Báo lỗi

Vương Bài Hãn Phi, Manh Phu Dưỡng Thành

Chương 211: Chương 203

Trăng sáng nhô lên cao, sương trắng đọng lại trong trẻo mà lạnh lùng sáng bóng, tuyết trắng mong manh bay xuống, ở nơi sâu nhất trong sân có thể thấy được trúc xanh biếc, lá trúc dính tuyết trắng, màu xanh xen lẫn màu trắng khiến người ta không có lời nào nói hết được sự thanh nhuận tao nhã.

Hai huynh đệ Hoa Hoa lại không thể nhàn hạ thoải mái mà thưởng thức cảnh đẹp trúc xanh tuyết trắng, dù vậy bọn họ vẫn không tự chủ được mà nhìn vào rừng trúc kia.

Trong mắt bọn họ thấy không phải trúc, nhưng trong trẻo lạnh lùng tuấn nhã hơn so với tuyết trên trúc xanh.

Đó là một người đàn ông.

Hắn mặc bộ trường bào màu xanh, trên người cũng không có trang sức nhiều, nhưng trường bào xanh thêu chỉ bạc với hoa văn chìm phức tạp tinh xảo bên trong lại không đơn điệu chút nào. Trong thời tiết như vậy, nam tử chỉ mặc một bộ trường bào xanh lại lộ ra vẻ quá mức gầy yếu, nhưng khiến người khác nhìn vào lại cảm thấy vô cùng hài hòa.

Trong trường bào xanh tôn lên thân hình cao gầy vô cùng thanh tú của hắn, tóc hắn đen bóng tinh tế, mềm mại xõa tung ở sau lưng, chỉ dùng một dây lụa màu xanh đơn giản vòng qua trán buộc nhẹ sau đầu.

Dù không thấy dung mạo của nam tử, hai huynh đệ Hoa Hoa cũng biết, nam nhân này hẳn là tuấn mỹ vô song.

Loại cảm giác này bọn họ đã thấy trên người thiếu gia nhà mình, tuy rằng kết quả cuối cùng vẫn thất vọng, nhưng bọn họ lại cảm thấy thiếu gia của bọn họ mới là thiên hạ vô song, cho dù không có dung mạo khuynh đảo chúng sinh, chỉ bằng thân khí chất kia cũng đủ làm cho người ta dừng lại từ xa mà ngắm .

Nhất là sau khi trải qua một thời gian ngắn sống chung, ngược lại bọn họ cảm thấy thiếu gia nhà mình ngày thường là tốt nhất, nếu thật sự được sinh ra với dung mạo tuyệt sắc hơn người, thì thật sự là tai họa lưu truyền ngàn năm!

Hình như nam tử ngồi nhàn nhã trong rừng trúc đã nhận ra có người tới, hắn hơi nghiêng đầu về phía Phong Giản và hai huynh đệ Hoa Hoa.

Cái nhìn này lạnh nhạt không thú vị, lại khiến hai huynh đệ Hoa Hoa vừa đi vào bị một áp lực khủng bố khó hiểu.

Chờ cảm giác kinh ngạc áp bách dần dần tản đi, ánh mắt của bọn họ không tản đi lại còn có thêm chút kinh ngạc.

Một nam tử có tướng mạo như thế này, thật sự là kẻ thù chung của nam nhân mà!

Hai huynh đệ Hoa Hoa không phải chưa từng nhìn thấy mỹ nam tử, Phùng Khởi Phi và Lương Điệp Nhi không phải đều liệt vào loại mỹ nam tử sao. Phùng Khởi Phi nho nhã, Lương Điệp Nhi tuấn tú. Người trước mặt lại chững chạc mà không già, người này còn xinh đẹp hơn so với nữ tử, biểu cảm tự nhiên, động tác thật mê hoặc lòng người. Nhưng không thể phủ nhận biểu tình của hắn còn hoàn hảo hơn so với nữ tử. Khi đã gặp nam tử trước mắt này, sẽ cảm thấy hai người kia đều chỉ có thể làm nền xanh, ảm đạm như mất đi ánh sáng soi chiếu.

Mi của hắn, mắt của hắn, mũi, môi của hắn, giống như trời đất thiêng sinh hiền tài, khuôn mặt với những đường cong hài hòa như thiên sư cho thần linh tới vẽ, trở thành sự đắc ý của người đời, một bức tranh thủy mặc quý giá.

Người này ngồi ở đâu chỗ đó trở thành một bức tranh.

Nếu Thủy Lung ở đây, nhất định nàng liếc mắt một sẽ nhận ra người trước mắt chính là Trưởng Tôn Vinh Cực.

"Chủ tử." Phong Giản đi đến bên người Trưởng Tôn Vinh Cực, đưa bái thiếp trong tay tới trước mặt hắn, khẽ nói: "Hai người này cầm bái thiếp tới đây thăm hỏi."

Con ngươi của Trưởng Tôn Vinh Cực khẽ động, ánh mắt thay đổi trở lại lạnh nhạt như trước, tạo nên một loại áp lực bức người nói không nên lời, nhìn về phía hai huynh đệ Hoa Hoa, hỏi: "A Lung cho các ngươi tới nhắn lời?"

Tiếng nói trầm thấp du dương hấp dẫn, giọng nói lộ ra một tia lười nhác cẩu thả, giống như vô ý đặt câu hỏi lại thâm nhập sâu vào lòng người, không dám chậm trễ chút nào.

Hai huynh đệ Hoa Hoa ngẩn ra, cảm giác đầu tiên là, tiếng nói của người này giống thiếu gia, cả giọng điệu nói chuyện cũng giống. Cảm giác thứ hai là, cái gì a Lung? Cái gì nhắn lời? Quả nhiên chủ tử thế nào sẽ có thuộc hạ như thế, ngay cả loại bản lĩnh nói chuyện này cũng giống nhau.

"Đúng vậy." Hoa Nhất phản ứng lại, bắt đầu nói dối không chớp mắt: "Tiểu thư nhà chúng ta để cho chúng ta đến chào hỏi công tử."

Theo như Phong Giản và Trưởng Tôn Vinh Cực hỏi, hai huynh đệ Hoa Hoa đều hiểu được, người bọn họ hỏi là một nữ tử.

"Khụ!" Lời nói mới nói xong, Hoa Nhất còn chưa kịp phản ứng, đã trúng một chiêu vào giữa ngực, cả người liên tục lui ra xa ba bước, cố gắng nuốt một ngụm máu trở về, đau đớn ho khan một tiếng.

Hoa Nhị vội vàng đến bên cạnh hắn, nhìn Trưởng Tôn Vinh Cực cảnh giác, nghĩ rằng: không hổ là người ở vòng trong, mỗi người đều không phải loại người dễ chọc vào.

"Ta không thích người khác nói dối ta." Trưởng Tôn Vinh Cực thản nhiên nhìn hai huynh đệ Hoa Hoa, tiếng nói rất nhẹ nhưng lại khiến bọn họ cảm nhận được nguy hiểm khủng bố.

Đôi mắt Hoa Nhị nhanh chóng chuyển động, sau đó nói: "Vị đại nhân này, chúng ta thật sự không biết ngài nói đến ai, chúng ta theo lời thiếu gia và thiếu phu nhân đến. . . . . . Việc này, có phải đưa sai bái thiếp cho các ngươi không?. . . . . . Ách!" Lời nói vẫn chưa nói xong, đã bị khí thế khủng bố của Trưởng Tôn Vinh Cực bỗng nhiên tản mát ra dọa người.

"Thiếu phu nhân?" Trưởng Tôn Vinh Cực khẽ hỏi.

"Khụ khụ, khụ khụ phải . . . . . Khụ." Nội tâm Hoa Nhị bi phẫn, bị nước miếng của chính mình làm sặc, đột nhiên nhớ từng nghe thiếu phu nhân nói qua một câu với thiếu gia —— ‘dù sao cũng không phải loại người như ngươi? Dù sao cũng không phải loại người như ngươi’!

Trời ạ, không thể nào!

Vị trước mắt này không phải là nhân tình của thiếu phu nhân chứ! Rất có thể chính là phụ thân của đứa nhỏ trong bụng thiếu phu nhân? Chẳng lẽ thiếu phu nhân thật sự bị thiếu gia cưỡng đoạt đưa đi ? !

Hoa Nhị vụng trộm đánh giá Trưởng Tôn Vinh Cực, sau đó bất đắc dĩ nghĩ: Tuy rằng thiếu gia thực xuất sắc, nhưng tính tình buồn giận đáng sợ. Trước mắt tính tình của người này thế nào còn chưa quá rõ ràng, nhưng chỉ bằng diện mạo bức người này, bao nhiêu nữ nhân bị hắn mê hoặc đến thần hồn điên đảo đây, muốn dán vào mà không cần người ta chịu trách nhiệm. . . . . .



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT