nhàn nhạt nói một câu, vẫn làm cho người ta không khỏi bận tâm như trước, giống như hoài nghi hắn là một hành động vô cùng ác liệt, đối với hắn còn hơn là tổn thương và khinh nhờn.

Giọng Thủy Lung rất bình thản, bình thản tùy ý giống như là đang nói 'Hôm nay khí trời tốt' vậy, "A. . . Ta vẫn luôn cảm thấy, ngươi là đầu Đại miêu kia."

Một câu nói, lại dễ dàng xé rách tấm màng ngăn cách mỏng hai người chưa từng đụng vào như vậy.

Thánh Tôn không kinh ngạc, khẽ cười nói: "Ta biết." Đôi mắt nhìn chăm chú thật sâu vào Thủy Lung, "Lúc bắt đầu, ta đã cảm giác được, nàng vẫn luôn ta xem như người khác."

"Người khác?" Thủy Lung nháy mắt mấy cái, "Đây là ngươi đang phủ nhận cảm giác của ta?"

Thánh Tôn không trả lời vấn đề của nàng, nói: "Lúc ban đầu, ta cũng đã nói, không nên nhìn ta mà nhớ người khác." Lại nhìn chăm chú thật sâu, không có bất kỳ áp lực nào, cặp mắt kia vẫn trong suốt như cũ làm cho người ta không tự chủ buông lỏng tất cả cảnh giác, "Nàng không thể phủ nhận, sau đó người nàng nhìn là ta, ta cảm giác được lúc nàng nhìn ta, trong mắt trong lòng đều là ta."

"Bởi vì ngươi là Trưởng Tôn Vinh Cực." Thủy Lung nói như vậy, mỉm cười nhìn Thánh Tôn, "Ngươi đã ở trước mặt ta, ta cần gì phải nhớ?"

Lần này Thánh Tôn cũng không có tức giận, mà là bình tĩnh nói: "Nếu như cảm giác của nàng sai?"

Thủy Lung nói: "Sẽ không sai." Giọng nói nhàn nhạt, một chút thở gấp hoặc là khẩn trương nóng nảy cũng không có, giống như chỉ đang nói một sự thật hiển nhiên.

Thánh Tôn nhìn nàng, nhìn một hồi lâu, sau đó nói: "Nạp mẫu nhi, nàng đang lấy cuộc sống của mình ra đánh cuộc."

"Ta không thích nhưng cũng không ghét đánh bạc, chẳng qua một khi tham dự, nhất định là phải nắm chắc mười phần thắng." Thủy Lung khẽ nói: "Huống chi, ta cũng không đánh cuộc, ta chỉ đang nói một chuyện có thật."

"Ha ha. . ." Thánh Tôn cười một tiếng, trong con mắt thoáng qua một tia kinh hoảng, "Nói cái gì ta là người duy ngã độc tôn, ta cảm thấy nạp mẫu nhi càng giống như vậy hơn."

Một chiếc xe ngựa, một cái buồng xe, hai người, từ lúc bắt đầu nói chuyện đến bây giờ giọng nói tâm tình không mãnh liệt, nếu như có người thấy dáng vẻ hai người nói chuyện, nhất định cho là chuyện hai người chuyện thật vui, nói không chừng đang nói về một đề tài thú vị nào đó.

Chẳng qua là ai biết được, bọn họ nói chuyện giống như bình thản, nhưng trên thực tế khắp nơi đều là hố bẫy, không ai nhường ai, có loại hưng phấn kích thích làm cho tâm thần người khác run rẩy.

Xe ngựa nhẹ lắc lư một cái, làm cho hai người đang an tĩnh tỉnh thần lại.

Thánh Tôn khẽ rũ mắt xuống, giấu đi thần thái trong đôi mắt, khiến hắn thoạt nhìn có loại mỹ cảm u buồn.

Thủy Lung lạnh nhạt ung dung thưởng thức, khí chất của người đàn ông này tựa hồ có nhiều thay đổi, phần trong suốt kia lại giống vĩnh viễn không thay đổi, vô cùng giống Trưởng Tôn Vinh Cực. Ban đầu thoạt nhìn Trưởng Tôn Vinh Cực trong trẻo lạnh lùng cao ngạo, lại có loại phách lối bá đạo từ trong xương thấm ra ngoài. Thời điểm hắn ung dung thản nhiên, khiến nàng cũng nhìn lầm, cho là hắn là một ngọn núi cô đơn kiêu ngạo lạnh lùng, một nam nhân nguy hiểm như loài lang sói. Ai biết, một khi chung sống, nội tâm hắn không được tự nhiên đến kỳ cục, phương diện tình cảm đơn thuần đến mức không thể nói gì hơn.

Có lẽ người bình thường, đối với người như Trưởng Tôn Vinh Cực rất khó có thể sinh ra hảo cảm, càng khó có thể cùng chung sống với hắn, chỉ cảm thấy đến gần sẽ bị tổn thương. Trên thực tế cũng thực sự là như thế, lúc đầu Thủy Lung bị Trưởng Tôn Vinh Cực nhớ thương, không phải là thiếu chút nữa cũng bị làm thương tổn sao? Giam cầm không lịch sự thương lượng, cường thế bá đạo chỉ quan tâm tâm tình bản thân, trói tay trói chân là chuyện thường. Vậy mà Trưởng Tôn Vinh Cực rất đúng Thủy Lung có loại hấp dẫn không giống người thường, nguy hiểm lại đơn thuần, giống như cuồng thú nguy hiểm không quan tâm thế sự, Thủy Lung đối với loại này sinh vật này có ý thức yêu thích và chinh phục rất mãnh liệt, giống như nam nhân cũng sẽ có tư tưởng muốn chinh phục, mãnh thú một khi đã nhận chủ sẽ vô cùng trung thành. (D: ở HĐ chị Lung cũng thuần được 1 em hổ trắng thích làm nũng đó. Sau này gặp anh Vinh Cực chế gọi ảnh là Đại Miêu là vì ảnh giống em hổ trắng của chế ở HĐ đó.)

Chẳng qua Trưởng Tôn Vinh Cực không phải là một con thú, hắn là người, là một người thông minh tuyệt đỉnh. Người như vậy, lúc đầu nàng cũng không tính trêu chọc vào, hết lần này tới lần khác đối phương chủ động trêu chọc tới nàng. . . Có lẽ, lúc bắt đầu Thủy Lung đúng là ở thế bị động, nhưng không biết từ lúc nào, nàng bắt đầu chủ động, chủ động từng chút xâm nhập vào tâm Trưởng Tôn Vinh Cực, muốn chiếm lấy người đàn ông này.

Thợ săn luôn có thói quen ung dung thản nhiên, cho dù không thể chờ đợi con mồi muốn bắt xuất hiện trước mắt, ngoài mặt vẫn tỉnh táo vô cùng, làm cho người ta không nhìn ra khát vọng trong lòng.

Sự thật chứng minh là Thủy Lung thắng, chẳng qua là nàng thắng nhờ mưu lược, bởi vì khi đó là lúc tình cảm của Trưởng Tôn Vinh Cực đơn thuần nhất, một khối ngọc tuyệt hảo hoàn mĩ, ở phương diện tình cảm không có chút tỳ vết nào, bị Thủy Lung im hơi lặng tiếng tinh tế mài dũa thành hình. Chẳng qua, Trưởng Tôn Vinh Cực cũng không hoàn toàn thua, hắn có được sự hổi đáp, thua là bởi vì đơn thuần, thắng cũng bởi vì đơn thuần, chính là bởi vì phần tâm tư này chưa từng trải qua, cho nên mới khiến cho người động tâm.

Thủy Lung im lặng thở dài một cái, nàng hiểu cũng thừa nhận, Trưởng Tôn Vinh Cực nói rất đúng tâm tư của nàng, chấp niệm* của nàng đối với hắn đúng là không đủ. Bởi vì, lúc ban đầu giả thiết giữa vấn đề nếu có thể nàng sẽ trở về hay lưu lại, nàng không chút do dự lựa chọn trở về. Còn bây giờ? Nàng lại mê man và do dự. . . Chỉ bằng sự mê man u buồn, lí trí của nàng có thể phát hiện, bản thân đang từ từ thất thủ, rốt cuộc đã thất thủ sâu đến độ nào, chính bản thân nàng không cách nào tính toán.

*Chấp niệm: kiên trì một cái gì đó, kiên trì yêu thương, kiên trì nhớ nhung. Ý chị Lung là sự kiên trì trong tình càm của chị không bằng anh Đại Miêu, chị vẫn lung lay, vẫn hi vọng có ngày trở về TK 21.

"Nàng thất thần." Giọng Thánh Tôn truyền vào trong tai.

Thủy Lung ngước mắt nhìn, không nói gì. Chỉ nhìn bộ dáng của nàng, bây giờ không nhìn ra nàng thất thần, nhưng Thánh Tôn lại nhìn ra được, rốt cuộc là sức quan sát Thánh Tôn vô cùng tỉ mỉ, hay là quá hiểu nàng?

"Nàng đang nhớ ta, hay là đang nhớ Trưởng Tôn Vinh Cực?" Thánh Tôn khẽ hỏi.

"Hai người khác nhau sao?" Thủy Lung hỏi ngược lại hắn.

"Có." Thánh Tôn nói. Đôi mắt hắn chuyển hướng nhìn sang nơi khác, ánh sáng trong mắt trong suốt lại xa xa, khóe miệng khẽ cong lên mỉm cười. Giống như người ngồi ở đình vắng ngắm hoa, lại tỏa ra một cỗ chí chất bất phàm cao thâm. Như vậy mới giống Thánh Tôn bí hiểm trong truyền thuyết, được thần linh truyền thừa. Một bên mắt, lúc nhìn lại Thủy Lung, trong mắt nhiều thêm chút ánh sáng khác thường, làm cho người ta cảm thấy hắn lại lộ ra bộ dáng ủy khuất khổ sở trước mặt Thủy Lung, hoặc vẻ mặt cao hứng ngây thơ, cũng sẽ ngồi chồm hổm trên mặt đất, sẽ leo cửa sổ, sẽ làm ra chuyện khiến người khác lúng túng chật vật, một nam nhân bình thường rơi vào tình yêu.

"Trưởng Tôn Vinh Cực gọi nàng như thế nào?" Không cần Thủy Lung trả lời, ánh sáng trong mắt Thánh Tôn lay động, dùng giọng điệu êm ái gọi: "A Lung. . . Như vậy, ta biết, thật ra thì ta cũng thích gọi nàng như vậy, chỉ là gọi như vậy, sẽ chỉ khiến nàng càng không phân biệt rõ ràng."

Một tiếng 'A lung' từ rất lâu rồi được Thánh Tôn gọi ra, rõ ràng giọng nói không giống nhau, cả giọng điệu cũng không giống, trong nháy mắt lại khiến Thủy Lung hoảng hốt.

Thánh Tôn nói: "Cho nên nàng kết luận ta là Trưởng Tôn Vinh Cực như vậy, là bởi vì cử chỉ, hành động, thói quen, khẩu vị của ta và hắn vô cùng giống nhau, thái độ đối với nàng cũng vậy?" Mặc dù là hỏi người khác, nhưng vẻ mặt Thánh Tôn là thật sự chắc chắc.

Nếu đối phương đã khẳng định như vậy, Thủy Lung cũng không có ý định trả lời, lạnh nhạt nghe xem hắn còn muốn nói gì.

"Nếu như ta nói, thật ra thì ta đã sớm điều tra toàn bộ



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT