Báo lỗi

Vương Bài Hãn Phi, Manh Phu Dưỡng Thành

Chương 209: Chương 201

Phùng Khởi Phi nói được là làm được, sắp xếp cho đoàn người Thủy Lung và Thánh Tôn một biệt viện tốt nhất. Bởi vì biết Thánh Tôn và Thủy Lung không thích người ngoài quấy rầy, cho nên hắn sắp xếp biệt viện cũng là khu vực xa yên tĩnh nhất trong Phi Kính Sơn Cốc. Chẳng qua, bởi vì ngày cử hành đại hội võ lâm long trọng sắp tới, các đại gia tộc thế lực nổi danh trong chốn giang hồ cũng tới tham dự, may là viện an tĩnh nhất, những biệt viên yê tĩnh xung quanh cũng bị người khác chiếm cứ, thỉnh thoảng có thể nhìn thấy tôi tớ tùy tùng đang đi lại.

Phùng Khởi Phi sắp xếp xong hết thảy, liền thỉnh cầu Thánh Tôn rời đi làm chuyện riêng, ieendaanleequuydonnđược Thánh Tôn chấp thuận mới yên lặng rời đi.

Từ lúc ăp xếp chỗ ở cho đám người Thánh Tôn đến lúc rời đi tổng cộng dùng nửa canh giờ, sau nửa canh giờ Phùng Khởi Phi đến chỗ gia chủ của Phi Kính Sơn Cốc.

Kiến trúc mạnh mẽ hoành tráng, con đường lát những phiến đá xanh, hai bên là người làm quét dọn tuyết trắng, bởi vì là mùa đông cho nên rất ít thấy cỏ cây, hướng tầm mắt ra xa tầng tầng lầu các đều có vẻ cô tịch.

Đệ tử của Phi Kính Sơn Cốc trước cửa lớn nhìn thấy Phùng Khởi Phi, cung kính nói với hắn: "Thiếu chủ, gia chủ ở trong thư phòng."

Phùng Khởi Phi gật đầu, sải bước đến gần cửa chính, một đường đi đến thư phòng.

Hai người canh chừng ngoài thư phòng là hộ vệ của gia chử đương thời của Phi Kính Sơn Cốc - Phùng Cẩm Hương, nhìn thấy Phùng Khởi Phi không nói hai lời cửa thư phòng ra cho hắn.

Phùng Khởi Phi mắt nhìn thẳng tiêu sái vào thư phòng, thấy Phùng Cẩm Hương đang tùy ý ngồi ở trên ghế, uống trà nóng.

Phùng Cẩm Hương đã hơn năm mươi, khoảng chừng sáu mươi, bởi vì luyện võ nên thoạt nhìn hắn còn rất khỏe mạnh, trên người mặc một bộ thanh bào nhẹ nhàng, không có trang sức dư thừa. Vẻ ngoài của hắn và Phùng Khởi Phi giống nhau khoảng sáu phần, lúc còn trẻ có thể là rất tuấn tú, cho dù hiện tại đã lớn tuổi, thoạt nhìn cũng không tang thương như tuổi thật của hắn, ngược lại giống như một đại thúc đẹp trai bốn mươi tuổi, lúc không nói chuyện tỏa ra luồngkhí chất mẫu mực. (D: Nhìn người không thể chỉ nhìn mặt, quá lòe người rồi.....)

"Đã trở về." Giọng Phùng Cẩm Hương cũng rất ôn hòa, lúc nói chuyện thản nhiên nhìn Phùng Khởi Phi một, thái độ ôn hòa kia không giống như là cha đối đãi với con trai của mình, càng giống như là hai người có địa vị ngang hàng đối đãi với nhau.

Phùng Khởi Phi đi tới bên cạnh hắn ngồi xuống, thấy Phùng Cẩm Hương tự mình châm trà, cũng không lộ xảy vẻ mặt ngoài ý muốn, hiển nhiên loại chuyện như vậy không phải lần đầu xảy ra giữa hai phụ tử.

"Có thu hoạch ngoài dự liệu." Phùng Khởi Phi đi thẳng vào vấn đề.

"Nói một xem nào." Phùng Cẩm Hương cười nói.

ieendaanleequuydonnPhùng Khởi Phi nói hết chuyện dọc đường đi, " lão gia chủ Thiên Cơ Yến Gia qua đời, mấy gia tộc lệ thuộc đang rục rịch ngóc đầu dậy, có lẽ là bị gấp gáp ép buộc rồi, mặt ngoài biểu hiện bình tĩnh, rốt cục vẫn phải âm thầm thỏa hiệp với chúng ta, đồng ý hợp tác với Phi Kính Sơn Cốc. Còn có Thiết Thương Môn. . ." Hắn chậm rãi thuật lị toàn bộ những chuyện dọc đường đi, mạch lạc rõ ràng ngắn gọn.

Một lát sau, Phùng Khởi Phi tạm thời dừng lại, bưng chén nước trà sắp cạn trước mặt lên.

Phùng Cẩm Hương nói: "Ta nghe nói, ở bên ngoài ngươi nhận một vị thiếu gia."

Động tác uống trà của Phùng Khởi Phi ngừng một lát, cũng không cảm thấy ngoài ý muốn, dù sao hắn không hề có ý định che giấu lời nói và việc làm, toàn bộ Phi Kính Sơn Cốc đều bị Phùng Cẩm Hương nắm giữ ở trong tay, làm sao có thể không biết điểm này.

Hắn đặt chén trà xuống, nói: "Đây chính là thu hoạch ngoài ý muốn nhất."

Phùng Cẩm Hương tỏ ý muốn hắn nói cặn kẽ. Hắn hiểu con trai của mình tâm cao khí ngạo, ngay từ đầu nghe được hắn gọi một người đàn ông xa lạ là thiếu gia ngay trước mặt mọi người, lại ở trước mặt nam nhân kia cố gắng lộ vẻ cung kính, hắn cũng không nhịn được giật mình tò mò.

Phùng Khởi Phi đem chuyện tiếp xúc quỷ dị với Thánh Tôn nói ra một cách hết sức đơn giản, trọng điểm nói: "Hắn nói sẽ giúp ta trở thành minh chủ võ lâm mới."

Nếu như lúc nãy nghe được nội dung từ người khác, cho dù là người trầm ổn như Phùng Cẩm Hương cũng nhất định không nhịn được cười to ba tiếng, sau đó giễu cợt hắn là kẻ ngu ngốc. Trên thực tế, ngay từ đầu nghe được lời của con mình, Phùng Cẩm Hương cũng có xúc động như vậy, chẳng qua là hắn kịp thời nhịn xuống.

Hắn nhìn Phùng Khởi Phi thật kỹ, muốn nhìn xem có phải con trai của mình bị người hạ thuốc mê hồn không, hoặc giả là bị người thi triển Mê Hồn Thuật.

Không biết có phải ở cùng đám người Thánh Tôn và Thủy Lung một đoạn thời gian hay không, tinh thần nhẫn nại của Phùng Khởi Phi tăng trưởng vô hạn, nhất là đối mặt loại ánh mắt quỷ dị này, càng vô cùng lạnh nhạt.

Hắn bình tĩnh nói với Phùng Cẩm Hương: "Con rất tỉnh táo, xin ngài không cần lấy ánh mắt ngu ngốc đó nhìn con, khiến con cảm thấy bối rối."

Phùng Cẩm Hương ngẩn ra, sau đó không nhịn được cười lên tiếng, "Ha ha ha, thú vị thú vị, hiện tại cha vô cùng hiếu kỳ vị thiếu gia kia rốt cuộc là nhân vật nào. Phải biết rằng, con ta trước kia dù sống lại lần nữa cũng sẽ không nói những lời như thế."

Phùng Khởi Phi ngây ra, "Con hoài nghi hắn làThánh Tôn."

"Phốc ——" Chén trà lúc nãy bưng lên uống một hớp, còn chưa kịp nuốt xuống, đã bị phun đi ra.

Vừa đúng lúc Phùng Khởi Phi đối mặt với Phùng Cẩm Hương vô tội trúng chiêu, chẳng qua lần này hắn vẫn vô cùng bình tĩnh như cũ, chỉ nhàn nhạt nhìn lướt nhanh cha mình một, lấy một khăn trong túi ra, lạnh nhạt lau chùi nước trà trên gò má.

Trên thực tế, so với lúc ở cùng Lương Điệp Nhi bị hành hạ về mặt tinh thần, và bị hai con Tiện Hầu Tử Hoa Nhất và Hoa Nhị thỉnh thoảng quấy rầy, lúc này bị phụ thân phun nước trà thật không coi là chuyện gì to tát.

Phùng Cẩm Hương lại bị cái nhìn kia của con trai của mình làm cho ngượng ngùng, thấy hành động của con trai mình, hắn thật sự có chút giật mình. Ngắn ngủn một vài ngày không gặp, dường như nhi tử của mình thật sự thay đổi không ít, ít nhất ở công phu xử sự không sợ hãi: thời gian rất có tiến triển.

"Con trai."Dưới tình huống không có ai bên cạnh, Phùng Cẩm Hương sẽ dùng loại xưng hô thân cận lại tùy ý này gọi Phùng Khởi Phi, bất đắc dĩ nói: "Con đùa hơi quá rồi."

"Con không nói giỡn." Phùng Khởi Phi nhàn nhạt nói, chẳng qua Phùng Cẩm Hương quen thuộc với hắn lại nhìn ra được hắn rất nghiêm túc, "Con nghe được Hoa Hồ Điệp và nữ nhân bên cạnh hắn gọi hắn là Thánh Tôn, . . . Mặc dù nữ nhân kia rất tùy ý, không có chút tôn kính, nhưng Hoa Hồ Điệp không giống đang nói dối."

Dừng lại một hồi, Phùng Khởi Phi nhìn Phùng Cẩm Hương thật sâu, mãnh liệt muốn tìm người ủng hộ phỏng đoán của mình, "Trên đời này có thể có mấy người có võ công như hắn, có thể lấy vị trí minh chủ võ lâm nói cho



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT