Báo lỗi

Vương Bài Hãn Phi, Manh Phu Dưỡng Thành

Chương 210: Chương 202

Cái gọi là người xem cuộc vui, chính là làm một người đứng xem, xem nhân gian muôn màu, nhìn người trong cuộc đùa giỡn, giễu cợt người trong thế gian vẫn đổi thay lạnh ấm, giả trang hết các loại trò hề, không có bất kỳ mối liên quan nào với mình.

Thủy Lung thông minh cỡ nào, một chớp mắt đã lập tức hiểu được ý tứ trong lời nói của Thánh Tôn.

"Ngươi đang sợ ta và bọn họ quen biết nhau?"

Nụ cười của Thủy Lung dần dần thu lại, thần thái này của đối phương làm người khác đau lòng, khiến cho nàng cũng bị ảnh hưởng, "Vẻ mặt này, vốn là diện mạo diễn xuất?"

Thánh Tôn không hề né tránh sự quan sát chăm chú của Thủy Lung, trong đôi mắt trầm tĩnh của hắn hơi lay động, loại cảm xúc đó, vì sao ngay cả Thủy Lung cũng đoán không ra, thâm sâu như biển cả mênh mông, muốn dò xét rõ ràng có lẽ cần lặn xuống chỗ đáy biển sâu mới có thể biết được. Nhưng cũng không ai biết rốt cuộc biển này sâu bao nhiêu, khi lặn xuống đó, ắt sẽ phải chết chìm trong đó mới hiểu ra.

Hắn nhẹ nhàng lắc đầu, sâu kín nói: "Ta chỉ sợ nàng bị thương." Về phần vấn đề phía sau kia, hắn không trả lời.

Thủy Lung nhíu mày, nói với hắn: "Tới đây một chút."

Thánh Tôn không có chút gì do dự, nghiêng người đến gần Thủy Lung, cho đến khi mặt mũi hai người cách nhau không tới mười phân, thậm chí có thể thấy rõ ràng bóng của mình trong mắt đối phương.

Thủy Lung đưa tay, ngón tay trắng nõn mảnh khảnh chạm vào cái đầu không mang mũ của hắn, năm ngón tay êm ái khi chạm nhẹ trên mái tóc đen, như tuyết rơi êm ái, như lông vũ mềm mại.

Thánh Tôn ngẩn ra, vẻ mặt ngây dại, khiến Thủy Lung cảm thấy vô cùng thích hợp với đôi mắt trong suốt của hắn, khóe miệng của nàng lập tức hiện ra nụ cười.

Năm ngón tay hơi dùng sức chút lọt vào trong tóc của hắn, chạm tới da đầu hắn, theo mái tóc mềm mại một đường đi thẳng xuống không trở ngại.

Thẳng xuống, thẳng xuống, từ đỉnh đầu vuốt thẳng xuống đến một nửa mái tóc lại lập lại, giống như vuốt ve dịu dàng.

Không biết Thánh Tôn hoàn hồn từ lúc nào, đôi mày phiền muộn cùng với vẻ uất ức bên trong đôi mắt giống như tuyết tan, toàn bộ hóa thành làn nước mùa xuân trong suốt, dưới ánh mặt trời lóe lên sóng nước trong veo.

"Vẻ mặt bi thương không thích hợp với ngươi". Đôi mắt Thủy Lung lộ ra một chút ghét bỏ, giọng nói êm ái mê người, "Về sau đừng làm loại biểu tình đó nữa."

So với lúc hắn cố làm vẻ mặt uất ức, tranh thủ sự đồng tình của người khác, loại biểu lộ chân thật làm người ta đau lòng, tâm tình tiêu cực, thực sự làm cho nàng thấy không thích. Về phần không thích hợp? Trên thực tế Thánh Tôn có bất kỳ biểu tình gì cũng không phải là không thích hợp, cho dù là u buồn khổ sở cũng khiến tâm trí người ta chấn động.

Thánh Tôn nghe vậy, đáy mắt gợn sóng một chút rồi dần dần khuếch tán, miệng nhếch lên tạo thành một độ cong, đơn thuần vui vẻ giống như trẻ con: "Nàng đau lòng?"

Thủy Lung nâng một lọn tóc của hắn lên, cuộn lại, nhíu mày không nói gì.

Thánh Tôn không đồng ý cũng không ngăn cản, "Có phải nàng đau lòng hay không?"

Ngón tay Thủy Lung hơi dùng sức kéo kéo tóc.

Da đầu hơi đau đớn, như có móng vuốt mềm mại gãi vào tâm khảm, mềm nhũn tê tê. Thánh Tôn nhìn Thủy Lung chằm chằm, nói tiếp: "Ta biết rõ, nàng đau lòng."

Lần này không cần Thủy Lung trả lời.

Vậy mà, hắn không cần nữa, Thủy Lung lại nói, "Ừ. . . . . . Ai bảo ngươi tỏ ra đáng thương như vậy."

Trong mắt Thánh Tôn thoáng qua vẻ cưng chiều sáng rỡ, nàng vốn là như vậy, rõ ràng là lời hay, lại cố tình không để cho người khác sống dễ chịu. Thừa nhận đau lòng với hắn, sau đó còn cố tình thêm một câu khiến hắn buồn bực.

Hai người không biết, Lương Điệp Nhi và hai huynh đệ Hoa Hoa đang đùa giỡn bên ngoài đình không biết đã dừng lại từ lúc nào, từng người trợn to hai mắt nhìn bọn họ ở chằm chằm.

"Đây là thiếu gia thật sao?" Hai huynh đệ Hoa Hoa nói.

"Đây mới thật là chủ tử sao!" Lương Điệp Nhi nói.

Ba người thật sự không cách nào bình tĩnh đối mặt với việc Thánh Tôn hết lần này tới lần khác thay đổi cái nhìn của bọn họ.

Trong tầm mắt, thấy chủ nhân nghiêng người đến gần cô gái, rõ ràng là đưa đầu đến tay cô gái để nàng vuốt ve, giống hệt một sủng vật to lớn, nam nhân này thật sự là thiếu gia (Thánh Tôn đại nhân) mà bọn họ biết sao! ?

Lương Điệp Nhi ngẩng đầu lên, nhìn những bông tuyết nhỏ bay xuống đứt quãng trong không trung, lầm bầm giống như mộng du nói: "Nghe nói nhìn tuyết quá lâu sẽ bị chiếu mờ mắt. Nhất định là ta hoa mắt, nhất định là ta hoa mắt rồi." Sau đó hắn cũng không quản hai huynh đệ Hoa Hoa, cả người lung lay thoáng cái đi mất.

Hoa Nhất và Hoa Nhị nhìn bóng lưng hắn, theo thói quen Hoa Nhị đang chuẩn bị châm chọc mấy câu, vừa mới há mồm ra đã bị Hoa Nhất kịp thời che miệng lại, "Thật không dễ dàng mới để hắn đi được, đệ còn muốn gọi hắn quay lại, không được phép gọi!"

Hoa Nhị đột nhiên lắc đầu, ngậm miệng.

Hoa Nhất lấy cái tay che miệng hắn ra, thuận tiện lau một trên người hắn.

Ánh mắt Hoa Nhị nhìn theo động tác của hắn lại nhìn quần áo của mình, trên đầu nổi một vạch đen.

"Ca, huynh xem thật khó khăn mới được dự đại hội võ lâm, lại còn được ở Phi Kính sơn cốc." Hoa Nhị khẽ cười, tiếng cười trầm thấp không dễ nghe ra được sự gian xảo, nói với Hoa Nhất : "Có thể vào sơn cốc Phi Kính ở tất cả đều là các nhân vật lớn trước đây khó gặp đó, đến đây phần lớn đều là mỹ nhân tuyệt sắc tiếng tăm lừng lẫy trên giang hồ, nghe nói Thánh nữ Doãn Linh Quang của Phần Vô Song điện, Triệu Du Nhi của phái Hợp Hoan, Diệp Cô Lâm của núi Hoàng Sơn. . . . . . Ahhh, người người đều là mỹ nhân nghiêng nước nghiêng thành đấy, không biết lớn lên trông thế nào."

Hoa Nhất gật đầu, vẻ mặt không bỉ ổi giống như đệ đệ, ngược lại mặt than nghiêm chỉnh như trước, nói: "Nhớ năm đó, chúng ta chưa luyện thành thần công, địa vị cũng không lọt vào mắt những nhân vật lớn kia, nên mỹ nhân cũng chỉ có thể nhìn từ xa, cho nên hình dáng gì cũng không nhìn rõ."

“Hôm nay cuối cùng chúng ta cũng có cơ hội!" Hoa Nhị



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT