Báo lỗi

Vương Bài Hãn Phi, Manh Phu Dưỡng Thành

Chương 212: Chương 204

Đêm khuya, lúc vắng người, liếc mắt một nhìn Thính Lan viện không khó gặp một bóng người.

Bóng người giống như gió nhẹ, không tạo ra một tiếng vang nào, lướt qua ngọn cây Lâu Nghiễm, muốn hướng chỗ sâu ở trong sân mà đi.

Một người tỳ nữ mặc áo xanh mang đèn lồng đi qua, ánh mắt nhìn lên một gốc cây Thường Thanh, chỉ thấy một tuyết trắng chồng chất trên ngọn cây rơi xuống, sau đó thu hồi tầm mắt. Không ở lại Thính Lan viện lâu, nàng lặng yên không một tiếng động rời đi.

Anh sáng êm dịu xuyên qua giấy trên cửa sổ chiếu ra, bóng người màu xanh dừng lại ngoài cửa sổ.

Hắn nhìn cửa sổ, không dự định che giấu. Nếu người trong phòng liếc mắt một nhìn ra cửa sổ, nhất định sẽ nhìn thấy bóng đen in trên cửa sổ.

‘Kẽo kẹt ’ một tiếng động rất nhỏ gần như khó có thể nghe thấy, cứ như vậy cửa sổ bị người tới đẩy ra.

Vị trí cửa sổ này vừa vặn hướng về phía bên trong phòng, có thể nhìn thấy bố trí cả phòng và giường ngủ. Nếu chủ nhân của gian phòng nằm ở trên giường, người đứng ở cửa sổ thật ra vẫn không nhìn thấy tình hình bên trong, nhưng lúc này người trong phòng thực sự đang ở trên giường, nhưng không nằm mà là ngồi, làm cho người ngoài cửa sổ có thể thấy đôi chân nhỏ nhắn trắng nõn đang ngâm trong chậu nước.

Hắn vẫn chưa thấy hết toàn bộ, đã bị một chưởng bất ngờ đánh tới, thân thể nhanh chóng tránh thoát, sau đó theo cửa sổ bước vào trong phòng.

Ánh đèn êm dịu soi lên gương mặt người tới, khiến cho ngũ quan của hắn cũng trở nên êm dịu, đôi mắt màu hổ phách cũng nhàn nhạt ẩn chứa ánh sáng, giống như rượu sâm banh trong ly thủy tinh dưới ánh đèn say lòng người.

Trên giường, hai chân Thủy Lung đã nhanh chóng bị Thánh Tôn lau rồi nhét vào trong chăn, hắn liếc mắt nhìn diện mạo người đến, tầm mắt ưkhông rời đi.

Người này, rõ ràng chính là Trưởng Tôn Vinh Cực ở Tử Trúc Viện.

Tối nay, sau khi hai huynh đệ Hoa Hoa trở về, đã nói qua với nàng và Thánh Tôn chuyện xảy ra ở Tử Trúc Viện, không chỉ nói ra tên của Phong Giản, cả diện mạo của Trưởng Tôn Vinh Cực cũng thế.

Thực sự nghe vĩnh viễn không bằng tận mắt nhìn thấy.

Thủy Lung vốn tưởng rằng, lấy tướng mạo đẹp đẽ của Trưởng Tôn Vinh Cực, Nhàn công tử cũng không cách nào chế tạo ra được. Công tử Nhàn cũng đã thừa nhận, lấy bản lãnh của hắn, cho dù hắn có đủ nguyên liệu, cũng không nắm chắc có thể chế tạo ra mặt nạ Trưởng Tôn Vinh Cực. Huống chi là, người trước mắt này khí chất hấp dẫn, cho dù là ánh mắt, đều giống Trưởng Tôn Vinh Cực. Không chỉ là giống, thậm chí có thể nói, chính là phân thân của hắn!

Nếu. . . . . . Nếu Thánh Tôn đã sớm kết luận thánh tôn đây chính là đầu đại miêu kia, trước lại cùng hắn ở chung, liếc mắt nhìn nam nhân vừa đến này, nhất định hồi lâu nàng cũng khó nhận ra hắn là giả.

Huống chi, người trên người nam nhân này, có kim ti cổ cảm ứng.

Thủy lung nhẹ nhàng vuốt ve nhẫn trên tay trái.

"A Lung?" Trưởng Tôn Vinh Cực không nhìn Thánh Tôn, chớp mắt một liền hướng Thủy Lung nhìn lại, tiếng nói thanh nhã lười nhác cẩu thả làm cho sóng mắt Thủy Lung nhảy dựng.

Thủy Lung ngồi ở trên giường không hề động, mỉm cười nhìn Trưởng Tôn Vinh Cực.

Ánh nhìn của Trưởng Tôn Vinh Cực trầm xuống, ánh mắt dừng lại ở bụng của nàng vài giây, môi mỏng khẽ mím, thấp giọng nói: "Lại giận dỗi ? Thật sự là một tiểu hồ ly phiền toái." Hắn đi từng bước về phía trước, trong tay không biết từ nơi nào lấy ra một viên kẹo đường cứng, đem tới bên miệng Thủy Lung.

Thủy Lung nghiêng đầu tránh đi, phát hiện tay Trưởng Tôn Vinh Cực dừng ở giữa không trung, nàng mỉm cười nói: "Vị huynh đệ kia, nhìn bộ dáng ngươi như vậy, làm cái gì không tốt, lại muốn làm nghề trộm cắp?"

Trưởng Tôn Vinh Cực nhìn Thủy Lung chằm chằm, đôi mắt bức người hóa mềm mại, "Là tiếng của A Lung."

Thủy Lung không thừa nhận cũng không phủ nhận, lạnh nhạt nhìn khuôn mặt tuấn tú vô cùng đắc ý của Trưởng Tôn Vinh Cực, tầm mắt không che giấu thưởng thức và yêu thích.

Trưởng Tôn Vinh Cực tùy ý để nàng nhìn, đôi mắt hắn cũng gắt gao nhìn Thủy Lung, tựa như cho dù nhìn thế nào cũng không đủ. Bỗng nhiên hắn cười với Thủy Lung, nụ cười tươi giống như tuyết tan trong suốt, hắn bất đắc dĩ nói: "Là lỗi của ta, nàng muốn nào loạn như thế nào ta đều cho phép, nhưng. . . . . ." con ngươi hắn tối sầm lại, lộ ra cảm giác nguy hiểm khủng bố, "Nàng biết điều duy nhất ta không thể tha thứ là cái gì, đúng không?."

Thủy lung kinh ngạc nhìn nụ cười của hắn, tựa như thất thần cũng không trả lời.

"Các ngươi nhìn đủ chưa?" Thánh Tôn vẫn bị xem nhẹ cũng mở miệng .

Thủy Lung nghiêng đầu nhìn hắn, vừa vặn chống lại ánh mắt hắn nhìn về bên này, đôi mắt kia trong suốt, trong con ngươi thoáng qua một tia sáng phức tạp, có kiêu ngạo, có thất vọng cũng có tức giận, cho dù chỉ có một tia thoáng qua, lại khó có thể thoát khỏi cảm giác của Thủy Lung.

Một khắc trước bởi vì Trưởng Tôn Vinh Cực mang đến cảm giác mê ảo, thế nên Thánh Tôn đang ở nơi này bị gạt ra.

So với Trưởng Tôn Vinh Cực trước mắt mang đến cho nàng cảm giác quen thuộc cực độ, một loại cảm giác quen thuộc bị cái gì đó ngăn cách lại, nàng cảm thấy Thánh Tôn càng thêm chân thực, chẳng sợ đối phương với Trưởng Tôn Vinh Cực trong trí nhớ của nàng, vừa giống nhau đồng thời lại không giống nhau, cố tình khiến nàng cảm thấy Thánh Tôn càng thêm chân thật.

"Trưởng Tôn Vinh Cực?" Thánh Tôn cũng không nói với Thủy Lung cái gì, ngược lại nhìn về phía Trưởng Tôn Vinh Cực.

Trưởng Tôn Vinh Cực lạnh nhạt nhìn sang Thánh Tôn, đôi mắt chợt lóe thản nhiên nói với Thủy Lung: "Đây là tình nhân giả mà nàng tuyển? Mặt trắng người gầy, mặt trắng bánh bao."

"Phốc xuy." Thủy



  •   Chương trước
    Chương sau  


COMMENT